Sơn hải bí tàng

Chương 19: Hố xác ướp


Đây là nơi nào?

 

Nhìn thấy hàng trăm xác chết trước mắt, ta nhất thời không kịp phản ứng.

 

Những xác chết này thoạt nhìn đã cũ, một số vẫn mặc áo choàng màu đỏ, trông giống như trang phục của các vùng Tây Vực thời xưa.

 

Điều khiến ta cảm thấy tê dại cả da đầu chính là không một cái xác nào trong số những cái xác này có tim, hơn nữa bên ngực trái lại có một cái lỗ đen…

 

“Sao vậy?”

 

Lão Yên dò xét xung quanh một lúc, sau đó cũng ngẩn cả người, ấp úng nói sao lại có thể xảy ra chuyện này?

 

Những người còn lại cũng lập tức vây quanh, vừa nhìn thấy cảnh này sắc mặt lập tức tái mét, lại nghe được câu nói của Lão Yên, vội hỏi ông ta nói vậy là có ý gì?

 

Lão Yên không nói gì mà chậm rãi đi vào, những người khác cũng không dám nhúc nhích, ta đành nghiến răng nghiến lợi mà đi theo.

 

Khi đã đến gần ta mới phát hiện những thây khô đó sắp xếp tựa hồ như có quy luật, giống như có ẩn ý nào đó, nhưng nhất thời ta lại không nghĩ ra.

 

“Hai ngươi đừng nhìn nữa, chúng ta mau đi!” “Mắt ưng” thật sự là đã bị dọa sợ, đứng ở chỗ ngoặt không dám nhúc nhích cũng không dám tiến vào.

 

“Rắn độc” cùng Trần đội trưởng bên cạnh sắc mặt cũng có chút khó coi, vô luận trước đó đã  gặp được bò cạp đuôi đỏ hay là giun cát, ít nhất cũng còn nằm trong phạm vi chấp nhận được, nhưng hắc ảnh vừa mới gặp kia lại còn có xác khô hiện tại, thật sự là đã vượt qua nhận thức của bọn họ.

 

“Lão Yên, vừa rồi ông có phải muốn nói cái gì ?” Ta nhìn xác ướp gần nhất, quay đầu hỏi Lão Yên đang đứng ở bên cạnh.

 

Ông ta trầm tư một lát, sau đó nói những cái xác khô này sắp xếp  rất giống với tục lệ hiến tế cổ xưa.

 

Hiến tế?

 

Ta động não suy nghĩ, cũng không nhớ tới loại hiến tế nào lại cần dùng đến hơn một ngàn thi thể.

 

Thấy Lão Yên đang đắm chìm nghiên cứu xác khô, ta nhún vai liền quay đầu lại tiếp tục quan sát thây khô trước mắt.

 

Vừa thấy có gì đó không đúng, ta liền ngây cả người: “tay của xác khô vừa mới nâng lên a?”

 

“Các ngươi còn không đi?” “Mắt ưng” lo lắng khẩn trương đến phát khóc, nhưng hắn lại thật sự không dám đi một mình, vẫn luôn đứng ở chỗ ngoặt mà hối thúc bọn ta.

 

Ta đang nhập thần, bị hắn làm cho giật mình, trực tiếp quay đầu lại nói: “Đừng làm ồn!”

 

Mắt ưng mở to hai mắt nhìn, ngón trỏ tay phải chỉa vào ta, run run rẩy rẩy nói: “Ngươi ngươi ngươi……”

 

“Không phải chỉ là mắng ngươi một câu thôi sao? Có cần thiết phải phản ứng mạnh lại như vậy, được rồi, tiếng bước chân kia dẫn chúng ta đi vào khẳng định nó có mục đích, chờ chúng ta nghiên cứu xong rồi sẽ lập tức rời đi.” Ta bình thản cười.

 

“Mắt ưng” bỗng nhiên lại rống lên một câu: “Còn sống!”

 

“Cái gì?” Ta nhất thời không phản ứng kịp, đúng lúc này ta cảm thấy sau cổ căng thẳng, tựa hồ như bị thứ gì bóp lấy.

 

Ta khó khăn cúi đầu, chỉ thấy một đôi tay khô quắt chụp trên cổ ta, càng lúc bóp càng chặt.

 

Sột soạt……

 

Tiếng xích sắt đan xen vang lên, Lão Yên đứng ở bên cạnh cũng nhanh chóng phản ứng, một báng súng đập nát cổ tay đang đặt trên cổ ta, đồng thời hét lên một câu khiến đám người giật mình: “Còn không mau chạy?”

 

Trần đội trưởng lau mồ hôi, kéo “rắn độc” cùng “mắt ưng” quay đầu lao ra hướng bên ngoài, ta cùng Lão Yên nổ súng bức lui đám xác khô, từ từ rút lui.

 

Trần đội trưởng bọn họ chạy được vài bước, liền quay đầu lại thấy chúng ta vẫn như cũ không tiến được bao xa, liền hối thúc chúng ta chạy nhanh.

 

Ta vẫy vẫy tay: “Các ngươi đi trươc đi, những thứ này tốc độ không chậm, chúng ta trấn áp trong chốc lát rồi đuổi theo sau, mau!”

 

Lời nói còn chưa nói xong, một cái xác khô liền lẻn đến bên người ta, móng vuốt chộp vào trên cánh tay, vạch ra một đường máu.

 

Ta nóng máu, một báng súng liền đập mạnh vào đầu xác ướp, ngay sau đó lại dùng sức nện mạnh vào cái xác thứ hai đang tiến đến gần, quay đầu quát: “Không thấy ta cùng Lão Yên đang tranh thủ thời gian sao, đừng lằng nhằng…”

 

Trần đội trưởng lúc này mới nhận thức được tình thế khẩn cấp, dậm chân lui về hướng sau mà chạy.

 

“Đây là cái thứ gì?”

 

Ta thay băng đạn, lại nhận thấy các xác khô trước mặt đều đang thoát khỏi xích sắt, bò về hướng chúng ta một cách máy móc, trong lòng không khỏi bàng hoàng.

 

Lão Yên dựa vào trên lưng ta một bên thay băng đạn một bên nhanh chóng trả lời ta, những thứ này đều là tế phẩm, là thứ hiến tế cho chủ nhân của ngôi mộ này.

 

Hắn tuy rằng không biết đây là cái quốc gia cổ đại gì, nhưng lúc trước Tây Vực 36 quốc có không ít những quốc gia nhỏ có phong tục tuẫn táng.

 

Chỉ là cách chôn cất của họ khác với Trung Nguyên, Trung Nguyên chủ yếu thể hiện quyền uy, còn các Khu vực phía Tây chủ yếu là tạo ra những thứ âm tà.

 

Bọn họ cho rằng dùng người sống hiến tế có thể kích phát được oán khí với cường độ mạnh nhất, các oán khí này tập trung vào trên người chủ nhân ngôi mộ liền sẽ tạo ra được thứ âm tà cường đại.

“Tiểu tử ngươi nói đúng, ngôi mộ này chính là vì thứ âm tà mà làm ra, nếu ta đoán không sai, nơi này ít nhất cũng phải có một con đại cương thi hơn một ngàn năm, lần này xem như đâm đầu vào họng súng rồi a.” Lão Yên nhìn ra sau lưng, một bánh súng đánh mạnh vào một cái xác khô đang muốn tới gần.

 

Ta liền phối hợp giơ súng bắn ra một băng đạn, theo sau mới trả lời: “Ông nói tất cả xác khô này đều là vật tế sống? Còn đại cương thi kia, là tiểu quỷ vừa rồi sao?”

 

“Không sai, theo ta đoán những kẻ này hẳn là bị treo lên trên xích sắt sau khi bị moi tim, nhưng nhờ một loại bí pháp cổ xưa mà khiến cho bọn họ không lập tức chết đi, chờ đến khi toàn thân cạn máu mới chậm rãi chết, cuối cùng mới bị hong gió trở thành những cái xác khô.” Lão Yên thở hổn hển nói, lại không xác nhận với ta về tiểu quỷ kia.

 

Ta hỏi lại, ông ta sốt ruột ngắt lời: “Đang lúc nào rồi, ngươi sao lại nhiều chuyện như vậy, trước mắt mạng sống quan trọng hơn, dù cho là bọn chúng có sợ súng đạn, nhưng ngươi hiện tại còn lại được bao nhiêu?”

 

Ta sờ sờ bên hông, cũng chỉ còn lại mấy băng, chưa đủ để hạ số lẻ của những cái xác khô này.

 

“Bọn họ hẳn cũng đã chạy không xa, đi!” Lão Yên vẫy tay một cái, hai chúng ta liền đồng thời bắn ra hỏa lực mạnh nhất, bức lui một loạt xác khô, sau đó quay đầu hướng ra bên ngoài mà chạy.

 

Xác chết chất đống trên hố, cảnh tượng vô cùng ngoạn mục!

 

Cũng may thông đạo không đủ mở rộng, xác khô số lượng tuy nhiều, nhưng mỗi lần chỉ có thể tới gần ba bốn con, ta cùng Lão Yên bắn ra mấy phát súng, tốt xấu đều đem chúng bức xa được một khoảng.

 

Vòng qua được chỗ ngoặt, chạy như điên gần mười mét, mới thấy được Trần đội trưởng bọn họ.

 

“Các ngươi đang ăn cơm đi cắm trại à, còn không mau chạy? Sắp thành đồ ăn trong mâm của xác ướp rồi a.” Lão Yên khẩn trương rống lên.

 

Trần đội trưởng sắc mặt trắng bệch nói cửa đá mở không ra.

 

Ta lúc này mới phát hiện ra cửa đá vừa mới cạy ra trước đó giờ phút này đã khôi phục nguyên dạng, “rắn độc” cùng “mắt ưng” đang dùng xà beng cạy mạnh.

 

Cả cây xà beng đều biến dạng, nhưng cửa đá lại không có chút nào động tĩnh.

 

Hì hì!

Tiếng cười quen thuộc từ bên kia cửa đá truyền đến, hiển nhiên cửa đá cạy không ra chính là vì tiểu quỷ này đang giở trò.

 

“Mắt ưng” đang cạy cửa thân thể liền run lên, quăng xà beng mà nhảy ra sau lưng ta cùng Lão yên bên cạnh.

 

“Không có tiền đồ!” Trần đội trưởng trừng mắt nhìn hắn một cái, nhặt xà beng lên chạy đến giúp “rắn độc” cạy cửa, nhưng ta chú ý tới tay của ông ta cũng có chút phát run.

 

“Mắt ưng” túm lấy cánh tay ta sau đó thoái lui: “Đừng, các ngươi đừng mở cửa đá, tiểu quỷ kia đang ở phía sau.”

 

Không ai thèm phản ứng lại hắn, phía sau là đàn xác khô, bên đầu bên kia cửa đá là tiểu quỷ, khỏi nói ai cũng biết là phải chọn con đường nào.

 

Đối mặt tiểu quỷ tốt xấu vẫn còn có phần thắng, nếu như bị xác khô vây quanh, xác định chắc chắn sẽ bị xé thành từng mảnh nhỏ.

 

Lão Yên sắc mặt trầm trọng, sau đó móc ra từ trong bao một nắm chu sa đưa cho Trần đội trưởng cùng “rắn độc”, kêu bọn họ cạy cửa ra được liền rải xuống đất.

 

“Trường An, tiểu tử ngươi đi giúp bọn hắn, “mắt ưng”, cầm súng ngươi lên, cùng ta bức lui bước tiến của bọn chúng!” Lão Yên hô to, nhét bao muối vào tay ta, rồi lôi “mắt ưng” xoay người tạo ra một tuyến phòng hộ.

 

Tiếng bước chân ồn ào truyền đến, xác khô đã đến gần trong gang tấc, không kịp nghĩ nhiều, ta từ trong bao lấy ra xà beng, ngồi xổm xuống cùng bọn họ cạy cửa, thỉnh thoảng rắc muối vào cửa đá phía dưới.

 

“Ngươi làm gì vậy?” Trần đội trưởng hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: