Sơn hải bí tàng

Chương 4: Tứ cô nương, thứ Cửu Long


Cha ta vội vàng đi chuẩn bị các thứ trong khi ta lại lén nhìn qua nam tử trẻ tuổi kia.

 

Người đàn ông ước chừng hai lăm hai sáu tuổi, dung mạo rất thanh tú, mặc áo khoác trắng, chỉ là đôi tay so với nữ nhân có phần muốn dịu dàng hơn, thoạt nhìn có chút kỳ quái.

 

Nhìn lại lần nữa, trong lòng ta cả kinh.

 

Người này tay phải thiếu một ngón cái, trên thắt lưng có ghim một mặt dây chuyền nhỏ bằng sợi chỉ đỏ, trên mặt dây chuyền là chín con ve bằng ngọc bích đang rung rinh. Diện mạo của chín con ve bằng ngọc này khác hẳn, dường như là từ những ngôi mộ cổ của các triều đại khác nhau.

 

Cái gọi là ngọc ve sầu thực chất là một loại ngọc cổ được tạc thành hình những con ve sầu, là chuyên dùng để ấn vào lưỡi của người chết, điều này có hai ý nghĩa, thứ nhất là giữ cho tử thi không bị thối rữa, thứ hai là để mong một ngày nào đó người quá cố sẽ giống như một con ve sầu, từ dưới đất chui lên mà trọng sinh.

 

Nhưng thường thường trong miệng xác chết có ngọc ve sầu, tỷ lệ bị thi biến lại tăng lên đáng kể!

 

Theo như ghi chép trong sách cổ, hành tẩu giang hồ phàm những kẻ có thân thủ cường đại, trực tiếp giết chết một con cương thi ngàn năm thì mới có tư cách lấy ngọc ve sầu trong miệng cương thi mà đeo vào thắt lưng, dùng đó mà thị uy! Bình thường treo một hoặc hai ngọc ve sầu thì đã được coi là một chính tông Mạc Kim giáo úy rồi. 

 

Nhưng trước mắt nam tử trẻ tuổi này thật sự treo chín con ve sầu bằng ngọc, chẳng phải là đã giết chết ít nhất chín con cương thi nghìn năm sao? 

 

Ta không khỏi kinh hãi, một con cương thi liền đem ta đuổi đến mức gà bay chó sủa, chín con…… trước mắt thật khiến ta không khỏi tò mò thân phận người này a.

 

“Tứ cô nương, vật mà ngươi muốn đây”. Cha ta dựa theo ý nam nhân trẻ tuổi bảo mà dọn xong đồ vật.

 

Ta sửng sốt, này chẳng phải là nam nhân sao? Hà cớ gì lại lấy tên nữ nhân?

 

Căn bản không để ý đến biểu cảm đó của ta, Tứ cô nương chỉ liếc qua một cái, đột nhiên chụp lấy cánh tay ta, rút ra một tiểu đao trực tiếp đưa lên đèn dầu mà nướng, sau đó lia qua một nhát, chỉ thấy một khối vảy đen xì từ tay ta rơi xuống đất.

 

Ta đau đến mồ hôi lanh ứa ra, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn lại khiến ta không dám hé răng kể khổ.

 

Động tác của hắn cực kì mau lẹ, tiểu đao thoạt nhìn như rỉ sét kia thậm chí so với con dao nhanh nhất thế giới lại còn sắc bén hơn, trong một hai phút tất cả vảy trên cánh tay của ta đều bị lột sạch, từ miệng vết thương chảy ra một vệt máu đen, lưu lại trong một cái chén để trên đất.

 

Chờ đến lúc máu đen chảy xuống hơn phân nửa chén, cánh tay ta mới khôi phục lại màu da ban đầu.

 

Ta vốn tưởng rằng sự việc đã kết thúc, nào ngờ Tứ cô nương lại cởi áo ta ra, bắt ta cởi trần quỳ dưới đất, theo sau đó hắn lại từ trong ngực lấy ra quyển sách nhỏ lật vài tờ, tựa hồ là mang theo trưng cầu ngữ khí hỏi cha ta một tiếng: “Ngươi xác định sao? Một khi trên lưng đeo Cửu Long, đời này đều không thể quay đầu lại.”

 

Tưởng điếu trụ oa tử mệnh, chẳng lẽ còn có biện pháp nào tốt hơn ư?” cha ta vẻ mặt đau khổ nói.

 

“A, đây cũng là số mệnh khó tránh của lão Lưu gia các ngươi……” Tứ cô nương gật gật đầu liền tiếp tục xem quyển sách nhỏ kia, đồng thời đem tiểu đao nhỏ kia mài giũa đến bóng loáng.

 

Ta nhân cơ hội đó liếc liếc mắt nhìn qua quyển sách nhỏ kia môt cái, chỉ thấy mặt trên là một cái hình xăm đồ án màu đen khiến ta bừng tỉnh, hắn đây chẳng phải là muốn xăm cho ta lên lưng văn đồ vật kia?

 

Hoa văn hình tròn, chín con rồng đen dài bằng một ngón tay nối đầu đuôi với nhau, cứ thế vây quanh một hạt ở giữa.

 

Ta liền chú ý tới hình dạng chín con rồng này mỗi con đều có hình thái khác nhau, tuy nói là chúng hàm tiếp kết nối với nhau, nhưng thực chất vẫn có sự khác biệt rõ ràng.

 

Như có câu: “Rồng sinh chín con, mỗi con bất đồng, đây hẳn chính là chín nhi tử của Long Vương trong truyền thuyết!

 

Chỉ là hình xăm chín con rồng của Tứ cô nương có liên quan gì đến việc cứu ta? Lại nói số mệnh nhà Lưu gia ta là có ý gì?

 

Ta rất muốn hỏi, nhưng biết cha ta sẽ không trả lời, bởi vì xem ông tựa hồ như đối với Tứ cô nương có phần kiêng kị dị thường, Tứ cô nương sau đó ngẫu nhiên nói ra một hai chữ, cha ta liền cung kính, đối đãi như đối với thánh chỉ.

 

Mắt thấy tiểu đao sắc bén đã lộ ra điểm hàn quang, Tứ cô nương liền chấm vào máu đen lưu ở trong chén, từng chút một khắc trên lưng ta, tuy rằng nhìn không tới, nhưng về sau lại nghe cha ta nói toàn bộ quá trình khắc đều thực quỷ dị:

 

Đầu tiên là dùng máu đen phác họa ra một vòng tròn, sau đó lại dùng tiểu đao chậm rãi khắc từ từ vào vòng tròn đó, hoa văn mỗi con rồng trên người ta đều không có một chút sai sót nào cả, đến cuối cùng điểm xong mắt Cửu Long đều là dùng tinh huyết của ta.

 

Sau khi làm xong, hắn chỉ để ta nghỉ ngơi một lúc, rồi sai cha ta tìm một bó tre dài, bên trong từng cây tre phải khoét rỗng, rồi dẫn hắn lên Tướng Quân lĩnh.

 

Sau khi đến mộ chính, hắn cầm lên một nắm đất rồi ngửi, sau đó phủi tay bước ra ngoài.

 

Chỉ thấy hắn rút ra một cây tre đóng vào phía đông cổ mộ, dùng ngón tay gõ gõ giống như đang lắng nghe hồi âm, suy tư trong chốc lát, sau đó hướng phía tây mà đi bảy bước, lại lần nữa đóng cây tre tiếp theo, lắng nghe âm thanh hồi âm như trước đó.

 

Toàn bộ quá trình thực hiện gương mặt của Tứ cô nương đều lạnh băng.

 

Chờ hắn đóng xong cây tre thứ năm, đột nhiên một dòng nước cổ quái từ tre phun ra.

 

Tứ cô nương trầm ngâm gật đầu: “hóa ra là thi thủy.”

 

Cha ta đinh ninh hắn sẽ lập tức bắt nữ cương thi kiaLu, ai ngờ hắn lại bảo chúng ta quay trở về nhà, dọc theo đường còn giải thich cho chúng ta biết rằng thi thủy chỉ xuất hiện sau giờ Tý và trước giờ Mẹo, hiện tại là không đợi được, muốn câu dẫn cái thứ kia thì phải cần có ta hỗ trợ.

 

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn ta một cái đầy ẩn ý khiến lông khắp người ta dựng đứng!

 

Quả nhiên, vào nửa đêm, hắn đột nhiên nhấc ta ra khỏi chăn bông, đưa cho ta một chiếc đèn lồng, yêu cầu ta tối nay đi đến Tướng Quân Lĩnh một mình, tuyệt đối phải đi bộ đến cửa mộ mà ta đã đào trước đó.

 

Ta đương nhiên không làm, ai ngờ hắn nhìn ta nhàn nhạt nói: “Thủy hung quấn lên chính là ngươi, chỉ có ngươi mới có thể dẫn nó ra, bằng không cứ mỗi khi đến tiết trời mưa gió, nó đều sẽ tới phòng của ngươi mà gõ cửa.”

 

Cha ta ở một bên đẩy đẩy ta, bắt ta dựa theo ý hắn mà làm, ta biết sự tình không còn cách nào xoay chuyển, chỉ có thể dẫn theo đèn lồng lưu luyến từng bước mà đi ra cửa.

 

“Vô luận phát sinh bất cứ cái gì đều không được quay đầu lại.” Thanh âm nhàn nhạt từ phía sau truyền đến khiến cho một nửa bên cổ của ta trở nên cứng đơ.

 

Người trong thôn sớm đều đã nghỉ ngơi, trên đường chỉ còn lại duy nhất một mình ta. Ta nơm nớp lo sợ đi về phía trước, chỉ một tiếng kêu của côn trùng đều có thể dọa ta cả kinh đến nửa ngày.

 

Ta đi rất chậm, nhưng cho dù là rất chậm vẫn là phải đi tới Tướng Quân lĩnh, nhìn quỷ khí dày đặc hai bên sườn núi, lại nghĩ đến cái nữ cương thi kia ăn mặc quần áo đỏ thẫm hai mắt trắng dã, ta hận là không thể ném đèn lồng xuống mà ba chân bốn cẳng chạy trối chết a.

 

Nhưng nghĩ đến cái chết, ta laị chỉ còn có cách căng da đầu nhắm hướng Tướng Quân lĩnh mà đi.

 

Ánh trăng chiếu lên cây cối khiến xung quanh trở nên mờ mờ ảo ảo, phản chiếu trên mặt đất giống như bóng ma, lòng ta thầm gọi tên các vị thần tiên, chậm rãi hướng về phía mộ chính mà đi đến.

 

Khi ta đến vị trí mà ta đã đào lần trước, nhìn cánh cửa mộ vẫn chưa đóng lại, ta luôn cảm thấy có một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau khiến ta không khỏi rùng mình mà nổi da gà.

 

Hô hô……

 

Đột nhiên, một trận âm phong trên mặt đất nổi lên, thổi lên cổ ta từng luồng gió lạnh, tay ta nắm đèn lồng run rẩy không thôi, lại càng không dám nhìn về phía sau.

 

Tiếng cười quái dị truyền đến bên tai khiến cổ ta lạnh ngắt, đột nhiên một bàn tay lạnh lẽo lướt qua, lòng ta biết sắp có chuyện nên cả kinh không dám nhúc nhích.

 

“Cút ngay!”

 

Một giọng nói tức giận nhàn nhạt truyền đến, ta quay đầu lại thì thấy Tứ cô nương đang đứng cách ta hai mét, đang nhìn chằm chằm vào ta.

 

Ta không dám nhìn sang bên cạnh, chỉ cảm thấy hai tay trên vai thu lại rất ngoan ngoãn, nữ cương thi khiếp sợ nhìn Tứ cô nương, lòng ta cả kinh, càng thêm tò mò Tứ cô nương này rốt cuộc có thân phận ra sao?

 

Chỉ thấy Tứ cô nương tiến về phía trước một bước, nữ cương thi liền lui một bước, trong miệng ô ô ra vẻ như không cam lòng.

 

Trước mắt cả người hắn bỗng nhiên tăng tốc, xẹt qua bên người ta một cái bóp chặt cổ nữ cương thi, trực tiếp đem nàng bức lui về phía sau mà đi vào trong mộ, cánh cửa lăng mộ trước mắt ta đã đóng sầm lại trong chớp mắt.

 

Ta yên tâm nhìn tư thế của Tứ cô nương, nữ cương thi này hẳn không phải là đối thủ của hắn ta.

 

Nhưng thời gian trôi qua lại khiến tai không khỏi lo lắng, cuối cùng thì nữ cương thi này cũng là một đại cương thi của Tây Chu, vạn nhất Tứ cô nương thất thủ thì chẳng phải là số mạng của ta phải chấm dứt tại đây sao?

 

Lại chờ thêm vài phút nữa, ta cảm thấy Tứ cô nương rất có thể là đã bị nữ cương thi cắn chết, ta nhịn tiểu liền định nhắm hướng phía chân núi mà chạy.

 

Tuy nhiên ngay lúc này, cửa mộ đóng sầm lại bỗng nhiên mở ra, ta tò mò nhìn lại, không biết Tứ cô nương xuất hiện trước mắt ta là Tứ cô nương hoàn chỉnh hay là đã bị xé xác?

 

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi cùng với tiếng thở dốc càng ngày càng hưng phấn của ta, Tứ cô nương đạp lên ánh trăng mà bước ra khỏi lăng, tay trái ôm một cái đầu để tóc dài.

 

Đúng là cái đầu chết tiệt của nữ cương thi kia a!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: