Sơn hải bí tàng

Chương 7: Quỷ tiếp người


Cứ thế liên tiếp hai ngày liền hầu như xe tải không dừng lại, lúc đói thì ăn một ít thịt hộp, lúc khát thì uống nước trong xe, tình huống đi nặng cấp bách thì cũng chỉ dừng tại chỗ, giải quyết xong rồi lại cấp tốc lên xe tiếp tục hướng La Bố Bạc mà tiến.

 

Hai ngày sau, xe tải đã hoàn toàn ngừng chuyển động, bánh xe bị lún sâu trong cát sa mạc, dù cho cố gắng đến thế nào thì chỉ có thể tốc lên được cát bụi mịt mù.

 

“Phía trước không có ai có thể giúp đỡ, tất cả xuống xe! Kế tiếp chỉ còn cách đi bộ mà thôi.” Lão Yên đứng ở phía sau xe thăm dò tình hình phía trước nói.

 

Chúng ta mỗi người đều mang theo một chiếc túi hành quân, bên trong nhét đầy các loại vật dụng tiếp viện, cuối cùng treo súng tiểu liên trên người một quải rồi chuẩn bị lên đường.

 

Lão Yên cũng giống chúng ta, chỉ khác là ngoại trừ vác một túi hành quân ra, ông ta còn mang theo một cái túi chống nước to bằng nửa cái túi hành quân đang căng phồng, không biết bên trong thứ gì?

 

Ở sa mạc đi bộ cùng lắm cũng không khác gì mấy so với đi bộ ở nơi khác, chỉ là cát ngâm dưới trời nắng gắt, vừa dẫm lên là như dẫm phải lò than, ai nấy mồ hôi nhễ nhại cuối cùng cũng không đi được là mấy cây số.

 

“Lão Yên, ta nghỉ ngơi một chút đi.” Đội trưởng Trần kéo Lão Yên lại, suy cho cùng thì trong toàn đội trừ Lão Yên ra thì ông ta cũng là người lớn tuổi nhất, dù có thể lực tốt đi chăng nữa thì ở khí hậu sa mạc cũng không thể cầm cự được.

 

Làm ta kinh ngạc lại chính là Lão Yên, ông ta mặc dù đã là một trung niên lão nam nhân, thế nhưng thể lực lại cực gì dị thường đến mức khủng bố, đi lâu như vậy rồi mà vẫn y như cũ “sinh long hoạt hổ”.

 

Lão Yên nhìn nhìn đồng hồ, lại cúi đầu nhìn bản đồ trong tay, theo sau đó liền lắc đầu nói còn chưa tới lúc, hiện tại sợ là không kịp đến nơi hạ trại thích hợp để nghỉ ngơi vào buổi tối .

 

Nghe ông ta nói như vậy mấy người bọn ta cũng không còn cách nào, đành tiếp tục chân ngắn chân dài thiểu não bước tiếp.

 

Ta lau lau mồ hôi trên mặt, liếc mắt nhìn bốn phía một cái chỉ cảm thấy đầu óc như đang say xe, ở nơi sa mạc này ngoại trừ cát cơ hồ không còn gì khác, đi bộ lâu như vậy cũng giống như là đang dậm chân tại chỗ, thực sự là thử thách lòng kiên nhẫn của con người a!

 

Ước chừng khoảng hai cái giờ sau, mặt trời đã lặn, Lão Yên mới chỉ vào một sườn núi thấp nơi tránh gió nói: “Đêm nay chúng ta tại đây hạ trại, ngày mai kiểm tra xung quanh xem có manh mối gì hay không.”

 

Theo như Lão Yên, lộ trình mà chúng ta đang đi hiện tại là lộ trình mà nhóm khảo cổ của Dư Thành Trạch đã đi trước đó, cho nên những nơi chúng ta hạ trại đều phải khám xét kỹ lưỡng.

 

Này lại là việc chúng ta đã quá quen thuộc, liền một mạch hạ trại theo lệnh của Lão Yên.

Lão Yên đương nhiên ở chung lều với Đội trưởng Trần, cả hai người bọn họ đã biết nhau từ trước nên ta dựng lều ở chung với hai người khác.

 

Hai người kia so với ta thì tuổi cũng lớn hơn không được bao nhiêu, một người gương mặt búng ra sữa, hắn nói hắn mười chín tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ bên ngoài thì thư sinh còn hơn cả ta, các chiến hữu đều trêu đùa gọi hắn là “nãi oa” nói hắn quê ở Ba Âm Quách Lăng, Tân Cương, lúc trước nhập ngũ chính là vì trong nhà không còn gì ăn, bất quá đi lính tốt xấu gì cũng còn có được một ngụm thức ăn mà sống sót.

 

Chỉ là đừng nhìn vào dáng vẻ thư sinh ấy của hắn mà nói đùa, lực chiến đấu của hắn trong quân đội thuộc dạng nổi bật, bất kể là kỹ năng hay đánh tay đôi, ít người có thể được xem là đối thủ của hắn, đó là lý do tại sao hắn ta lại có mặt ở đây!

 

Tên còn lại có ngoại hiệu “rắn độc” cùng vẻ ngoài lầm lì ít nói, không có việc gì làm liền cầm một đống cỏ nghiên cứu, hắn tinh thông dược lý, có thể bào chế ra độc dược cũng có thể bào chế ra thuốc cứu người, các chiến hữu đối với hắn có thể nói là có phần nể sợ.

 

Ta bình thường cùng bọn họ cũng giao tiếp không nhiều, những người lính mẫu mực như bọn họ luôn khác với những người vận chuyển như ta – những kẻ chỉ có nhiệm vụ chạy việc vặt. Không phải nói là do bọn họ khó có thể tiếp cận, mà là vì mấy người bọn hắn được huấn luyện  với những nhiệm vụ đều quan trọng hơn bọn ta, cho nên không thể vì thế mà có thêm thời gian để cùng bọn ta tán gẫu.

 

Hiện tại là ở chung một cái lều, bất quá không thể không nói lời nào, ta còn chưa mở lời thì tên “Ba Âm Quách Lăng” đã mở lời trước, hắn hướng ta đưa mắt: “Không nghĩ tới ngươi không có mấy phần nổi bật, vậy mà lại biết đến cũng không ít đạo lý a.”

 

“Chỉ là xem nhìu sách linh tinh thôi.” Ta sờ sờ đầu, biết hắn ám chỉ ta ở lều trại mấy ngày trước trả lời được hết các câu hỏi của Lão Yên.

 

“Sách, ngươi còn nói a, ta lớn lên ở đây cũng chưa từng biết đến nhiều thứ như ngươi.” “Ba Âm Quách Lăng” ngữ khí khoa trương đáp, chính lúc ta không biết phải trả lời như thế nào, hắn đã nói sang chuyện khác, thần thần bí bí hỏi: “Các ngươi không cảm thấy nhiệm vụ cứu viện lần này có phần không đúng sao?”

 

“Rắn độc” vốn không phản ứng kịp ngẩng đầu nhìn “Ba Âm Quách Lăng”, định nói gì đó rồi lại thôi.

 

Nhưng thật ra ta lại hứng thú, liền ghé bên người hắn nói thầm: “Không đúng, lý nào tới sa mạc tìm người lại còn mang theo nhiều vũ khí như vậy?”

 

“Không sai, còn có cuộn băng ghi âm kia ta càng cảm thấy không đúng, các ngươi có chú ý tới băng từ không, đều ố vàng……”  “Ba Âm Quách Lăng” trả lời với ngữ khí gấp gáp, như là vừa phát hiện ra điều gì mới.

Ta thật ra không chú ý đến chi tiết đó, chỉ là vì chi tiêt đó cũng không nói lên được cái gì, nói không chừng thời điểm ghi âm lại là dùng băng từ cũ.

 

“Ba Âm Quách Lăng” sau một lúc lâu đánh giá cũng cảm thấy điểm này không đáng ngờ, cũng liền không nhắc đến nữa.

 

Chúng ta cả hai tuổi còn nhỏ, vừa lúc đêm liền có nhiệm vụ canh gác, như vậy mà đứng bên ngoài lều trại trò chuyện cũng qua hơn phân nửa đêm.

 

“Ngủ đi, đến lượt ta gác đêm.” “Rắn độc” đã ngủ từ sớm liền xốc lều trại lên mà nói, ta cùng “Ba Âm Quách Lăng” lúc này mới phát giác ra đêm đã khuya, liền chui vào lều trại hô hô ngủ thiếp đi.

 

Ô ô ô ô ô ô……

 

Ngủ được một lúc, ta mông lung tựa hồ như nghe được thanh âm, giống như là tiếng người khóc, sột sột soạt soạt, quay cuồng xung quanh bên tai ta không dứt.

 

Ta cũng không để ý, sa mạc thường xuyên có chút thanh âm quái dị, tiếng gió thổi xuyên qua lớp đá so với loại tiếng khóc này có phần còn quỷ dị hơn, vì thế ta liền trở mình tiếp tục ngủ.

 

“Mau tỉnh lại!”

 

Ta lại vừa muốn ngủ lần nữa, “Ba Âm Quách Lăng” lại đẩy đẩy ta, ta xoa xoa mắt hỏi hắn có chuyện gì?

 

“Ba Âm Quách Lăng” lo lắng hướng bên ngoài lều nhìn thoáng qua, hỏi ta có nghe được thanh âm gì hay không.

 

Ta gật gật đầu, xem sắc mặt hắn tái nhợt không khỏi muốn trêu chọc hắn một chút, liền giả vờ hoảng sợ nói: “Không phải là có…… có quỷ chứ?”

 

Ai mà biết ta chính là nói như vậy lại vô tình trúng ngay nỗi sợ của “Ba Âm Quách Lăng”, hắn ta hét lên một tiếng: “Là quỷ tiếp người, là bọn chúng tới đón người!”

 

“Cái gì quỷ tiếp người?” Ta tò mò hỏi.

 

“Ba Âm Quách Lăng” vừa định trả lời, “rắn độc” đã xốc cửa lều lên, bản mặt một khuôn của hắn làm chúng ta liền tỉnh ngủ.

 

“Ba Âm Quách Lăng” tựa hồ có chút kiêng kị “rắn độc”, lập tức chui vào túi ngủ quay lưng về phía ta.

 

Ta không kìm được tò mò, lại nhỏ giọng lần nữa hỏi hắn gì là quỷ tiếp người, “Ba Âm Quách Lăng” run run rẩy rẩy giải thích cũng không rõ ràng lắm, chỉ nói rằng hắn sắp chết……

 

Ta thấy hắn cơ bản là không nói ra được nguyên do gì, cũng không còn hứng thú, xua tay ra hiệu hắn tiếp tục ngủ.

 

Ô ô……

 

Đúng lúc này, tiếng khóc đột nhiên lại to lên rất nhiều, như thể hàng trăm đứa trẻ xúm lại khóc nức nở, làm ta nổi da gà khắp người.

 

“Ba Âm Quách Lăng” đột nhiên từ túi ngủ ngồi bật dậy, nắm lấy vai ta bắt ta phải ở cùng với hắn.

 

Ta bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng dậy, vỗ vai của hắn rồi kêu ra ngoài xem sao, hắn lại một phen giữ chặt không cho ta đi, nói rằng người đi ra ngoài đều sẽ chết!

 

“Không sao.” Ta lại vỗ vỗ vai hắn mà an ủi, rồi cầm súng trực tiếp ra khỏi lều.

 

“Rắn độc” đang đứng ở bên ngoài, thấy ta đi ra liền nhíu nhíu mày, gã “mắt ưng” cùng hắn gác đêm liền hỏi ta, có phải là bị tiếng khóc này dọa đến mức không ngủ được hay không?

 

Ta cười khổ mà nói “Ba Âm Quách Lăng” sợ hãi, ta không ra xem một chút phỏng chừng hắn  cũng sẽ không an tâm.

 

‘Rắn độc” nhíu mày càng sâu, không nói gì, nhưng gã “mắt ưng” sang sảng cười nói gã “Ba Âm Quách Lăng” này không chỉ có bề ngoài nhỏ, lá gan cũng nhỏ, biệt danh “nãi oa” này đúng là không tồi a.

 

Ta cười theo hai tiếng, cũng không nói gì thêm, mở đèn pin hướng nơi xa chiếu chiếu, chỉ là ngoại trừ tiếng khóc nức nở ra thì cái gì cũng nhìn không tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: