Sơn hải bí tàng

Chương 8: Lùn đôn chi tử


“Trường An, ngươi làm gì ở đây? Ngươi không phải là đã canh gác vào nửa đêm hôm trước rồi sao?” Đội trưởng Trần từ lều chui ra hỏi.

 

Ta lắc lắc đầu nói chỉ là ra ngoài nhìn chung quanh một chút, sau đó liền xoay người trở về lều.

 

“Ba Âm Quách Lăng” vẫn như cũ chui rúc trong túi ngủ, nghe động tĩnh toàn thân liền run lên, nhìn lại phát hiện ra ta mới nhẹ nhàng thở ra. Ta bất đắc dĩ chỉ nói là tiếng gió để an ủi hắn, chúng ta vừa hay dựng trại dựa lưng vào sườn núi thấp, nên có tiếng gió cũng là chuyện bình thường.

 

Hắn không nói lời nào, chỉ nắm lấy tay áo ta mà ôm chặt. Xem hắn ta như vậy ta cũng không đành lòng ngủ được, đành như vậy mà cùng hắn ngồi cả đêm, mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng thanh âm kia nhỏ dần đi thì mới chợp mắt được chút ít.

 

Lúc mọi người cùng ăn sáng, ta cùng “Ba Âm Quách Lăng” hai mắt như gấu trúc liền bị vài người khác cười nhạo cho một trận, “Ba Âm Quách Lăng” lại nghiêm nghị khẳng định nhất định sẽ có người chết.

 

Lời hắn nói đều bị những người khác phớt lờ, nhưng thật ra thì Lão Yên lại kêu lên một tiếng, hỏi hắn có điều gì muốn nói hay không?

 

“Ba Âm Quách Lăng” thấy có người để ý đến hắn, giống như tìm được Bồ Tát cứu mạng liền rướn người lên, thần sắc sợ hãi nói: “Đây là truyền thuyết của La Bố Bạc ……”

 

Nguyên nhân là hắn từ nhỏ lớn lên ở Ba Âm Quách Lăng, đã nghe qua không ít những lời đồn về La Bố Bạc, mà ‘quỷ tiếp người’ lại là một trong số đó.

 

Truyền thuyết về ban đêm trên La Bố Bạc, nếu nghe được lầm rầm tiếng khóc nức nở, chắc chắn là đã bị quỷ theo dõi, mỗi đêm quỷ đều sẽ đến mang đi một người, cho đến khi nào tất cả đều chết hết mới thôi……

 

“Làm sao bây giờ, tất cả chúng ta đều sẽ chết a.” “Ba Âm Quách Lăng” khuôn mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm Lão Yên.

 

Lão Yên rút ra một điếu thuốc, châm lửa rồi hùng hồn nói: “Buổi tối gác đêm mọi người đề cao cảnh giác, có gì không ổn lập tức kêu lên.”

 

Vốn dĩ mọi người đều tựa hồ không tin câu chuyện của “Ba Âm Quách Lăng”, hiện giờ liền bị Lão Yên nghiêm nghị dặn dò một cách kì lạ, trong lòng đột nhiên có chút nặng nề.

 

“Được rồi, thu dọn đồ đạc, đến lúc lên đường rồi!” Lão Yên phủi phủi khói bụi rồi đứng dậy đầu tiên.

 

Đi trong sa mạc nếu là lều trại thì khi thu dọn nhất định phải đóng lều cẩn thận, phải dùng gậy gõ vào bên trong và bên hông, bằng khôn sẽ bị rắn, bọ cạp đi vào, cắn một cái liền vô phương cứu chữa.

 

Chúng ta liền tự nhiên không dám chậm trễ, cẩn thận đem lều trại cột chặt không lộ ra bất cứ khe hở nào, lúc này mới vác bao hành quân trên lưng mà đi theo sau Lão Yên.

 

Lão Yên cầm bản đồ nhìn thoáng qua rồi đối chiếu, chỉ huy chúng ta tìm kiếm xung quanh dấu vết của con người.

Việc này tốn rất nhiều thời gian, ta cùng “rắn độc’ một tổ, những người khác cũng từng người phân tổ rồi chia nhau bốn hướng đi tìm.

 

Lão Yên vẽ ra phạm vi tìm kiếm lấy lều trại làm vị trí trung tâm, phạm vi tìm kiếm là một km, nhóm của chúng ta phụ trách phía tây, nhưng tìm kiếm cả một buổi sáng cũng không phát hiện được cái gì, đừng nói là dấu vết hoạt động của người, đến cả dấu rắn bò cũng không tìm thấy.

 

“Không đúng.” Thừa dịp nghỉ ngơi giữa trưa ta liền đem nghi hoặc nói ra: “Sa mạc là nơi ở  của những độc vật trong thiên hạ, như thế nào mà đi cả nửa ngày vẫn không có một chút dấu vết gì?”

 

‘Rắn độc” cũng nhíu nhíu mày, nắm một ít hạt cát đặt ở trong tay rồi cọ xát một lúc, chỉ thấy hắn lại càng nhíu mày nhăn nhó.

 

Ta hỏi hắn có vấn đề gì, hắn cũng không xác định rõ thực hư nơi này đích thực là không có độc vật, hay là có thứ gì đó khiến lũ độc vật không dám bén mảng đến gần.

 

“Ngươi nói nơi này chính là ranh giới địa bàn?” Ta cũng nắm lên một ít cát, nhưng cũng không đoán ra được.

 

‘’Rắn độc” ừ một tiếng, sau đó cũng không nói gì nữa.

 

Ta bên trong liền có chút bồn chồn, tranh giành địa bàn loại sự tình này ở thiên nhiên có rất nhiều, giống như sư tử, hổ hay các loài mãnh thú đều chiếm địa bàn riêng, chúng sẽ ở địa bàn của mình mà tiểu vào đất, phát tán mùi hôi, một khi loài khác tiếp cận liền sẽ bị coi là khiêu khích!

 

Nhưng loại tình huống này ở sa mạc, đặc biệt là ở nơi không có người thật sự hiếm thấy, sa mạc độc vật không ít, rắn độc cùng bò cạp là hai loài có số lượng nhiều nhất, bọn chúng giống nhau đều là có sào huyệt, cho nên không thể tồn tại chuyện tranh giành địa bàn.

 

Một khu vực rộng lớn như vậy lại bị phân chia ranh giới, rốt cuộc là cái thứ gì?

 

Ta còn muốn suy nghĩ một hồi, “rắn độc” đã thu dọn đi trước, ta đành phải đuổi theo, chỉ là cả một buổi trưa vẫn như cũ không có phát hiện gì mới, mắt thấy thời gian sắp hết, chúng ta cũng chỉ có thể quay trở về trại.

 

Thời điểm hai người bọn ta trở về đến trại, mọi người đã tập trung đầy đủ, nhìn bộ dạng thất vọng liền biết bọn họ cũng giống như chúng ta, cũng không có phát hiện gì.

 

“Cái vẻ mặt đưa đám đó là sao?” Đội trưởng Trần đá tên lùn Tiêu Tiểu Bắc, hắn nói thầm vài tiếng liền cũng không dám phản kháng.

 

Lão Yên cười nói, lúc này chỉ mới tiến vào sa mạc, không có phát hiện gì cũng là chuyện bình thường.

 

Bất quá đến buổi tối lúc ăn cơm, bầu không khí vẫn có chút nặng nề, mọi người nhanh chóng ăn xong, phân nhiệm vụ gác đêm liền ai trở về lều trại người ấy.

 

Hôm nay đến phiên ta gác sau nửa đêm, vốn dĩ cùng ta canh gác là “Ba Âm Quách Lăng”, nhưng hắn một mực liều chết chui vào lều, Lão Yên đành phải kêu tên lùn Tiêu Tiểu Bắc cùng ta canh gác.

 

“Hắc, ngươi cảm thấy lời hắn nói liệu có phải là sự thật?” tên lùn Tiêu Tiểu Bắc ngậm một cây cỏ héo không biết lấy từ đâu, nháy mất hướng về phía lều tranh.

 

Ta nhún vai nói tám phần không phải, truyền thuyết trong sa mạc này đều là nhiều như vậy, nếu đây là sự thật thì cũng chẳng có ai dám bén mảng tiến vào.

 

“Ngươi, cỏ ở sa mạc này cũng dám tùy tiện hái, cẩn thận có độc.” Ta liếc nhìn ngọn cỏ khô  trong miệng hắn cười nói.

 

Tên lùn không thèm để ý khoát tay ra nói hắn phúc lớn mạng lớn, kết quả còn chưa nói hết câu, hắn đột nhiên che bụng lại kêu to, dọa ta ngơ ngác, sẽ không phải là vừa lúc miệng quạ đen nói ra lại trúng chóc rồi sao?

 

“Ai u, không được rồi, ngươi canh một lát, ta qua bên sườn núi thấp bên kia đi nặng một cái.” Tên lùn nhét khẩu tiêu liên vào tay ta rồi ôm bụng kêu to chạy thẳng.

 

Hóa ra là bị chọt bụng, ta bất đắc dĩ lắc đầu.

 

“A a a!” Ta còn chưa kịp quay đầu, liền nghe tên lùn rống lớn vài tiếng khiến ta không kịp phản ứng, liền thấy hắn quần cũng chưa kéo lên, liền như vậy cắp đít từ sườn núi thấp bên kia mà chạy trối sống trối chết, vừa chạy vừa huơ tay kêu cứu mạng.

 

Ta cầm súng tiểu liên trong tay lại phát hiện sau lưng hắn thứ gì cũng không có, đang muốn tiến về trước hai bước thì thấy tên lùn bùm một tiếng ngã sóng soài trên mặt đất, nằm im bất động……

 

Trong nháy mắt lúc hắn ngã xuống đất, ta liền nghe được thanh âm tựa hồ như có thứ gì đó chui vào cát.

 

“Lùn, tên lùn chết tiệt?” Ta thử kêu lên hai tiếng, hắn vẫn không đáp lại.

 

Nghe được tiếng hét thất thanh tất cả mọi người đều chui ra, nhìn đến tên lùn quỳ rạp trên đất sắc mặt liền đều thay đổi.

 

Ta khuôn mặt trắng bệt đứng im tại chỗ, đầu óc trống rỗng, mãi cho đến khi “rắn độc” cùng đội trưởng Trần kéo tên lùn lại ta mới nhận thức rồi lấy lại tinh thần.

 

Chỉ thấy tên lùn cả người tím tái, trên mông còn có một vết sưng tấy đỏ to bằng ngón tay cái.

 

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” đội trưởng Trần khuôn mặt tối sầm lại, chỉ mới vừa tiến vào sa mạc liền chết một người, ông ta tự nhiên sẽ cảm thấy không thoải mái.

 

Ta nhanh chóng đem sự tình vừa mới phát sinh nói một lần, sau đó có chút không xác định nói: “Ta, ta giống như nghe được tiếng khóc……”

 

“Là quỷ tiếp người, các ngươi xem, là quỷ tiếp người……” “Ba Âm Quách Lăng” sắc mặt trắng bệch, luôn miệng lảm nhảm.

 

“Là bò cạp.” “Rắn độc” tay mang bao tay kiểm tra một chút ở miệng vết thương rồi kết luận.

 

“Bò cạp?” Ta cảm thấy có chút cổ quái, ban ngày ta cùng ‘rắn độc’ còn thảo luận nơi này là ranh giới tranh giành địa bàn, như thế nào liền xuất hiện một con bò cạp vào ban đêm?

 

“Rắn độc” gật gật đầu, đối với độc vật hắn có nghiên cứu rất kỹ, cho nên mọi người đều không có ý kiến, chỉ là trong lòng lại chùng xuống, bò cạp ở sa mạc lúc ẩn lúc hiện, khả năng chỉ cần đặt mông ngồi tùy tiện liền sẽ trúng độc a.

 

“Ba Âm Quách Lăng” trở nên mất trí, liên tiếp kêu to quỷ tiếp người, đội trưởng Trần liền một báng súng nện lên trên vai hắn, khiến hắn rống lên một tiếng.

 

“Ba Âm Quách Lăng” không dám nói gì nữa, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn cũng đoán biết hắn sống chết đều cho đây chắc chắn là quỷ tiếp người trong truyền thuyết.

 

Lão Yên từ đầu tới cuối đều yên lặng hút thuốc, một câu cũng không nói, cuối cùng chỉ hạ lệnh chờ trời sáng rồi tìm một chỗ chôn cất tên lùn, sau đó xoay người trở về lều trại.

 

Ông ta vừa đi mọi người liền trầm mặc, tên lùn này có chí khí, tài thiện xạ lại chuẩn, ở quân ngũ thực sự rất được hoan nghênh, hiện giờ liền như vậy chết không rõ ràng, chúng ta trong lòng đều không khỏi xót xa.

 

“Ba Âm Quách Lăng” thần trí đang hoảng loạn, đội trưởng Trần bảo “rắn độc” đem hắn kéo vào lều trại nghỉ ngơi. “Mắt ưng” đã gác nửa đêm trước, giờ chỉ còn mỗi ta, đội trưởng Trần đành phải lưu lại cùng gác đêm với ta.

 

“Trường An, ngươi thật sư nghe được tiếng khóc?” đội trưởng Trần cau mày, liền nhìn thi thể nằm cách chúng ta ở đó không xa hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: