Sơn hải bí tàng

Chương 6: Đoạn ghi âm kinh hoàng


Đại thúc mặc vest cũng không nhiều lời giải thích, chỉ nói chúng ta mang theo một ít quần áo là được, những vât dụng khác tự ông ta sẽ có cách chuẩn bi đầy đủ.

 

Nhưng thật ra thì ta cũng không có đồ vật gì để mang theo, lúc trước đi theo đại đội trưởng Trần ta chỉ mang cùng mấy bộ quần áo, ba năm trôi qua nên dĩ nhiên là không thể sử dụng được, vì thế ta liền đem theo mấy bộ quân phục xanh cỏ, cẩn thận bọc quyển《Tinh Quan Yếu Quyết》, tất thảy cùng ta lên đường.

 

Vào lúc giữa trưa, đang khi chúng ta còn đang thưởng thức món bánh bao hấp thì đại thúc mặc vest lại gom tất cả mọi người vào trong lều trại, ta liếc thấy đại đội trưởngTrần cũng có mặt ở bên trong.

 

Nhìn thấy đại đội trưởng Trần ta liền có chút kinh ngạc, mọi chuyện nội vụ lớn bé ở doanh trại đều là do ông ta quản, tuyệt đối sẽ không thể dễ dàng rời đi tham gia cùng chúng ta, bằng không toàn bộ đơn vị đều sẽ không thể hoạt động được.

 

Bất quá nếu có ông ta ở đây, thì cùng lắm chỉ là bày bố binh lực cho chúng ta hành động.

 

Đại thúc mặt vest nói chúng ta cứ tự nhiên mà ngồi, theo sau đó liền phát cho chúng ta mỗi người một lon sữa, ba hộp thịt hộp và một gói socola.

 

Chúng ta cầm thật lâu cũng không ai dám tuỳ tiện đưa lên miệng thưởng thức, bởi vì thực chất  mà nói hôm nay được ăn bánh bao đã là có phần tốt hơn mọi ngày, chỉ là bánh bao hấp mềm nhúng muối ớt, nhưng đúng là giống như 800 năm rồi cũng chưa được nếm qua, hiện tại ông ta liền lấy ra những món ăn có vẻ xa hoa lại không khiến cho lòng chúng ta phải thủng thẳng bồn chồn a.

 

“Đây còn không phải là cơm trảm sao?” Tiêu Tiểu Bắc lùn nhất trong đám tay cầm chặt thịt hộp nhỏ giọng lẩm bẩm, lập tức liền thu hút ánh mắt của người khác, hiện tại mọi người đều không ai dám có ý kiến, nói như vậy không phải là muốn mang đến phiền phức sao?

 

Đại thúc mặt vest tay búng búng khói bụi trên vai, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:”Từ giờ trở đi các ngươi có thể gọi ta là Lão Yên, lần này đi La Bố Lạc sự tình rất quan trọng, cho nên các ngươi cần phải viết một thứ.”

 

Nói xong ông ta liền sai người mang đến cho mỗi người chúng ta một tập giấy cùng bút, ta tò mò muốn biết rốt cuộc là phải viết thứ gì a, ông ta liền cười cổ quái, theo vòng khói vừa thả ra hộc ra hai chữ: “di thư!”

 

Chúng ta đều thất kinh, lại nhìn đống đồ ăn phía trước khiến người ta muốn chảy nước miếng, trong lòng liền xuất hiện suy nghĩ: “Này thật đúng là cơm trảm a….”

 

Nhưng tuyệt nhiên binh lính tất cả đều chú ý phục tùng. Loại viết thư tuyệt mệnh khi làm nhiệm vụ nguy hiểm trong quân đội thực sự không phải là hiếm, vì thế chúng ta cùng không hỏi gì thêm liền nghiêm túc viết di thư, cuối cùng mang theo tâm tình thấp thỏm mà ăn cho xong bữa “cơm trảm” rồi đi theo Lão Yên bước lên một chiếc xe tải.

 

Bên trong xe tải có không ít đồ hộp và nước uống, xem ra nhiệm vụ lần này là tiếp viện, mà phía trong đó lại còn có mấy cái rương gỗ to lớn.

 

“Mở ra xem thử” Lão Yên nâng cầm nói.

 

Đại đội trưởng Trần tiến lên mở nắp gương, sắc mặt đầu tiên là vui vẻ nhưng liền sau đó lại lập tức thay đổi!

 

Ta hướng đến cái rương liếc mắt nhìn qua môt cái, bên trong tất cả đều là súng tiểu liên loại 59, so với loại súng chúng ta đang sử dung là 56 có phần tiên tiến hơn rất nhiều. Chúng ta ở quân ngũ sớm đã nghe nói đến, tuy nhiên những thứ siêu cấp như thế chỉ có thể phân phát cho lực lượng tiền tuyến mà thôi, còn đối với chúng ta những thứ này cũng chỉ có thể là chảy nước miếng khao khát.

 

Ước chừng mỗi người được dùng hai khẩu, bên cạnh còn có một quả lựu đạn, tuy rằng mỗi người chỉ được một quả, nhưng hoả lực cũng đúng là chuẩn cmnr a.

 

Khó trách đại đội trưởng Trần lại phản ứng như vậy, làm quân nhân đối với các loại vũ khí này tự nhiên sẽ là yêu thích không muốn buông tay, chỉ là chúng ta đi đến một nơi trong sa mạc sao lại được trang bị hoả lực mạnh như vậy, còn nói không phải là đi đánh giặc sao?

 

Bất quá Lão Yên không giải thích chúng ta cũng không buồn hỏi đến, chỉ có đội trưởng Trần cau mày nhìn về phía đống vũ khí.

 

Phân phát súng ống đạn dược xong, xe tải liền khởi động, tiến đến hướng La Bố Bạc mà chạy.

 

Nửa ngày sau đó xe tải vẫn tiến vào sa mạc, ta càng cảm thấy kỳ quái, cho dù là chiến tranh cũng không thể nào diễn ra trong sa mạc, vậy đến cùng là chúng ta vào nơi này để làm gì?

 

“Lãnh đạo.” Đại đội trưởng Trần rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng: “Đến di thư chúng ta cũng đã viết, rốt cuộc là đi làm cái gì, ngươi tốt xấu cũng không cho mấy người bọn ta được biết a?”

 

Lão Yên nhấp một ngụm thuốc lá, tựa hồ như đang suy nghĩ tìm cách trả lời, sau một lúc lâu mới nhả ra một vòng khói nói: “Chúng ta lần này tiến vào sa mạc, là vì nghĩ cách cứu một vị giáo sư gọi là Dư Thành Trạch.”

 

Giáo sư?

 

Cả bọn chúng ta nhìn nhau, càng nghĩ lại càng không dám nghĩ tới đây lại là nhiệm vụ cứu hộ, chẳng phải vật dung và thuốc sơ cứu là những thứ cần phải mang theo sao? Cớ gì lại mang theo hoả lực nhiều như vậy làm gì?

 

Lão Yên nhìn ra chúng ta có vẻ nghi hoặc, chậm rãi nói: “Dư giáo sư được lệnh đến La Bố Bạc để khảo sát các di tích, nhưng đội thám hiểm mà hắn mang theo đột nhiên mất hết liên lạc sau khi tiến vào di tích không lâu. Cuối cùng chỉ còn lại một bản ghi âm do Dư giáo sư truyền lại. Cấp trên hoài nghi chuyện này không đơn giản, cho nên đây không phải là một nhiệm vụ giải cứu bình thường.

 

Di tích?

 

Ta nhíu nhíu mày, chúng ta hàng năm đều ở chỗ này hạ trại, cũng chưa từng nghe nói qua trong sa mạc có di tích.

 

Nhưng Lão Yên rõ ràng là không có ý giải thích, chỉ nói với chúng ta rằng dựa theo đoạn băng ghi âm được truyền về thì đây là một nhiệm vụ dị thường nguy hiểm, làm cho mấy người bọn ta tinh thần liền có phần trở nên khẩn trương.

 

Đội trưởng Trần liền nói: “Rốt cuộc là đoạn ghi âm nói cái gì?”

 

Ta cũng rất tò mò, rốt cuộc là đoạn ghi âm có cái gì lại khiến cho bên trên điều xuống hoả lực cường đại như vậy. Đầu năm nay vũ khí cũng có số lượng nhất định, đối với chúng ta mà nói thì loại khẩu súng máy bán tự động 56 mỗi ngày đeo bên mình đã được coi là bảo bối, còn sợ chúng bị va đập trầy xước, nếu chẳng may bị hỏng thì thật không biết đến bao giờ mới có được khẩu súng khác để thay.

 

Lão Yên liếc mắt nhìn chúng ta một cái, theo sau đó liền móc ra một cái máy ghi âm từ trong ba lô, tay để ở công tắc: ”Nghe xong đoạn ghi âm, các ngươi có thể quyết định đi hay ở lại, nhưng tuyệt đối phải giữ bí mật những gì nghe được, nếu không…”

 

Khỏi phải nói hẳn chúng ta cũng đều biết việc rò rỉ bí mật trong quân đội là hình phạt như thế nào, cho nên cả bọn đều sôi nổi gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện.

 

Lão Yên nhấn nút phát, sau đó ta liền nghe được một thanh âm mà cả đời ta sau này sẽ không thể nào quên được!

 

Đầu đoạn ghi âm có tiếng người kêu lên hai cái, hẳn là người ở bên kia đầu dây, nhưng tín hiệu có phần không được rõ, tiếng nói xen lẫn những tiếng va chạm kéo dài, không cẩn thận phân biệt căn bản là nghe không ra có người đang nói chuyện.

 

Theo sau đó là những giọng nói ngắt quãng, hẳn là ai đó đang ghi âm, ta lờ mờ nghe được nào là quốc gia cổ đại, những từ ngữ linh tinh tỏ vẻ khiếp sợ.

 

Thời gian ghi âm đại khái là khoảng 1 phút, sau đó thanh âm đột nhiên biến mất, nhưng băng ghi âm vẫn đang lăn, hiển nhiên là đoạn ghi âm vẫn còn tiếp tục.

 

Lại cách chừng khoảng hơn nửa phút, máy ghi âm lại lần nữa truyền đến thanh âm, đây là loại âm thanh nhiễu điện khiến cho tai người nghe trở nên đau nhói.

 

“Này….” Đội trưởng Trần nhíu nhíu mày.

 

Lão Yên ra hiệu im lặng làm cho lòng hiếu kì của mấy người bọn ta lại một lần nữa quay trở lại.

 

“A!”

 

Ngay khi Lão Yên vừa thu tay lại, một tiếng kêu thảm thiết từ máy ghi âm truyền đến, như là bị một thứ gì đó bóp ngẹn lấy cổ.

 

Ta còn chưa kịp nghĩ đang xảy ra chuyện gì, máy ghi âm lại truyền đến âm thanh ồn ào, ước chừng có mười mấy người kêu la thảm thiết hết đợt này đến đợt khác, bọn họ kêu thảm thiết đều đều, liên tục không dài, toàn bộ quá trình bất quá chỉ xảy ra có vài giây, theo sau đó là một màn im lặng chết chóc kéo dài.

 

Điều khiến ta cảm thấy lạnh sống lưng chính là tiếng hét thất thanh của bọn họ. Âm thanh này khiến ta sởn tóc gáy, nhưng lại căn bản không phân biệt đươc đây là loại thanh âm gì, chỉ cảm thấy có chút giống người, nhưng lại có nhiều phần giống như tiếng kêu của dã thú……

 

Sau khi băng ghi âm kết thúc là một khoảng trầm mặc kéo dài, không ai biết phải nói gì, chỉ là không khó để nhận ra rằng nhiệm vụ cứu viện lần này thật sự rất nguy hiểm.

 

Cuối cùng vẫn là Lão Yên phá tan bầu không khí trầm mặc, liền hỏi hiện tại các người có ai muốn rời khỏi đây?

 

Chúng ta sáu người rốt cuộc đều là xuất thân trong quân ngũ, tuy rằng đáy lòng có chút nhút nhát nhưng cũng tuyệt đối không phải là hạng người lâm trận bỏ chạy, hơn nữa cả ngày hôm nay đã đi hết một đoạn đường dài, Lão Yên nói lời này sợ rằng cũng chỉ là muốn thử mà thôi.

 

Xe tải vẫn đang lắc lư chạy, bên trong xe không khí lại trở nên áp lực dị thường, trong đầu ta vẫn quanh quẩn tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi cùng với tiếng kêu của dã thú, đối với nhiệm vụ lần này lại càng tăng thêm sự tò mò.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: