Sơn hải bí tàng

Chương 9: Bò cạp đuôi đỏ kịch độc


Ta gật gật đầu, lại không xác định được chắc chắn, mơ hồ lại lắc đầu.

 

Lúc ấy kỳ thật ta cũng không kịp phản ứng, nhìn thấy tên lùn ngã qụy xuống đất huơ tay kêu cứu đã làm cho đầu óc ta đã ngây ngốc cả ra rồi, lại nhìn hắn cứ như vậy mà nhào đến cách xa ta khoảng hai mét, đầu óc ta lại càng trở nên trống rỗng, cơ hồ tiếng khóc kia rốt cuộc có hay là không ta cũng không xác định rõ.

 

Đội trưởng Trần vỗ vỗ vai của ta, cau mày trách ta lúc trước không nên vì tiếng khóc đó mà mạo hiểm đi ra ngoài, chuyện này thoạt nhìn đã là có gì đó cổ quái, nếu ta có gì bất trắc, ông ta biết như thế nào ăn nói với cha ta?

 

Ta cười khổ lắc lắc đầu, lúc ấy nào biết rằng sự việc sẽ trở nên trầm trọng như thế này.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, chúng ta đem tên lùn chôn ở cửa sườn núi thấp tránh gió, sau đó thu dọn lều trại rồi tiếp tục lên đường. Suốt cả quãng đường, tất cả mọi người tâm trạng đều trở nên nặng nề, cái chết của tên lùn làm cho chúng ta đối với nhiệm vụ lần này càng thêm cẩn trọng!

 

Lòng ta lại càng thêm hụt hẫng, tuy rằng “rắn độc” đã xem xét tình trạng cái chết bất đắc kỳ tử của tên lùn, dù cho lúc ấy ta có phản ứng nhanh cũng vô dụng, thời điểm hắn chạy ra là đã bị bò cạp đốt, căn bản là không thể sống được.

 

Nhưng chung quy ta lại cảm thấy nếu như phản ứng nhanh một chút, nói không chừng còn có thể cứu hắn một mạng……

 

Kỳ thật chuyện này cũng làm cho ta nhớ lại cái chết của Nhị Cẩu Tử, lúc đó nếu không phải là ta xúi giục hắn đi trộm mộ, hắn cũng sẽ không bị nữ cương thi kia moi ruột. Mấy năm ta còn ở trong thôn, mỗi khi nhìn đến bộ dáng ngây ngốc của cha mẹ Nhị Cẩu Tử liền cảm thấy trong lòng áy náy, cho dù là lúc rời bỏ thôn, ta mặc dù đem tài sản trộm được của cha ta để lại mà đưa cho bọn họ một nửa, nhưng vẫn là không thể nào làm với bớt được áy náy từ tận đáy lòng.

 

Nhiều năm liền cứ như vậy trôi qua, chuyện đó tưởng chừng như cũng đã dần quên lãng, nhưng cái chết đột ngột của tên lùn liền lại làm ta nhớ đến.

 

“Tiểu tử nhà ngươi sao lại ngẩn người như thế?” đội trưởng Trần không biết khi nào đang bước bên cạnh ta, vỗ vai ta một cái thật mạnh, ta lúc này mới phát hiện ra là đã giữa trưa, Lão Yên hạ lệnh kêu mọi người dừng lại nghỉ ngơi.

 

Bởi vì nhiệt độ rất cao, hôm nay đã đi đại khái hơn hai mươi dặm nên ta lúc này mệt mỏi ngồi bệt xuống. Sau khi dựng trại xong, bởi vì thiếu đi tên lùn, đội trưởng Trần liền đề nghị “Ba Âm Quách Lăng” cùng “mắt ưng” ở chung lều, nhưng không biết vì sao “Ba Âm Quách Lăng” cứ muốn dính lấy ta, sống chết cũng không đổi, đội trưởng Trần lại càng không yên tâm hai tên nhóc chúng ta ở chung một chỗ, ta chỉ có thể chính mình đi đến ở chung lều với “mắt ưng”.

 

Lão Yên thật ra không có ý kiến gì đối với việc phân bố lều trại, chỉ là dặn dò thời điểm này gác đêm ngàn vạn lần phải cẩn thận, sau đó liền rắc sái hùng hoàng(lưu huỳnh) xung quanh lều, chỉ cần không rời khỏi phạm vi này liền sẽ không có việc gì xảy ra.

 

Kỳ thật không cần ông ấy nói, chuyện của tên lùn ngày hôm qua đã giáo huấn bọn ta một phen, đến nỗi ai cũng không dám rời xa lều, cho dù là có mắc tiểu cũng liền quay lưng lại giải quyết tại chỗ, đều là nam nhi với nhau nên cũng không có gì phải kiêng kị!

 

“Ba Âm Quách Lăng” vẫn như cũ không chịu gác đêm, “mắt ưng” cùng đội trưởng Trần canh gác nửa đêm trước, ta cùng “rắn độc” lại canh gác nửa đêm về sáng.

 

“Rắn độc” thấy ta tinh thần mệt mỏi liền kêu ta vào lều nghỉ ngơi, bức quá là hắn một mình trông coi cũng không sao.

 

Ta lắc đầu cự tuyệt, kỳ thật ta cũng không ngủ được, nhắm mắt lại một cái là lại thấy cái chết của tên lùn nên thà rằng gác đêm còn tốt hơn.

 

“Ngươi có thể nhìn ra đó là bò cạp gì không?” Ta vẫn là không nhịn được hỏi.

 

Ta đối với bò cạp hiểu biết không nhiều, nhưng cũng biết rằng nếu bị bò cạp đốt phần lớn đều sẽ có thời gian phát tác, xử lý thích đáng là có thể bảo toàn mạng sống, nhưng tên lùn cơ hồ là trong chớp mắt liền mất mạng, tốc độ lan truyền của độc tố thật là không thể tưởng tượng!

 

Rắn độc lắc đầu nói: “Không xác định được cho lắm, nhưng ta biết có một loại bò cạp tên là bò cạp đuôi đỏ, đuôi của chúng có màu đỏ nhạt, âm thanh do chúng phát ra rất giống tiếng trẻ con khóc, bị nó đốt một phát thì khả năng cao là không toàn mạng. Điểm này thật ra rất hợp lý, chỉ là……”

 

“Chỉ là cái gì?” Ta cơ hồ vừa nghe liền xác định cái chết của tên lùn chính là do bò cạp đuổi đỏ, nhưng “rắn độc” lại úp úp mở mở khiến cho lòng ta không khỏi chột dạ.

 

“Bò cạp đuôi đỏ này là quần cư sinh vật, tổ của chúng rất lớn, nhưng sẽ không di chuyển theo đàn, mấy ngày nay ban đêm đều xuất hiện tiếng khóc quá mức dày đặc, không giống như là thanh âm của bọn chúng.” “Rắn độc” đáp.

 

“Hơn nữa bò cạp đuôi đỏ đã tuyệt chủng hàng trăm năm trước, ta chính là được một cụ ông Tân Cương kể cho nghe chuyện này.” “Rắn độc” nói xong liền triền miên suy nghĩ, hiển nhiên đối với vấn đề này vẫn còn nhiều vướng bận.

 

Ô ô ô……

 

Liền ngay lúc hai chúng ta sắp kết thúc trò chuyện, thì tiếng khóc ô ô lại lần nữa truyền đến, ta lập tức mở to đèn trên tay hướng nơi xa mà chiếu đến, giây tiếp theo liền mặt cắt không còn giọt máu!

 

Ước chừng cách lều trại hơn 10 mét, xung quanh tất cả đều là bò cạp, một nửa liền vây quanh chúng ta như như thủy triều vây đến, sau đó đuôi của chúng liền làm động tác vẫy vẫy, tiếng khóc nức nở càng lúc càng to, cũng càng ngày càng gần, làm lông tay ta dựng đứng.

 

Những con bò cạp này bò trên cát tạo thành âm thanh sột sột soạt soạt thoạt nghe liền làm da đầu ta tê dại, một con bò cạp là đã có thể giết chết một người trưởng thành, hiện tại nhiều như vậy mà lao đến, sợ rằng chúng ta căn bản đều sẽ không toàn xác.

 

“Này…… Là bò cạp đuôi đỏ a?” Ta nuốt nước miếng, quay đầu hỏi “rắn độc”.

 

“Rắn độc” sắc mặt đột nhiên biến đổi, vừa gào thét vừa chạy đến lều trại kêu người. Ta liền cũng như hắn, nhanh chóng hướng lều trị chạy đến, đem tất cả nhu yếu vật tư nhét vào trong bao, nhanh chóng xả lều trại.

 

Nhìn tư thế những con bò cạp đuôi đỏ này, chính là muốn đem chúng ta biến thành cái bánh bao sủi cảo, nếu chậm trễ sợ là căn bản không tài nào chạy thoát được.

 

Bất quá tất cả chúng ta đều là binh lính đã trải qua huấn luyện, vào thời khắc bị chúng ta làm cho tỉnh giấc liền nhanh tay nhanh chân gói ghém đồ vật mà không hỏi gì thêm.

 

Ô ô……

 

Tiếng khóc gần như trong gang tấc, nhưng bọn ta cũng không có nhiều thời gian để ý đến, chỉ nghĩ cách thu dọn tất cả vật tư. Ở sa mạc không có vật tư sinh hoạt thì chẳng khác nào tìm lấy cái chết là mấy.

 

“Không kịp nữa rồi, chạy mau!” ‘Rắn độc” hét lớn một câu, cũng may mọi người đều đã thu dọn xong, chỉ còn lại một ít đồ vật không cần thiết, liền theo sau “rắn độc” hướng về phía chỗ trống mà chạy.

 

Hành động của chúng ta liền thu hút sự chú ý của đàn bò cạp đuôi đỏ, thanh âm bò trên cát lại càng lúc phát ra càng kịch liệt, ta quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy khoảng cách giữa chúng ta và bọn chúng đang nhanh chóng bị rút ngắn, sớm muộn rồi cũng sẽ bị chúng đuổi kịp.

 

Những người khác hiển nhiên cũng đã phát hiện ra vấn đề này, đội trưởng Trần liền giơ tay bắn ra một viên đạn, trước mắt thấy một con bò cạp ở hàng trước rớt xuống, nhưng giây phút sau liền bị con bò cạp khác thay thế, tốc độ cũng không có chút nào thay đổi.

 

Đội trưởng Trần vẫn bắn, Lão Yên kế bên liền giữ chặt súng hét: “Đừng lãng phí đạn!”

 

“Con mẹ nó bây giờ phải làm sao? Bị cắn một phát liền sẽ trực tiếp thăng thiên ngay a.” đội trưởng Trần lại bắn một phát súng, quay đầu hét lớn.

 

Mọi người tất thảy đều căng thẳng, vừa lui vừa bắn, cho dù là Lão Yên vẫn luôn ở bên cạnh nói vô dụng, nhưng cũng không cách nào ngăn được mọi người đang cố tìm cho mình một con đường sống.

 

“Tiếp tục như thế này cũng vô dụng!” Nhìn đàn bò cạp đuôi đỏ cách đó năm mét, ta lau mồ hôi trán rồi hét lên.

 

Đội trưởng Trần quay đầu quát mắng, kêu ta nghĩ cách, không nghĩ được cũng đừng làm ảnh hưởng đến sĩ khí của mọi người.

 

Ta lau mặt một cái, quan sát hoàn cảnh xung quanh một chút, chúng ta đã bị bức đến một chỗ trũng, nếu còn tiếp tục lui liền sẽ bị bọn chúng dồn vào hố mà đốt cho đến chết.

 

Ta nhìn lướt qua đàn bò cạp, hét lên một tiếng: “Hiện tại chỉ có thể cược một phen!”

 

Lão Yên kéo mạnh cổ áo ta, kêu ta mau chóng giải thích, đừng dong dong dài dài.

 

Ta liền nói hiện tại không kịp giải thích, kêu mọi người mau tắt đèn rồi không cần nói gì mà chạy theo ta.

 

Tuy rằng ta không biết bò cạp đuôi đỏ là vì sao lại truy sát chúng ta, nhưng tốc độ của chúng rõ ràng mỗi lúc một nhanh kể từ khi ta chiếu đèn về chúng, thời khắc quan trọng này cũng chỉ có thể đành đánh cược một phen.

 

Lúc này không ai còn có thời gian để mà phản đối, ta liền nhìn lướt qua vòng vây của bò cạp đuôi đỏ, sau đó tắt đèn. Sau ta, mọi người liền đồng loạt tắt đèn theo, dựa vào ánh trăng mà tiếp tục lùi.

 

Ta lại không hướng phía sau mà chạy, ngược lại hướng tới phía bò cạp đuôi đỏ mà bước vài bước.

 

Đội trưởng Trần giữ chặt ta, hạ giọng nói với thanh âm tràn ngập tức giận: “Tiểu tử ngươi nếu là không nắm chắc, cũng đừng trách lão tử ta đây cậy mạnh hiếp yếu, ngươi đây là muốn hại chết bọn ta a?”

 

“Trần thúc thúc, nếu chúng ta chạy đến chỗ trũng, liền không khác gì bánh bao bị hấp trong nồi, nhưng hiện tại cháu ít nhất là nắm chắc hai thành.” Ta yên lặng nhìn phía trước đi tới, nhanh chóng đáp lại lời đội trưởng Trần.

 

Đội trưởng Trần mắng nhỏ một tiếng liền theo hướng ta bước đến.

 

Mắt thấy chúng ta còn cách bò cạp đuôi đỏ hai mét, mọi người đều cuống cuồng, hỏi ta rốt cuộc là đang làm cái gì?

 

Ta hướng bọn họ lắc lắc đầu, ra hiệu bảo đừng nói gì cả, sau đó khẩn trương nhìn chằm chằm vào mấy con bò cạp đuôi đỏ.

 

Hai mét…… 1 mét……

 

Ta trong lòng có chút gấp gáp đếm, cuối cùng vào lúc chỉ còn nửa thước, ta liền thủ thế, hai tay ôm đầu ngay tại chỗ một vòng liền lăn về phía tây, sau đó nhanh chóng bò dậy hướng phía sau  đàn bò cạp đuôi đỏ vòng đi, toàn bộ quá trình cơ hồ đều không phát ra một chút tiếng động nào.

 

Chờ đến lúc ta bò dậy, mọi người cũng đều theo dấu ta mà tiến đến, thời khắc quan trọng bọn họ vẫn là lựa chọn tin tưởng ở ta, cái này làm cho ta ngộ ra không ít chuyện a.

 

“Không đúng, Ba Âm Quách Lăng đâu?” Ta nhìn kỹ, lại thấy thiếu một người, vội hỏi mọi người, nhưng tất thảy mọi người lại chú ý vào nhất cử nhất động của ta mà theo dấu, căn bản là không để ý đến người kế bên.

 

Ta biết chuyện này cũng rất là bình thường, thông thường bộ đội gặp phải những tình huống như thế này đều phải tuyệt đối tập trung thực hiện y lệnh, sự việc khác đều chỉ có thể bỏ sang một bên.

 

“Ba Âm Quách Lăng?” Ta hạ giọng kêu lên một tiếng, sợ tiếng động sẽ gây chú ý cho đàn bò cạp đuôi đỏ phía trước.

 

“Ta, ta ở chỗ này……” Một tiếng thở hổn hển truyền đến, ta dựa theo tiếng nói đó mà nhìn sang, chỉ thấy “Ba Âm Quách Lăng” đang quỳ rạp trên mặt đất, cách hàng bọ cạp đuôi đỏ cuối cùng chưa tới năm mươi phân!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: