Sơn hải bí tàng

Chương 15: Sinh vật tuyệt chủng


“Rắn độc” nhanh chóng lấy thuốc xử lý miệng vết thương cho ta, lau cồn khử trùng, ta đau đớn đến rùng mình.

 

“Đau lắm phải không?” Trần đội trưởng vỗ đầu ta một cái, dáng vẻ giận dữ nhưng đối với ta hầu như không có tác dụng.

 

Ta hắc hắc cười lên hai tiếng, theo sau đó nhíu nhíu mày rồi mới kể lại tình huống vừa rồi: “Ta xác thật là đã đánh trúng nó, mềm, chỉ là không biết tại sao mắt thường lại không nhìn thấy ……”

 

Mọi người cũng xác thực rằng nghe được tiếng kêu giống như tiếng chuột kêu, nhưng một mặt vẫn không hiểu vì sao cái thứ đó lại có thể vô hình trước mặt chúng ta.

 

Lão Yên phun ra một vòng khói thuốc, kêu ta trước mắt nghỉ ngơi, còn ông ta thì xem xét lại chuyện trước mắt!

 

Sau đó ta thấy ông ta từ cái túi không thấm nước kia móc ra một quyển sổ nhật ký ố vàng rồi lật ra, thỉnh thoảng còn đập hai cái, như thể là nhìn thấy cái gì đó kỳ quái.

 

Ta cũng không quản đến nữa, sau khi băng bó vết thương trên đùi xong, ta liền có chút mơ màng muốn ngủ, thiết nghĩ ở gần đống lửa hẳn là sẽ không có chuyện gì xảy ra, cho nên tạm thời yên lòng.

 

Cả ngày hôm nay mọi người cũng đều đã hao tổn tinh thần lẫn thể xác, vốn dĩ “mắt ưng” cùng “rắn độc” còn muốn gác đêm, nhưng Lão Yên lại kêu bọn họ đi nghỉ ngơi, đêm nay cứ để cho ông ta canh gác, bọn họ cũng không chối từ, dọn dẹp mọi thứ xong liền dựa vào gần đống lửa mà ngủ.

Ta trằn trọc ngủ không yên, miệng vết thương lâu lâu lại co rút một chút làm ta đau đớn, trong mơ gương mặt “Ba Âm Quách Lăng” cùng “tên lùn” xuất hiện, chất vấn ta vì sao không báo thù cho bọn họ, đặc biệt là “Ba Âm Quách Lăng”, hắn lê nửa người trên tràn đầy máu hướng về ta mà bò, khuôn mặt vặn vẹo gào rống……

 

“A!”

 

Ta đột nhiên kêu lên một tiếng, mở mắt ra mới phát hiện trời mới tờ mờ sáng.

 

“Xảy ra chuyện gì?”

 

Mọi người hiển nhiên đều là bị ta doạ cho tỉnh giấc, ta xấu hổ xua xua tay nói chỉ là gặp phải ác mộng.

 

Nếu là ngày thường, bọn họ khẳng định sẽ cười nhạo ta một phen, nhưng hiện tại tất cả đều trầm mặc. Ta nhìn sắc mặt của mọi người không được tốt, chỉ sợ là trong lòng đều đã có bóng ma.

 

Ta chống tay xuống đất, thân thể tựa vào đó ngồi dậy, “rắn độc” thay thuốc cho ta xong liền nói thương thế của ta hôm nay hẳn là không thể tiếp tục lên đường.

 

“Đi cái gì mà đi? Không phải nói là ở lại giết chết cmn à.” “mắt ưng” hai mắt bừng lửa giận nói: “Hôm nay để lão tử ra tay!”

 

Ta muốn tự mình giải quyết cái thứ quỷ quái kia, nhưng vết thương lại không cho phép, cũng không cách nào cự tuyệt, đành nhìn “mắt ưng” mạnh bạo cởi quần áo của “Ba Âm Quách Lăng” trên người ta ra.

 

Hắn mặc xong, quần áo ở trên người hắn giống như muốn rách toạc ra, thoạt nhìn làm người ta bật cười, nhưng lại không ai còn có tâm trạng mà cười được.

 

“Cởi ra.”

 

Lão Yên đang ở một bên đột nhiên mở miệng, mí mắt tái xanh, trên tay còn cầm cuốn nhật ký ố vàng, hoá ra ông ta cả đêm đều nghiên cứu quyển sách này.

 

“Mắt ưng” ương ngạnh không chịu cởi, hôm nay bất luận thế nào hắn cũng phải giết chết cái thứ quỷ quái kia.

 

Bang!

 

Lão Yên đập quyển nhật ký trên tay xuống đất, chỉ vào hoa văn trên đó nói: “Ngươi lại không chịu cởi, lão Diêm Vương cũng không cứu được mạng ngươi!”

Chúng ta đều hướng về cuốn nhật kí mà nhìn, chỉ thấy ở trên có những đường nét vẽ: một con bọ to, mềm, cao chừng nửa người và dày bằng cái thùng nước, trong miệng đan xen những chiếc răng nanh lấp lánh sắc nhọn. …

 

Con giun này có màu vàng đất, thoạt nhìn giống con giun đất được phóng đại lên vô số lần.

 

“Đây, là cái gì?” Ta cau mày, trong lòng đã có đáp án, Lão Yên nếu cho chúng ta xem, có nghĩa là tám phần đây chính là cái quỷ đồ vật hai ngày nay đã đem chúng ta ra mà dọa đến xám xanh mặt mày.

 

Quả nhiên, Lão Yên gật gật đầu, lấy ra cái bật lửa đốt thuốc rồi nói: “Giun cát là một loại sinh vật đáng lẽ đã tuyệt chủng từ lâu, ngày hôm qua nghe được tiếng kêu của nó bất chợt khiến ta nhớ lại hình dáng đã từng có ghi chép trong hồ sơ.”

 

Theo Lão Yên, giun cát này là sinh vật sống một mình, thông thường ở một vùng sa mạc chỉ có một hai con, bình thường ăn côn trùng trong sa mạc mà sinh tồn.

 

Màu sắc hòa hợp với cát trên sa mạc nên chúng cực giỏi về khả năng ngụy trang, chờ đợi con mồi tới gần liền một nhát nuốt trọn, hàm răng chúng nó sắc bén dị thường, cho dù là da cá sấu cứng rắn, cũng có thể một nhát mà cắn đứt.

 

Nói xong ông ta đưa tay cầm điếu thuốc chỉ chỉ vào “mắt ưng”, khiến “mắt ưng” vội vã cởi quần áo ra, còn nói ngày hôm qua ta chính là nhờ vận khí tốt, ra tay nhanh, nếu không đã sớm mất mạng.

 

Ta bị nói đến mức cả người sững sờ, “mắt ưng” cũng bị hù mà nhanh tay cởi bỏ quần áo, sau đó mọi người đều tập trung nhìn về phía Lão Yên, hỏi ông ta nên làm gì bây giờ?

 

Lão Yên lại phun ra một vòng khói, cười lạnh rồi nói không phải là yêu ma quỷ quái, chỉ cần nhìn thấy được hiển nhiên là có thể một phát súng mà bắn chết nó.

 

Chúng ta hai mặt nhìn nhau, mấu chốt vấn đề không phải là nhìn không thấy sao?

 

“Trong các ngươi ai có tài thiện xạ nhất?” Lão Yên mở miệng hỏi một câu.

 

Chúng ta đều trầm mặc, tên lùn Tiêu Tiểu Bắc là tay súng thiện xạ, đáng tiếc là hắn đã chết, ta thì lại không được, tuy rằng ba năm cầm súng nhưng trình độ thật sự quá bình thường.

 

Trần đội trưởng đem “mắt ưng’ cùng “rắn độc” nhìn tới nhìn lui, cuối cùng chỉ chỉ “rắn độc”: “Ngươi.”

 

“Rắn độc” cũng không phản đối, liền đem súng lên đạn, sau đó hỏi Lão Yên kế tiếp nên làm như thế nào.

Lão Yên từ cái túi không thấm nước lấy ra một thứ ném trước mặt “mắt ưng”: “Đây là thiết bị hồng ngoại, hàng chính hãng của Mỹ, giun cát ẩn thân trong cát vàng, ban ngày hiển nhiên là nhìn không thấy, tranh thủ vào ban đêm, ngươi đeo cái này vào mà quan sát, giun cát tự nhiên sẽ bị lộ diện.”

 

“Mắt ưng” hưng phấn vuốt ve thiết bị hồng ngoại, khuôn mặt đỏ bừng.

 

Ta đi tới bảo hắn đưa 2 thứ đó cho ta xem thử, hắn lập tức đẩy ta ra “Qua bên kia, ta đã sớm muốn có mấy thứ này, đáng tiếc là chỉ có bộ đội đặc chủng nước ngoài mới được trang bị, ko ngờ lão Yên lại có được, ta phải cẩn thận nghiên cứu một chút”

 

Nói xong hắn nhìn ta như kẻ trộm, rồi quay lưng trốn đi.

 

“Lão Yên……” Ta ghé sát Lão Yên đang hút thuốc rồi hắc hắc cười.

 

Ông ta liếc mắt một cái, sau đó dang hai tay: “Không còn, chỉ có một cái thôi.”

 

Ta thất vọng thở dài, Lão Yên nói ta không tiền đồ, chờ “mắt ưng” nghiên cứu kỹ lưỡng, tự nhiên có thể cho ta chạm vào.

 

Ta bĩu môi, chửi thầm ông ta không hiểu rõ “mắt ưng”, người này một khi gặp được cái gì mới mẻ, liền mang đồ vật đó ra mà tháo rời, thậm chí là còn khắc cả tên lên linh kiện, hiển nhiên là sẽ không có khả năng hắn mất hứng thú mà đưa cho người khác.

 

Quả nhiên, “mắt ưng” từ lúc có được thiết bị hồng ngoại, liền trốn ở trong lều đến ăn cơm cũng không nhớ.

 

“Được rồi, đã hai lần chạm trán trước đó, nên vẫn là nghĩ cách ứng phó ban ngày.” Trần đội trưởng vỗ vỗ bả vai ta, chau mày, hiển nhiên cũng không vì cách giải quyết của Lão Yên mà thở phào nhẹ nhõm.

 

Hưng phấn nhất thời cũng qua đi, ta liền nhớ tới tình hình hiện tại, buổi tối có thể đốt lửa là vì độ nóng thấp, còn ban ngày ở gần đống lửa chỉ sợ là bị nướng thành than, cùng lắm là chỉ có thể chịu đựng không quá mười phút.

 

Ta cau mày suy tư một lúc, rồi hỏi Lão Yên loại giun cát này có thiên địch gì hay không?

 

Lão Yên ngó ta rồi liếc mắt một cái, sau đó trả lời có, nhưng chúng ta căn bản không làm được.

 

“Là thứ gì?” Ta có chút tò mò, vốn dĩ chỉ là thuận miệng hỏi ra, căn bản không ôm hy vọng là có, dù sao giun cát chính là sinh vật có khả năng ẩn nấp cực kì khủng bố.

 

“Sói!” Lão Yên nhìn chằm chằm ta, ta còn chưa kịp nói gì ông ta lại nói thêm một câu: “Vua sói sa mạc.”

Ta vừa nghe liền đổ mồ hôi lạnh, vua sói sa mạc (sa mạc Lang Vương) kia gần như chính là thần trong sa mạc.

 

Lang Vương kia là là loài sói hung dữ và khôn ngoan nhất trong bầy sói, vua sói bình thường vốn đã khó đối phó, sa mạc Lang Vương lại càng là thứ khủng bố hơn nhiều, tục truyền nó không chỉ có trí tuệ không thua gì con người, mà còn có khả năng thần thánh trên sa mạc. Giống như cá ở dưới nước, gặp được nó căn bản sẽ không còn đường sống..

 

Điều duy nhất đáng mừng chính là, sói trong sa mạc số lượng cực nhỏ, Lang Vương lại càng là trăm năm khó gặp, thứ này muốn tránh còn tránh không kịp, ai còn dám chủ động trêu chọc? Lại nói nó cũng không phải là thứ chúng ta có thể trêu chọc đến.

 

“Lửa sắp tắt ……”

 

Trần đội trưởng đột nhiên nói một câu.

 

Ta quay đầu nhìn về phía đống lửa, theo sau đó liền nghĩ cách kêu mọi người lấy mấy thanh sắt trong bao ra, trực tiếp tạo thành một vòng tròn chăm chú quan sát xung quanh.

 

Tổng cộng có bảy thanh sắt, để an toàn, khoảng cách mỗi thanh chỉ dày bằng bắp chân người lớn, sau đó đặt tấm sắt trên mặt đất, năm người ngồi xổm thành một vòng tròn.

 

“Giun cát hàm răng sắc nhọn, những thanh sắt này nhất định không bảo vệ được.” “mắt ưng’ rốt cuộc cũng bỏ thiết bị hồng ngoại ra ngẩng đầu nói.

 

Ta vẫy vẫy tay nói cũng không phải là dùng để cản trở nó, nếu là nó muốn tiến vào, nhất định phải cắn đứt thanh sắt hoặc là tấm sắt, tất nhiên sẽ phát ra âm thanh, đến lúc đó trực tiếp dùng súng bắn dọa nó lui là được!

 

Giun cát nghe có vẻ kỳ lạ,nhưng nhìn chung sinh vật ngụy trang càng giỏi thì khả năng tấn công trực diện của chúng càng yếu. Ngụy trang bất quá chỉ là quy tắc sinh tồn của chúng, chưa kể đến trước đó nó đã không tiếp tục tấn công sau khi chúng ta nổ súng.

 

“Cách hay, rất sảng khoái, nếu có thể thì tốt nhất là một phát mà nổ nát đầu nó.” Trần đội trưởng cười ha ha vài tiếng, vỗ vai ta nói.

 

Chúng ta năm người quay lưng lại với nhau, lỗ tai đều dựng lên, không dám bỏ qua bất kỳ âm thanh kỳ quái nào.

 

Cứ như vậy đứng khoảng hai ba tiếng đồng hồ, vết thương trên đùi ta có chút chịu không nổi, liền dựa vào lưng Trần đội trưởng.

 

“Chịu được không?” Ông ta quay đầu nhìn ta một cái.

 

Ta gật gật đầu, vừa định nói chuyện, liền nghe được tiếng răng rắc ……

 

Đến rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: