Sơn hải bí tàng

Chương 2: Hồng y nữ thi


Ta nhẹ nhàng thở ra một cái, vừa may đó lại là cánh cổng bằng đá xanh, nếu chẳng may gặp phải cánh cổng bằng sắt, hoặc giả dụ như được đúc đồng thì há chẳng phải hôm nay hai người bọn ta đành bất lực mà tay không quay trở về? Còn nhớ lúc xưa Tôn Điện Anh trộm mộ Từ Hy thái hậu, chẳng phải là vì gặp phải cửa mộ được đổ sắt đúc đồng kiên cố, nên chỉ có cách dùng pháo phá cửa mà tiến vào?.

 

Hai người bọn ta tiếp tục đào dọc theo đáy của cánh công xanh khoảng mười phân, sau đó trực tiếp thò tay vào cạy mạnh, lập tức cánh cổng đá xanh có động, từ từ di chuyển lên trên.

 

Lúc sớm ta đã chuẩn bị sẵn 1 con chim, dùng dây thừng trói lại, trực tiếp ném thẳng vào bên trong mộ, đợi ba bốn phút vẫn thấy nó tung tăng nhảy nhót, liền cảm thấy nhẹ nhõm, điều này cho thấy không khí bên trong cổ mộ không có độc, ta liếc nhìn Nhị Cẩu Tử ra hiệu, cả hai liền tiến vào bên trong.

 

Dù sao đây cũng là lần đầu ta đi trộm mộ, nhưng không những không có cảm giác sợ hãi, mà ngược lại còn mang đến chút cảm giác hưng phấn. Sau môt hồi đi dọc theo mộ đạo hơn mười mấy mét không gặp phải bất cứ cơ quan nào, đầu ta chợt nghĩ đến mấy cuốn sách ghi chép cơ quan mật thực chất là đã quá phô trương rồi.

 

Cả hai tiếp tục đi được khoảng 20m thì thấy trước mặt chia ra làm hai ngã, ta cầm đèn dầu trên tay bắt đầu cảm thấy có chút run run.

 

Ta chỉ biết dựa theo quy tắc từng trải, bên trái hẳn là phòng để vật bồi táng, bên phải là nơi an táng của chủ mộ. Ta căn bản là không cần nghĩ ngợi, hướng phía bên trái mà trực tiếp đi tới. Tuy nói rằng vật mang theo bên người chủ mộ có khả năng giá trị gấp nhiều lần vật bồi táng, nhưng không biết hà cớ gì mà trong thâm tâm ta lại dấy lên một nỗi sợ hãi khi nhìn về phía phòng an táng chính.

 

Trong bóng tối, ta mơ hồ nhìn thấy gian phòng bên trái cũng được đóng kín bằng một cánh cửa màu xanh lam. Cùng một cách trước đó mấy khắc ta nhanh chóng mở được cánh cửa, đối diện là một chiếc quan tài hình tam giác màu đỏ, được trang trí sặc sỡ điểm chút quái dị.

 

Ta trộm nghĩ không phải là không được phép đặt quan tài trong phòng, chỉ là bình thường không ai mai táng lại đặt quan tài trước cửa mộ, như vậy dễ làm cho xác chết bị thi biến.

 

Ta cảm thấy trong lòng bất an, cẩn thận quan sát bốn phía, không phát hiện được gì dị thường mới bắt đầu thở ra nhẹ nhàng. Bên trái gian phòng đặt một bộ đồ cúng bằng đồng thau, trên đất vương vãi rất nhiều hạt trân châu, nhìn dáng vẻ như thể là bị vứt bỏ, ta khẽ cảm thán trong lòng một câu “Đúng là mộ tướng quân có khác, thật là cường đại a”

 

Bất quá ta chỉ nhìn thoáng qua, sau đó toàn bộ lại tập trung về phía quan tài trước mắt, ngay lập tức hai mắt ta phát ra một tia điên cuồng mãnh liệt. 

 

Phải nói rằng tất cả những thứ có giá trị đều tập trung hết vào bên trong quan tài, nếu đã cất công đến đây trộm mộ rồi thì nào có đạo lý ta phải trở về tay không?

 

Theo như trong sách ta từng đọc, ta lấy ra một ngon nến từ trong lồng ngực, trực tiếp thắp lên và đặt ở góc Đông Nam quan tài, miệng lẩm nhẩm cầu khấn ba lần. Sau ba lần cầu khấn ngon nến vẫn không tắt, ta mới an tâm tìm cách mở nắp quan tài.

 

Sau khi quan tài từ từ mở ra, khi nhìn thấy thứ trong quan tài, ta nhịn không được phải hít một hơi sâ.

 

Chỉ thấy bên trong quan tài có một thi thể phụ nữ mặc quần áo bình thường chưa phân hủy, tóc búi cao, đôi mắt khép hờ tựa như có thể mở ra bất cứ lúc nào, hai tay kết lại đặt trên bụng, thoạt nhìn cũng không khác người thường là mấy.

 

Rốt cuộc người này cùng tướng quân họ Cơ có quan hệ gì, sao lại phải mặc áo cưới hạ táng ở nơi này?

 

Chỉ là trước mắt ta cũng không có thời gian nghĩ nhiều, cầm đèn dầu trực tiếp tìm từ trên mặt thi thể tìm xuống, tìm đến cổ tay thì mừng rỡ:”Trên tay nàng đeo một đôi vòng ngọc” 

 

Ta vội vàng tháo vòng ngọc ra, dưới ánh đèn bắt đầu kiểm định là đồ xịn, liền nhanh tay nhét vào ngực áo, tiếp đó lại từ bàn chân thi thể lấy ra vài viên ngọc bích.

 

Mắt thấy ánh nến vẫn bừng cháy, không có dấu hiệu quái lạ sau một lần tìm kiếm, ta liền quan sát lại thi thể một lần nữa, quan sát đến bàn tay ta bất chợt ngẩn người: “Vừa rồi móng tay của nàng ấy cũng giống như người bình thường, sao đột nhiên lại dài ra mấy phân?”

 

Lòng ta bất chợt nổi sóng, nghĩ đến những thứ vừa lấy được trước mắt đã đủ để sống thoải mái cả năm trời, nên kéo tay Nhị Cẩu Tử ra hiệu rút lui. Ngay lúc chuẩn bị rời đi, mắt ta liêc qua phát hiện miệng thi thể hơi hơi phồng lên, giống như bên trong đang ngậm một vật gì đó.

 

Ta xoa xoa hai tay chợt nghĩ, phong tục an táng của người xưa thường hay dùng ngọc thạch nhét vào miệng xác chết, lẽ nào cái xác này cũng có?

Không kịp nghĩ nhiều, ta trực tiếp cạy miệng thi thể, đưa tay vào miệng xác chết tìm kiếm.

 

Đúng lúc này, ánh nến chợt bùng lên ánh sáng màu xanh cao hơn nửa thước, không khí trong gian phòng bỗng trở nên quỷ dị cực độ. Ngực ta đánh trống liên hồi, phàm là vật không được chủ nhân quan tài cho phép lấy thì chỉ cần tắt nến là được, hiện tại phát ra ngọn lửa màu xanh là có ý gì?

 

Ta còn chưa kịp suy nghĩ, một cơn đau thấu tim đột nhiên từ mu bàn tay truyền đến khiến ta mặt cắt không còn giọt máu!

 

Một màn quỷ dị trước mắt diễn ra quá đột ngột, chỉ thấy miệng của xác chết hung hăn cắn chặt tay ta, đôi mắt trắng dã, nhìn chằm chằm vào ta như đang cười một cách ghê rợn…  

 

Sắc mặt ta tái nhợt, hét lên một tiếng rồi rút mạnh tay, kéo lấy Nhị Cẩu Tử mà chạy bán sống bán chết, một mạch liền về đến chân núi Tướng Quân Lĩnh mới dám dừng lại thở gấp.

 

Sau đó ta lén lút vào nhà bằng cửa sau, mang những thứ vừa trộm được nhét dưới gầm giường. Ta lên giường ngả lưng, lăn qua lăn lại mãi cũng không tài nào ngủ được.

 

Vừa nhắm mắt lại, trong đầu ta liền hiện lên đôi mắt trắng dã của xác chết đang nhìn ta cười quái dị, khiến ta mãi cho đến gần sáng mới có thể chợp mắt được chút ít..

 

Sáng hôm sau khi thức dậy, ta phát hiện có điều gì đó không ổn, trên mu bàn tay phải của ta xuất hiện một cục đen to bằng quả trứng ở chỗ bị cắn, trên đó có những mảnh giống như vảy cá, gỡ cả nữa ngày cũng không ra, ta mơ hồ cảm thấy trong lòng bất an.

 

Sợ bị cha ta phát hiện, ta liền lấy một chiếc găng tay trong tủ đeo vào, vừa định ra ngoài thì lại nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết.

 

Nhíu chân mày, ta chợt nghĩ thanh âm kêu khóc là xuất phát từ nhà nào?

 

Đứng trước cửa, ta tò mò nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy ở hướng đó, tiền vàng mã bay kín trời đất. Vừa đúng lúc gặp được người hàng xóm, ta thất kinh biết được rạng sáng nay Nhị Cẩu Tử đã chết, cái chết giống như là gặp dã thú trong nhà, trong lúc ngủ bị moi ruột, máu đổ ra khắp nơi.

 

Đầu ta đánh oang một tiếng, chẳng phải là do ta lấy vòng ngọc mà nữ cương thi đó đến nhà đòi mạng chăng?

 

Ta cảm thấy tay phải càng lúc càng ngứa hơn, không kịp nghe hàng xóm nói hết câu, vội vàng đi thẳng vào nhà, nhốt mình trong phòng không dám ra ngoài, một lát sau lại mơ hồ nghe thấy  thanh âm nước chảy bên ngoài.

 

Là trời đang mưa a? Ta tiến đến cửa sổ ngó qua

 

Bên ngoài đang là giữa trưa nắng nóng, không khí còn có chút vặn vẹo, tuyệt đối không thể nào có mưa.

 

Nhưng trên mái nhà trước sau lại có tiếng nước chảy rả rít, khiến ta cảm thấy rất buồn bực.

 

Ta đinh ninh cha ta đang rửa mái ngói phía trên, liền hét lên một tiếng: “Đừng đổ nước lên nóc nhà nữa”

 

Ai ngờ cha ta lại từ phòng đi qua, hỏi ta là đổ cái gì nước?.

 

Bất giác, cha ta nhìn thấy có nước từ mái nhà rơi xuống, sắc mặc cũng thay đổi theo, bèn hai ba bước bước ra tới cửa nhìn trực tiếp lên nóc nhà. 

 

Ta vội vàng chạy theo, nhìn lên mái nhà một vòng nhưng tuyêt nhiên không thấy ai, vậy nước này là từ đâu mà tới?

 

“Trời mưa trời nắng loang loáng buồn, tất có người sắp chết …” Cha tôi lẩm bẩm, thanh âm thực sự đáng sợ.

 

Đây là câu nói thường nghe trong dân gian, ý chỉ rằng ngày nắng lại có mưa, cho thấy là sắp có người chết.


“Nhà ta sắp có người phải chết a?”

 

Ta sờ sờ tay phải, chỉ cảm thấy cơn ngứa lại kéo đến, liền không quan tâm xung quanh, xoay người về phòng rút mình vào chăn bông.

 

Tối hôm đó, cha ta sơ ta xảy ra chuyện nên ở cùng phòng với ta, mỗi một giờ cha ta đều nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ măt nghiêm nghị như thể sắp có chuyện nghiêm trọng xảy ra.

 

Phanh phanh phanh phanh!

 

Giờ này đang là nửa đêm, lai đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa kịch liệt, thần kinh cha con ta nhảy dựng: “Có qủy, có quỷ a!”

 

Đây rõ ràng là “người tam, quỷ bốn!”, ám chỉ nếu là người thường thì chỉ gõ cửa ba lần, nhưng quỷ thì lại gõ bốn lần, liệu có phải nữ cương thi đó lại đến tìm ta?

 

Cha ta cẩn thận tiến đến cửa, liếc mắt nhìn qua khe hở, lập tức sắc mặc trở nên khó coi, nhanh chóng xông tới che miệng ta lại, không để cho ta phát ra tiếng động.

 

Ta run rẩy cuộn trong người cha ta, trong đầu nghĩ đến đôi mắt trắng dã của nữ cương thi kia mà ngực không khỏi đánh trống liên hồi.

 

Nhất định là con mụ cương thi kia, sau khi giết Nhị Cẩu Tử, giờ lại tới tìm ta tính sổ a!

Phanh phanh phanh phanh, phanh phanh phanh phanh!

 

Tiếng đập cửa ngày càng gấp gáp, xen lẫn tiếng cười thì thầm và tiếng đinh cào trên tấm cửa càng khiến cho người ta rùng mình.

 

Cha ta kéo ta tiến lại bên cạnh cánh cửa, tay không ngừng nắm chặt tay ta giúp ta có thêm chút ít bình tĩnh.

 

Ầm ầm ầm…

 

Ngay khi tiếng gõ cửa ngày càng trở nên gấp gáp, một tiếng sấm từ xa truyền đến, tim ta đập loạn xạ, theo sau đó là tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt trên mái nhà.

 

Tiếng mưa dần dần lấn át tiếng gõ cửa, tiếng cười nói thầm thì càng ngày càng đi xa, nhưng dường như còn quay cuồng bên tai ta, cuối cùng cha ta cũng thở phào nhẹ nhõm, buông tay, dựa vào tường thở ra từng hơi hổn hển.

 

Ta nắm lấy tay cha ta run rẩy hỏi: “Có … Có phải kia là đôi mắt trắng dã đang nhìn chằm chằm?”

 

“Cái gì trắng dã?” Cha ta túm lấy cổ áo ta, trên mặt biểu thị nét hoảng sợ cực độ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: