Sơn hải bí tàng

Chương 17: Tây Vực 36 quốc


“Đây là cái gì?” Nhìn bộ dạng hưng phấn của hắn khiến cho mọi người đều trở nên sôi nổi.

 

Ai ngờ “mắt ưng” lại lắc lắc đầu ra vẻ không biết, chỉ cảm thấy ký hiệu trên mặt này tựa hồ đã gặp qua, khiến cho mọi người không khỏi bối rối.

 

Ta liếc mắt nhìn hòn đá, mặt trên khắc một ký hiệu ngay ngắn, thoạt nhìn có chút giống nét chữ của dân tộc Tân Cương.

 

“Cái này không phải là nét chữ của dân tộc thiểu số sao, có gì mà thần bí.” Trần đội trưởng xua tay kêu mọi người giải tán.

 

“Mắt ưng” lại không phục nói rằng hắn ở Ba Âm Quách Lăng đóng quân ít nhất cũng mười năm, tuy không biết chữ viết ở đây, nhưng hình dáng thì thoạt nhìn vẫn nhận ra, ký hiệu này nhìn bất quá chỉ là có nét giống mà thôi.

 

“Để ta xem.”

 

Lão Yên trước đó còn đang ngồi xổm dưới đất nghiên cứu cái xác của giun cát, lúc này lại đứng lên, mang bao tay vào rồi cầm kính lúp cẩn thận nghiên cứu.

 

Xem tư thế của ông ta, chúng ta đều biết sẽ không thể quấy rầy, liền ở một bên mà đi tới đi lui, bởi vì chân ta bị thương nên chỉ có thể đi được chừng hai phút rồi đặt mông ngồi dưới đất, đối mặt với cái xác giun cát.

 

“Lão Yên đem cái này về làm gì?” Nhìn thấy cái thứ đã từng cắn chết “Ba Âm Quách Lăng”, lại còn thiếu chút nữa phế đi một chân ta, nên khiến cho lòng ta trở nên cực kì chán ghét.

Trần đội trưởng cười ha hả rồi giải thích, dù sao thứ này cũng là sinh vật đã tuyệt chủng, Lão Yên cả đời xử lý những chuyện cổ quái, tự nhiên sẽ không buông tha, ước chừng còn sẽ phải mang  trở về mà nghiên cứu.

 

Ta lắc lắc đầu nói, lại còn phải mang theo thứ này trở về?

 

“Hắn nhiều nhất chỉ có thể chụp ảnh rồi mang bộ xương trở về, tóm lại hắn tự có biện pháp, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều mà làm gì.” Trần đội trưởng nhún vai, theo sau hạ giọng nói: “Tiểu tử ngươi không nên dính vào hắn.”

 

“Tại sao?” Ta ngơ ngác nhìn lên.

 

“Hắn cũng không phải là ngoan cố mà không nói rõ nhiệm vụ, chỉ là bộ phận làm việc của hắn……” Trần đội trưởng hạ giọng nói, cơ hồ đều bị tiếng gió bên ngoài gào thét che lấp, nếu không phải ông ta ghé vào bên tai, ta thật đúng là không nghe được ông ta nói cái gì.

 

“Tất cả mau tới đây!”

 

Ông ta còn nói chưa xong, Lão Yên đột nhiên hô lên một câu.

 

Chúng ta vội tập trung lại hỏi ông ta có phải đã phát hiện ra cái gì hay không, Lão Yên liền gật gật đầu, sắc mặt có chút khó giải thích rồi nói, xem ra nơi này hẳn là di tích của quốc gia Tây Vực cổ đại.

 

“Quốc gia Tây Vực cổ đại!”

 

Tất cả chúng ta đều chấn kinh, quốc gia cổ đại của Tây Vực hiện giờ chính là Ngọc môn quan ở phía Tây, năm đó Trương Khiên đi sứ Tây Vực, lúc đó Tân Cương có 36 quốc gia. Trong số đó có quốc gia Lâu Lan hẳn là được mọi người biết đến nhiều nhất, tuy nhiên lúc Lâu Lan biến mất một cách bí ẩn trong một đêm cho đến nay cũng chưa ai có thể biết được hoàn toàn sự thật.

 

Phải biết rằng việc phát hiện được quốc gia cổ đại đều sẽ làm chấn động cả nước, thế nhưng hiện tại chúng ta cứ như vậy lại có thể phát hiện?

 

“Đáng trách là ở chỗ này.” Lão Yên hơi hơi lắc đầu: “Ta từng nghiên cứu qua văn tự của 36 quốc gia Tây Vực cổ đại, không có một quốc gia nào có văn tự tương xứng với văn tự trên mộ bia này, nhưng xem ra kỹ thuật điêu khắc xác thật là di tích đến từ quốc gia Tây Vực cổ đại.”

 

Ta chép chép miệng, sau đó mới phản ứng lại: “Chú nói đây là mộ bia? hiện tại là chúng ta đang ở trước mộ phần của người khác?”

 

Mọi người bị ta hù sợ đến mức nhảy dựng, kêu ta đừng nói nhảm, ai ngờ Lão Yên lại gật gật đầu nói, văn tự trước mặt ông ta có thể đoán được một ít, cùng lắm hai chữ mộ phần chắc chắn là không sai.

 

“Nhìn lại xem, ngoài bia mộ này, còn có đồ vật nào khác hay không?” Lão Yên giao phó một câu, liền chính mình lấy ra một cái máy ảnh chụp lại bia mộ.

 

“Trên tường tựa hồ như có thứ gì……”

 

Dạo qua một vòng, không có phát hiện gì, ta liền dựa vào tường, kết quả là mới vừa dựa lên “mắt ưng” liền kéo ta ra, chỉ vào nơi ta vừa mới dựa mà nói.

 

Lúc ta xoay người lại chỉ thấy, không biết bức tường này đã ở đó được bao nhiêu năm, mặt trên bám đầy bụi dày đặc, cho nên lúc ta dựa vào tường tạo nên chấn động mà làm bụi rơi xuống, lộ ra một thứ có màu như nước to bằng bàn tay.

 

“Mắt ưng” hưng phấn đưa tay ra moi.

 

“Đừng nhúc nhích!”

 

Lão Yên đột ngột hô to, “mắt ưng” bị dọa run bắn cả lên, vô tình làm cho lực ở tay trở nên mạnh hơn, kết quả là một khối lớn bụi trên tường bị hắn moi rơi ra.

 

Lão Yên nhìn chằm chằm “mắt ưng”, ánh mắt phát hỏa tựa như hận không thể ăn thịt hắn.

 

“Mắt ưng” len lén nhìn về phía mảng tường lộ ra kia mà nói: “Kia, cái kia không phải là ta cố ý.”

 

“Phí phạm của trời a!” Lão Yên đau lòng giựt tay kéo “mắt ưng” ra khỏi chỗ bức tường, không ngừng vuốt ve.

 

“Mắt ưng” xấu hổ chà xát hai tay, muốn nói thêm cái gì đó liền bị Lão Yên gạt sang một bên, sau đó ông ta lấy ra một chiếc bàn chải từ trong túi xách của mình mà cẩn thận từ từ quét lên khối tường đó.

 

Một bức bích họa chậm rãi xuất hiện trước mắt chúng ta.

 

Bức bích họa này rất kỳ quái, một vị mỹ nữ đang ngồi trên ngai vàng lộng lẫy, khăn che mặt màu đen, mà phía dưới ngai vàng là một nam nhân đang quỳ nâng niu đôi chân nhỏ trắng tinh của nàng, trên chân còn treo một cái lục lạc sắc vàng.

 

Nam nhân hơi hơi ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại hướng xuống phía dưới, vẻ mặt cung kính nhưng lại tỏ vẻ hài lòng……

 

Lão Yên vẫn như cũ tiếp tục chà, cả mặt tường đều là bích hoạ, ước chừng có năm cái!

 

Bức tranh thứ hai là nam nhân đang quỳ vừa rồi, hắn đứng ở trước cửa sổ, trên cửa sổ có một bóng hình, hiển nhiên là nữ vương trong bức họa đầu tiên.

 

Hai bức tiếp theo cũng giống như bức thứ hai, không có sai biệt cho lắm, thoạt nhìn như có ý bảo hộ nữ nhân.

 

Mà bức thứ năm lại đột nhiên thay đổi, chính là miêu tả một trận chiến, nam nhân ở bên cạnh nữ nhân, vẻ mặt thương xót, tựa hồ như không tán thành trận chiến này, nhưng nữ nhân bên người hắn lại có vẻ tương phản, nhìn xuống phía dưới máu chảy thành sông, khăn che mặt hạ xuống để lộ ra một nụ cười quỷ dị.

 

“Đây là cái gì?” Ta thì thào nói.

 

Lão Yên chậm rãi xem xong, nói ước chừng nơi này chính là nơi chôn nam nhân trong bức tranh, hắn hẳn là hộ pháp của nữ vương kia, nhưng cuối cùng lại cùng nữ vương xảy ra bất hòa, nhưng lúc sau đã xảy ra cái gì thì lại không thể nào biết được……

 

Nghiên cứu một hồi mọi người liền dần mất đi hứng thú, rốt cuộc dựa vào một ít thông tin như vậy căn bản cũng không thể nào biết được đây là quốc gia gì, chỉ có Lão Yên vẫn hứng thú như cũ, không ngừng dùng camera chụp, thỉnh thoảng còn ghi chép cái gì đó vào trong sổ tay.

 

Trần đội trưởng đi tới kêu ta nghỉ ngơi, bão cát xem chừng cũng không thể trong phút chốc mà dừng, hơn nữa xem bộ dáng này của Lão Yên, cũng sẽ ở lại chỗ này nghỉ ngơi một thời gian.

 

Ta nhớ lại những gì ông ta nói trước đây, liền hỏi: “Thúc thúc lúc nãy nói Lão Yên là cái gì bộ phận?”

 

Vẫn luôn cho rằng Lão Yên chính là cấp trên phái xuống, nhiều nhất chính là cán bộ Bắc Kinh, nhưng nghe Trần đội trưởng lúc trước nói ra lời kia, tựa hồ có chút không đúng.

 

Trần đội trưởng trầm mặc thật lâu mới thở ra: “Quên đi, tóm lại ngươi cách hắn xa một chút là được.”

 

“Ô.” Ta nhìn Lão Yên thoáng qua vẫn như cũ ở đó nghiên cứu bức bích họa, thản nhiên đáp một câu rồi nằm xuống ngủ.

 

Ta bị buồn tiểu làm cho tỉnh giấc, lại ngay thời điểm bên ngoài đã tờ mờ sáng, tiếng gió hô hô  cũng đã biến mất, xem ra bão cát đã ngừng.

 

Ta bước ra bên ngoài bức tường, ở cách chân tường không xa giải quyết vấn đề sinh lý, sau đó mới đánh giá cả tòa mộ địa một chút.

 

Ngày hôm qua là do bị kéo vào lúc nguy cấp, hiện tại mới thấy rõ được vị trí bức tường này, tức khắc mới cảm thấy chúng ta ngày hôm qua thật là may mắn!

 

Bức tường mà chúng ta chui vào hôm qua chỉ là một phần nhỏ lộ ra, phía sau có núi đá, bề mặt núi bị phong hóa thành những vết rỗ, thoạt nhìn lung lay sắp đổ.

 

Xem tình trạng này, sợ vẫn là do bão cát kia thổi tới mà tạo thành.

 

Chỉ là vị trí này tựa hồ có vẻ không ổn!

 

Ta nhìn nhìn núi đá, lại nhìn nhìn về phía núi đá đối diện, đập vào mắt chính là một lòng sông khô cạn kéo dài đến nơi xa, xem phương hướng này, nếu là thời điểm nước lên, nước sông này tám phần sẽ lan đến cả tòa mộ địa.

 

Ta nhíu nhíu mày, vào bên trong tường kêu mọi người nhanh chóng rời đi.

 

“Có chuyện gì vậy?” Trần đội trưởng hỏi một câu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: