Sơn hải bí tàng

Chương 3: Thủ mộ gia tộc


Ta trong lòng sợ hãi, từ dưới gầm giường lấy ra đôi vòng ngọc, đem câu chuyện trộm mộ kia một hơi kể hết cho người. Chỉ thấy trước mắt tối om, hai cái bạt tay đau điếng không chút lưu tình, thẳng mặt ta giáng xuống.

 

“Dòng họ Lưu của chúng ta canh giữ lăng mộ qua nhiều thế hệ, chính là ngôi mộ cổ Tây Chu kia. Hiện tại cuộc sống khổ cực, chúng ta chỉ có thể lấy ra mấy đồng tiền cổ dựa vào công lao giữ mộ của các tổ phụ khuất bóng. Các ngươi thì tốt rồi, trực tiếp lấy cả vào trong mộ lão tổ a!” 

 

Nói xong câu đó, cha ta ai thán một tiếng, bộ dạng thiểu não, tinh thần suy sụp.

 

Ta liền ngây ra, người giữ mộ?

 

Không đợi ta nói tiếp câu nào, cha ta liền hỏi “Chờ đã, tiểu tử nhà ngươi là như thế nào tìm ra được cửa mộ?”

 

Ta lẩm bẩm nói cách thức mở cửa mộ chính là từ trong sách mà học, đánh bậy đánh bạ lại có thể may mắn mở được cơ quan.

 

Vẻ mặt cha ta lại càng thêm cổ quái, từ dưới ngăn tủ tùy tiện rút ra một quyển sách ố vàng, trực tiếp hỏi thẳng “Như thế nào là nơi tứ tuyệt?”

 

Ta lại lần nữa sửng sốt, biết rằng đây là cha ta đang khảo thí, liền một mạch trả lời “Sinh khí không tụ, lệ khí không ra, quỷ khí ngưng kết, hàn khí nghiệt sinh”

 

Sau đó cha ta lại hỏi tiếp vài vấn đề được nhắc đến trong sách,  tất thảy đều bị ta trả lời đúng,  từ trong mắt ông càng ngày càng hiện ra nét phức tạp.

 

Thật lâu sau cha ta mới cười khổ lắc đầu nói, rốt cuộc đây là số mệnh của Lưu gia, không thể tránh khỏi.

 

Ta cũng chính là vì vậy mà bị khơi dậy lòng hiếu kỳ, vội hỏi ông hết thảy mọi chuyên là như thế nào?

 

Cha ta lấy ra một ít lá trà từ trong bình tráng men, rồi chậm rãi nói.

 

Hóa ra tất cả những chuyện này đều bắt đầu từ vị tướng quân kia, người được chôn trong ngôi mộ đúng là vị tướng họ Cơ, tên là Cơ Thành, là thúc thúc có quan hệ bà con xa với Cơ Phát, nói là thúc thúc chứ kỳ thật so với Cơ Phát cùng lắm chỉ hơn hai tuổi. Sinh thời vị tướng họ Cơ này đã có duyên đối với lăng mộ, sau khi vào trong quân ngũ, vì quân đội mà kiếm đến không ít quân lương, từ đó mà giúp ích rất nhiều cho các trận đánh lớn nhỏ.

 

Đối vơi công lao này mà nói thì có ảnh hưởng không ít đến thời cục khó khăn lúc bấy giờ, tuy nhiên khi thời cục đã ổn định hắn liền trực tiếp bị xem là cái gai trong mắt. Cũng bởi tính tình cổ quái, cho dù là đối với Cơ Phát cũng không có mấy phần cung kính, thế nên hắn mới rước lấy kết cục bị chôn sống!

 

Chỉ là những người chôn sống hắn ngàn vạn lần không nên vào ngày đại hôn của hắn mà ra tay, ngay đến cả vị thê tử kia còn chưa kịp mặc áo tân hôn cũng vì hắn mà liên lụy, bị mang đi cùng  chôn sống. 

 

Nếu không phải là vì nhóm Hắc Linh binh lính trung thành cướp mộ, hai người bọn họ có khả năng là đã bị mất xác rồi a. Mà quan tài ta trộm rất trùng hợp lại chính là của vị thê tử kia!

 

Tổ tiên Lưu gia ta ngày đó chính là một trong ngàn binh lính Hắc Linh, lúc còn chưa thành niên đã đi theo Cơ Thành. Lúc đó tổ tiên nhà họ Lưu ta sắp chết đói, nếu không có Cơ Thành thì nhà họ Lưu ta thực tế mà nói đã không còn tồn tại đến bây giờ.

 

Cũng vì biết ơn công đức Cơ Thành, tổ tiên Lưu gia ta sau khi chôn cất tập thể Hắc Linh binh lính, liền một mình ở lại canh giữ lăng mộ tướng quân, trải qua nhiều thế hệ mà lưu truyền đến đời cha ta ngày nay.

 

Ta càng nghe càng bị ám ảnh, chỉ là lúc này từ bàn tay truyền đến cảm giác ngứa ngáy khó tả, thật sự không nhịn được mà đưa lên gãi.

 

Ai ngờ đột nhiên cha ta nắm lấy, trực tiếp kéo bao tay ra, nhìn thấy mu bàn tay mọc đầy bọc mủ, cả khuôn mặt ông trắng bệt, ngay lập tức run rẩy hỏi: “Xú tiểu tử, ngươi là do bị nữ cương thi kia cắn?”

 

Dưới ánh mắt của ông, ta đành phải gật đầu.

 

Chiếc bình tráng men trong tay rớt xuống đất kêu lên một cái ầm, ông điên cuồng chạy tới tủ sách, luống cuống tay chân như là tìm thứ gì đó, đến cả ngăn tủ đồ cũng vì sự điên cuồng này mà rơi ra.

 

Sau đó đến cả cái bàn cũng bị ông đụng trúng, đồ vật trên bàn cũng bị văng tứ tung, về phần ngăn kéo cũng bị kéo ra, rơi ầm xuống đất.

 

Ta chưa bao giờ gặp qua ông như vậy trước đây, chỉ thấy hốc mắt ông đỏ bừng, tóc tai cùng ổ gà giống như nhau, dọa ta đến nói chuyện cũng không dám.

 

Cuối cùng, ông lôi ra một chiếc hộp đựng giày đầy bụi từ gầm giường, ngồi bệt trên đống hỗn độn đó, từ trong hộp lấy ra vài cuốn danh bạ điện thoại ố vàng.

 

Ông dùng ngón tay nhúng nước bọt, run rẩy lật từng trang một, chuyển động rất nhanh nhưng nhẹ nhàng, mỗi lần lật một trang là mắt đỏ hoe, miệng không ngừng lẩm nhẩm: “tứ cô nương, tứ cô nương”

 

Sau khi lật xem một lúc lâu, cha ta cuối cùng cũng đã tìm thấy thứ mình muốn trong cuốn danh bạ, ông đứng dậy, ghi lại số bằng giấy bút rồi bỏ vào túi trước khi cầm ô tiếng ra ngoài cửa.

 

“Cha……”

 

Ta hô lên một tiếng, ông quay đầu lại với đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, sau một lúc lâu giọng khàn khàn mới nói: “Oa, tiểu tử ngươi trúng thi độc, chỉ có người kia mới có thể cứu được! ta hiện tại đi huyện thành gọi điện thoại nhờ hắn, ngươi ở nhà nghỉ ngơi, mặc kệ là bất luận nghe được  động tĩnh gì đều không được lên tiếng, chờ ta trở về, có biết chưa?”

 

Cha ta nói với thanh âm nghẹn ngào trước khi bước đi, mặc dù ta muốn nói ra gì đó nhưng lại bị nghẹn ở họng, chỉ biết trợn mắt nhìn ông gật đầu.

 

Cửa phòng bị ông khóa từ bên ngoài, ta quay vào phòng nằm co ro trên giường nhìn ra, bên ngoài trời vẫn còn tối, mưa rơi lộp độp bên cửa sổ, ta càng nghe càng thấy bàng hoàng.

 

Tay phải của ta càng ngày càng ngứa, ta không kìm được mà tuyệt vọng gãi, chỉ thấy vảy lan ra toàn bộ cánh tay với tốc độ rất nhanh, màu sắc lại càng ngày càng đậm, cho đến khi tất cả đều bị biến thành một màu đen.

 

Phanh phanh phanh phanh!

 

Không biết đã trải qua bao lâu, tiếng đập cửa lại lần nữa truyền đến, ta hoảng hốt giơ tay lên che miệng.

 

Ta đoán tám phần là nữ cương thi kia, rồi lại nuôi hy vọng trong lòng rằng tiếng gõ cửa kia là người trong thôn, bởi vậy mới chậm rãi dịch đến bên cửa sổ nhìn trộm bên ngoài.

 

Ta thấy một người phụ nữ đầu tóc bù xù đứng ở cửa, nàng lấy móng tay cào vào cửa, thỉnh thoảng lại cất tiếng cười trầm thấp. Thoạt nhìn, ta còn tưởng nàng ta là một kẻ mất trí, nhưng bộ quần áo màu đỏ tươi trên người nàng khiến ta chú ý, đầu óc ngây ra, vô tình tức giận hét lên thành tiếng.

 

Ngay lập tức, nàng liền chú ý đến chuyển động bên cửa sổ, quay đầu một trăm tám mươi độ như một cái máy, mắt khép hờ nhìn vế phía ta, sau đó mỉm cười và di chuyển qua từng chút một. …

 

Ta sợ hãi té một cái bịch xuống đất, dùng hai tay che miệng và mũi, chui vào gầm giường.

 

Cương thi phân biệt người sống bằng hơi thở, chỉ cần ta không thở, nhất định nàng sẽ bị mất phương hướng.

 

Lạch cạch!

 

Âm thanh của một vật nặng rớt trên mặt đất khiến tim ta đập loạn xạ, lẽ nào nàng đã vào trong…..

 

Tiếng bước chân lạch cạch vang lên khắp phòng, dường như là đang tìm ta khắp nơi, đột nhiên tiếng bước chân dừng lại trước giường, ta căng da mặt, nín thở chịu trận không dám nhúc nhích.

 

Sau đó, cộp một tiếng, tấm ván giường phía trên đầu ta rung chuyển dữ dội làm cho bụi rơi xuống đầu tứ tung. 

 

Ta co người càng chặt hơn, chỉ nghe thấy tiếng ván giường lắc lư một hồi, hình như có vật gì đang bò trên đó, càng nghe càng khiến cho người nghe hoảng sợ cực độ!

 

Không khí trong phổi ta càng ngày càng ít đi, ta nghẹn đến sắc mặt đỏ bừng chỉ cảm thấy giây tiếp theo cần phải hít thở, trong lòng không ngừng cầu nguyện nàng hãy mau nhanh đi chỗ khác.

Một lúc sau, trên giường cũng không có động tĩnh gì, ta liền lén cúi người ra ngoài xem nàng đã đi chưa?

 

Kết quả là trong tích tắc, máu toàn thân ta trở nên đông đặc – nàng đang cúi người nhìn xuống gầm giường với tư thế quái dị, một đôi mắt trắng dã nhợt nhạt chỉ cách ta chưa đầy năm cm …

 

Lần này ta hoàn toàn không nhịn được, định bỏ hai bàn tay đang siết chặt xuống thì nghe thấy tiếng gà trống gáy, trời đã sáng, đôi mắt trắng dã nhợt nhạt lộ vẻ không cam lòng chậm rãi bỏ đi.

 

Hô!

Ta thở dài ra một hơi, lúc này mới phát giác quần áo toàn thân đều ướt đẫm.

 

Đúng lúc này, ngoài cửa lại truyền đến tiếng động, ta hốt hoảng định trốn vào tủ thì nghe thấy tiếng mở khóa giòn giã.

 

Ta biết là cha ta đã trở lại, tức khắc xông ra ngoài.

 

Ngoài cửa quả nhiên là cha ta, chưa kịp nói gì thì từ sau lưng ông chậm rãi bước ra một nam tử trẻ tuổi, ánh mắt như lưỡi đao liếc liếc mắt một cái nhìn lên tay của ta nói: “Chén, đèn dầu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: