Sơn hải bí tàng

Chương 5: Tân Cương tiền tuyến


Tứ cô nương liếc mắt nhìn ta một cái, lấy lòng bàn tay vỗ vỗ lên đầu nữ cương thi kia, một con ve sầu toàn thân màu xanh lục bảo đột nhiên chui ra từ trong miệng.

 

Hắn đem ngọc ve sầu đặt ở dưới ánh trăng, như là đang xem xét tỉ lệ.

 

Ngay sau đó liền hài lòng lau sạch sẽ, bỏ vào túi rồi dẫn ta trở về nhà.

 

Hắn từ đầu đến cuối trên mặt đều không có bất cứ biểu tình gì, chỉ nhìn ta đang run run rồi nói: “Đừng sợ”.

 

Vừa tới cổng làng, nhìn thấy cha ta từ xa tay đang cầm đèn dầu đứng chờ trong gió lạnh khiến lòng ta lại chua xót liên hồi.

 

Cuối cùng thấy được bọn ta bình an vô sự, cha ta liền háo hức nhìn về phía Tứ cô nương, chỉ thấy hắn gật đầu rồi nhìn ta nói: “Tiểu tử, bây giờ ngươi có hình xăm Cửu Long trên lưng, ngươi là thế hệ tiếp theo của dòng họ Lưu – những người canh giữ mộ. Ngươi phải canh giữ những ngôi mộ cổ trong thiên hạ suôt 30 năm, bằng không ắt sẽ gặp phải thiên tru.”

 

Ta cái hiểu cái không gật đầu, liền thấy Tứ cô nương từ trong ngực lấy ra một tập sách nhỏ đưa cho ta.

 

“Tứ cô nương, cái này quả thật là quá đáng giá……” Phụ thân có chút kinh ngạc.

 

Tứ cô nương xua tay: “Lưu Căn Sinh, ta thiếu ngươi nhân tình hôm nay đã trả hết, quyển《Tinh Quan Yếu Quyết》(Star Official Keys ) này vốn dĩ chính là đồ vật của lão Lưu gia các ngươi, bởi vì ngươi không xứng, cho nên ta mới chưa đưa cho ngươi, nhưng con trai ngươi lại xứng đáng, hiện giờ coi như vật quy nguyên chủ! Tiểu tử, có duyên ắt gặp lại.”

 

Nói rồi hắn cũng không màng cha ta giữ lại, thừa dịp trời vẫn chưa sáng liền cấp tốc rời đi.

 

Sau khi Tứ cô nương ra đi, ngày tháng êm đềm trở lại, chỉ vì ta không sờ được đồ bồi táng nữa nên cha ta vẫn sống bằng nghề ăn thịt người chết mà đi trộm mộ, thân thể sa sút lại còn nhiễm phong hàn, lâu dần liền ho ra máu.

 

Ta thuyết phục ông ấy đổi nghề, ông ấy lại nói sớm đã đoán trước được ngày này khi ăn miếng thịt người chết đầu tiên, giờ coi như là đã bước nửa chân vào quan tài, thà làm tốt trách nhiệm của một người cha lựa lúc bây giờ còn sức mà tích cóp tiền bạc, giao cho ta để dành sau này mà cưới vợ.

 

Ta cùng với cha ta liền như vậy mà trải qua 5 năm tiếp theo, cuối cùng ông vẫn là không thể chống đỡ. Trước lúc lâm chung, cha ta nước mắt ngắn dài vẫn nắm chặt tay ta, lải nhải nói rất nhiều thứ, nào là tha thứ gì đó nhưng chung quy ta một câu nghe cũng chưa hiểu ra hàm ý gì, nhưng trong lòng ta biết ông hẳn là vì ta mà không buông bỏ được!

 

Lúc sau này ta mới biết được cha ta đem ta phó thác cho một người bạn tốt thời trước.

 

Vị này nguyên là chỉ huy quân đội, nói rằng trước đây nhờ cha ta cứu lấy một mạng, cho nên đối với ý nguyện phó thác của cha ta trước lúc lâm chung cực kì coi trọng, ngày hôm sau liền vội vàng đến đây..

 

Ta mai táng cha ta ở Tướng Quân lĩnh với sự giúp đỡ của Đại đội trưởng Trần, đây là tâm nguyện cuối cùng của ông, nói rằng cả đời đều dựa vào nơi này nuôi sống ta, cho nên sau khi chết hẳn là cũng phải nên chuộc tội ở nơi này.

 

Sau đó ta liền gói ghém vài bộ quần áo, cẩn thận bọc quyển《Tinh Quan Yếu Quyết》, rời khỏi ngôi làng nơi ta đã sống mười bốn năm.

 

Đại đội trưởng Trần sinh sống trong doanh trại, vì chiếu cố đến ta, dứt khoát liền mang ta mà đưa vào quân ngũ.

 

Quân đội của Đại đội trưởng Trần đóng quân tại một nơi gọi là “ba âm quách lăng” ở Tân Cương. Nơi này gần La Bố Bạc(“Lòng chảo Tarim”). Những bãi cát vàng và địa hình đá vôi nơi đây khiến cho mọi thứ trông như có vẻ tang thương!

 

Đơn vị này chịu trách nhiệm chính trong việc vận chuyển thuốc men, rau quả và các vật liệu khác tại các đồn biên phòng trên một số tuyến nhánh ở phía bắc Tân Cương, thường chạy nửa tháng một lần và thường được huấn luyện trong các buổi dã ngoạii.

 

Khi mới đến, đối với nơi này ta đều rất tò mò, sau khi chạy quanh vài vòng, nuốt phải một ngụm  lớn cát mới bắt đầu cảm thấy sự khô khan ở nơi đây.

 

May mắn thay, những người trong quân đội xem ta tuổi còn nhỏ, lại là Đại đội trưởng Trần đưa đến nên đối với ta tương đối chiếu cố, làm đến mấy hộp thịt hộp đều sẽ kêu ta cùng ăn bữa ăn ngon, bởi vậy trừ bỏ điều kiện gian khổ ra thì cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.

 

Thoáng cái liền đi qua ba năm, ta cảm thấy chính mình đời này đại khái sẽ như vậy mà qua đi, chờ đến khi xuất ngũ liền dùng tiền cha ta tích cóp rồi lấy vợ, cứ thế sống một cuộc sống bình thường.

 

Nhưng người tính không bằng trời tính, tất thảy đều bị một kẻ thần bí đột nhiên đến thăm quấy rầy, mãi cho đến ngày nay ta vẫn còn có thể nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó!

 

Sáng hôm đó, vật tư mới vừa đến, các đồng chí có cơm ăn áo mặc liền phấn khởi mấy ngày liền, tập luyện cả mấy cây số khiến cho không khí trong quân ngũ trở nên thật đầm ấm.

 

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên cùng với Đại đội trưởng Trần đang gật đầu chào, bước vào doanh trại.

 

Người này trông không giống như là quân nhân, nhất thời ánh mắt của các đồng đội đều bị ông ta hấp dẫn. Chỉ thấy ông ta mặc một bộ đồ đen nhàu nhĩ, dưới cánh tay đang kẹp một chiếc cặp da để một khối công văn, đội một chiếc mũ lưỡi trai cao trên đầu, bộ râu phối hợp cùng với miệng ngậm một nửa điếu thuốc lá, khiến cho cả người ông ta thoạt nhìn lôi thôi lếch thếch.

 

Chúng ta đều tò mò về thân phận của vị đại thúc ăn bận đồ Tây này, nhưng đội trưởng Trần thái độ liền khác với ngày thường, trừng mắt nhìn chúng ta một cái rồi cùng người này chui vào trong lều trại.

 

Bình thường khi ta không làm nhiệm vụ vận chuyển thì thường đứng bên ngoài lều để canh gác, ta để ý thấy Đại đội trưởng Trần gọi tên từng người ngày thường có biểu hiện ưu tú mẫu mực đi vào, cũng không biết là làm cái gì?

 

Ta tò mò nhìn vào trong, chỉ thấy đại thúc mặc vest đang cau mày cầm điếu thuốc, hỏi từng người một.

 

Nhưng những câu hỏi này thực chất rất kỳ quái, không phải là hỏi về những đồ vật cần có ở sa mạc để sinh tồn? Mà là làm thế nào để giải cứu những người đồng đội mất liên lạc dưới vực sâu trong sa mạc? Cuối cùng còn chỉ vào tờ giấy, hỏi bọn hắn có nhận ra được các loại thực vật trong sa mạc này hay không.

 

Chẳng lẽ là muốn tìm dẫn đường?

 

Ta sờ sờ đầu, nghĩ đại thúc mặc vest này hẳn là muốn vào sa mạc. Đáng tiếc! Nếu ông ta hỏi bọn họ loại súng nào có uy lực hay làm thế nào để bắn trúng kẻ thù thì họ còn có thể trả lời được, nhưng sa mạc ‘môn môn đạo đạo”, thực chất là bọn họ lại không rõ ràng cho lắm.

 

Tuy nói chúng ta hạ trại không xa nơi gọi là La Bố Bạc, nhưng bình thường cơ hồ lại bất hòa giao tiếp với nơi đó, có thể biết được một hai loại biện pháp cứu cấp ở sa mạc đã tính là không tồi rồi a.

 

Sau khi cả đám binh lính mẫu mực đều bị đuổi ra khỏi lều trại, đai thúc mặc vest cau mày nhăn mặt, lâu lâu lại hoảng hốt nhìn đồng hồ, như thể là đang rất vội vàng, trong tay hắn thuốc lá cũng càng lúc càng tàn khiến cho toàn bộ căn lều bên trong đều phủ một làn sương khói lượn lờ.

 

Nhìn thấy tình cảnh này, ta không khỏi nhỏ giọng thì thầm nói: “Vấn đề này thực chất cũng quá đơn giản, vậy mà không một ai trả lời được a.”

 

“Ai đang lẩm bẩm bên ngoài?” Thanh âm khàn khàn sốt ruột hỏi.

 

Trong lòng ta cả kinh, còn chưa kịp có phản ứng liền nghe được Đại đội trưởng Trần quát: “Nhãi ranh không được đi, bước vào đây!”

 

Ta sờ sờ mũi, cam chiu bước vào, đại thúc mặc vest cười nhạo liếc mắt nhìn ta một cái hỏi, vừa mới nãy có phải ta đang nói mấy vấn đề này đơn giản hay không?.

 

Ta tuổi trẻ cao ngạo, không thể để bộ dáng bị người này khinh thường, liền nói những chuyện này vốn dĩ là rất đơn giản.

 

“Làm thế nào ở sa mạc có thể phân biệt phương hướng? Dùng cái gì?”

 

“Ban ngày xem mặt trời, buổi tối thì xem các vì sao. Không cần dùng dụng cụ, vì dụng cụ rất dễ bị từ trường ảnh hưởng.”

 

“Nên mang bao nhiêu nước để có thể tiến vào chỗ sâu của sa mạc?”

 

“Không nên quá nhiều, tốt nhất là nên tìm kiếm nguồn nước trong sa mạc.”

 

“Làm thế nào tìm kiếm?”

 

“Rất nhiều, có thể căn cứ vào địa hình, dấu vết hoạt động của động vật cùng với tình trạng của thảm thực vật.”

 

……

Đại thúc mặc vest cùng ta một hỏi một đáp, mỗi lần ta đáp ra một vấn đề đôi mắt ông ta liền sáng lên, cuối cùng kích động vỗ bàn một cái:“Chính là ngươi!”

 

Ta hơi bối rối và vị đại thúc mặc vest cũng không hề giải thích. Ông ấy ra lệnh cho 4 người nữa trong đội lính mẫu mực. Ta tùy ý nhìn lướt qua liền phát hiện những người này căn bản là không phải ngẫu nhiên được chọn ra. Mặc dù tuổi tác và ngoại hình của mỗi người bọn họ đều rất khác nhau, nhưng bọn họ đều có sở trường đặc biệt khác nhau!

 

Tỷ như một trong những người bọn họ có một kẻ vừa gầy vừa cao, mọi người đều kêu hắn là Hawkeye, bởi vì hắn có một đôi mắt sắc bén giống như diều hâu, là trinh sát binh mạnh nhất doanh trại, mọi chi tiết tinh vi đều không thể qua mắt được hắn

 

Lại nói đến kẻ kia, một người lùn vừa tròn hai mươi tuổi, hắn ta là một tay bắn tỉa nổi tiếng trong trại và có khả năng bách phát bách trúng dù cự li có xa đến cả trăm bước.

 

“Hảo, các ngươi trở về chuẩn bị, chiều nay liền tiến lên La Bố Bạc.” Đại thúc mặc vest tuyển người xong, vỗ vỗ khói bụi trên người liền bảo chúng ta đi ra ngoài.

 

La Bố Bạc?

 

Ta có chút kích động, ở quân ngũ mấy năm nay cũng thường xuyên nghe được một ít tin đồn về La Bố Bạc, đối với nơi này ta lại vừa khao khát mà lại vừa sợ hãi, hiện giờ lại có thể đi đến nơi đó khiến toàn thân ta lại kích động không thôi.

 

Chỉ là tại sao lại đến đây, liêu có phải là có nhiệm vụ bí mật nào hay không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: