Sơn hải bí tàng

Chương 14: Cảnh giới cấp một


Ta lúc này mới ý thức được bản thân vừa mới làm cái gì,chính là đang lấy súng mà hướng vào đồng đội!

 

Điều này là tối kỵ ở quân ngũ, bất luận tình huống có như thế nào, họng súng đều không được chỉ về phía chiến hữu, đây cũng bài học nhập ngũ đầu tiên mà Trần đội trưởng đã dạy ta……

 

Ta suy sụp buông súng, ngồi xổm trên đất ôm đầu khóc rống.

 

Ta không biết liệu rằng ta đang khóc là bởi vì cái chết của “Ba Âm Quách Lăng”, hay là do trong lòng đang sợ hãi, tóm lại ta chỉ cảm thấy ngực đang bị đè nén, không khóc được sẽ không cảm thấy thoải mái.

 

Sau một lúc, ta liền đứng dậy, dùng sức lau mặt, hung hăng nói: “Ta không tin cái thứ quỷ quái này có thể từ trong không mà xuất hiện, con mẹ nó ta nhất định phải đem nó bắt cho bằng được!”

 

Những người khác cũng không ai có ý phản đối, “Ba Âm Quách Lăng” chết đối với chúng ta mà nói quả thực là một cú sốc lớn, khuôn mặt non nớt của hắn làm chúng ta ai cũng đều không đành lòng đứng xem, cuối cùng vẫn là “mắt ưng” cùng “rắn độc’ đem hắn đi chôn ngay tại chỗ.

 

“Lão Yên, ngươi kiến thức rộng rãi, có ý kiến gì về sự việc này chăng?” Trần đội trưởng hung hăng đốt mấy điếu thuốc.

 

Lão Yên liếc nhìn máu trên đất, kêu chúng ta trước mắt dọn dẹp lều trại, sau đó đốt ba đống lửa thành vòng tròn, cả bọn tất cả đều quây ở bên trong nhìn ra.

 

“Mặc kệ con mẹ nó là cái gì, chắc chắn sẽ sợ lửa, tối nay tạm thời cứ như vậy đã.” Lão Yên đặt mông ngồi xuống, bực bội gãi gãi đầu, hiển nhiên tình cảnh trước mắt làm ông ta không yên tâm.

 

Ta thấy Lão Yên cố tránh né chuyện này, trong lòng có chút không thoải mái, há mồm liền nói: “Chúng ta đã đi lâu như vậy rồi, thứ đồ kia vẫn đuổi theo kịp, Lão Yên, chú cảm thấy chúng ta có thể tránh đến bao giờ?”

 

“Ba Âm Quách Lăng” vừa chết, trong đầu ta liền xuất hiện vô số ý niệm, cái quỷ đồ vật kia không chỉ xuất hiện không hề có dấu vết, nó nhất định có chỉ số thông minh, căn bản là nó cố tình chọn một mục tiêu, nó liên tiếp ba lần đều là công kích “Ba Âm Quách Lăng”, nếu không thì còn có ta cùng “rắn độc” bên trong lều, vì sao chỉ mỗi “Ba Âm Quách Lăng” bị giết chết?

 

Nghe ta nói như vậy mọi người đều biến sắc, “mắt ưng” liếc mắt nhìn những người khác một cái, nghẹn ngào nói không biết ai sẽ là mục tiêu tiếp theo.

 

“Không bắt được thứ này, chúng ta đừng nghĩ đến chuyện yên ổn, Lão Yên, chú nghĩ sao?” Ta nhìn chằm chằm ông ta, ông ta lần này rốt cuộc chỉ huy hành động, nếu không tiếp tục lãnh đạo, chúng ta cũng khó mà có thể triển khai.

 

Lão Yên cười khổ hỏi ta, có phải ta đang cảm thấy ông ta đang không nghĩ cách báo thù cho “Ba Âm Quách Lăng”?

 

Ta không trả lời, nhưng thái độ đã nói lên ý kiến. Ông ta thở dài rồi nói không phải ông ta không nghĩ cách báo thù, nhưng chúng ta đều không nhìn thấy cái thứ kia, quay lại tìm chỉ có thể nạp mạng, hiện tại tiếp tục đi mới có thể có một con đường sống, cái thứ quái quỷ kia chắc sẽ không đi theo chúng ta mãi được.

 

“Không nhất định phải như vậy.” Ta đương nhiên không cho điều Lão Yên nói là đúng: “Thứ kia theo chúng ta lâu như vậy, khả năng đi theo sẽ là rất lớn, nhưng không phải là không có cách đối phó.”

 

Hắn vẫy vẫy tay, giọng khàn khàn nói: “Ngươi có ý gì, cứ nói ra.”

 

“Đầu tiên là phải tìm được nó!” Ta sờ sờ cằm: “Thứ quỷ lợi hại này khẳng định cùng với bò cạp đuôi đỏ giống nhau, đều là sinh vật sa mạc, chỉ cần tìm được nó là có thể diệt nó.”

 

Lão Yên nâng nâng mắt, ý tứ kêu ta tiếp tục nói, ta cân nhắc trong chốc lát rồi nói cho ông ta phương pháp có thể dẫn dụ đồ vật kia ra.

 

“Phương pháp gì?” Lão Yên hỏi.

 

Ta chỉ chỉ nơi mai táng “Ba Âm Quách Lăng”, nói chỉ cần làm cho cái thứ kia nghĩ rằng “Ba Âm Quách Lăng” chưa chết, nó khẳng định là sẽ còn tìm tới.

 

Đương nhiên, chuyện đem thi thể “Ba Âm Quách Lăng” đào ra thực tế là trái ngược với đạo đức, nhưng ý của ta chính là, mặc quần áo của “Ba Âm Quách Lăng”, làm cho cái thứ quái quỷ kia nghĩ rằng ta là hắn.

 

Nói là nói như vậy, chung quy thì sinh vật phân biệt bằng mùi, ta làm như vậy bất quá cũng là đang đánh cược một phen.

 

“Không được!” Trần đội trưởng sắc mặt tối sầm rống lên một câu, “Muốn dẫn dụ nó, để ta làm!”

 

Trần đội trưởng phản đối phương pháp của ta, ông ấy nhiều lần đã tỏ vẻ hối hận vì lôi kéo ta vào nhiệm vụ lần này, bởi lúc trước ông ta đã thề trước quan tài cha ta, tuy không nói là có thể chăm sóc ta thật tốt, ít nhất cũng không thể để ta xảy ra chuyện. Ông ta cảm thấy để ta tham dự nhiệm vụ nguy hiểm như vậy đã là thất sách, hiện giờ nhìn thấy ta muốn đi làm mồi nhử, tự nhiên là sẽ phản đối.

“Trần thúc thúc, chỉ có cháu mới có thể làm chuyện này, cháu cùng “Ba Âm Quách Lăng” vóc người giống nhau,  lúc cái thứ quỷ quái kia tấn công “Ba Âm Quách Lăng” cháu đều ở kề bên, cho nên……” Ta cương quyết nói: “Cho dù cháu không làm như vậy, nói không chừng mục tiêu tiếp theo cũng sẽ là cháu.”

 

Trần đội trưởng sắc mặt tối đen như cũ, nhưng không nói nên lời, thay vì đoán mục tiêu của thứ đó càng làm cho mọi người hoảng sợ, tốt hơn hết là chúng ta nên nắm thế chủ động trong tay!

 

Thật ra Lão Yên lại cảm thấy ý tưởng của ta khả thi, vì thế ta liền thay quần áo của “Ba Âm Quách Lăng”, cột hai khối sắt trên đùi rồi nhảy ra ngoài đống lửa.

 

Mọi người đều cầm súng tiểu liên 56 lên, như là đang lâm trận nhìn chằm chằm xung quanh ta, vừa hy vọng cái thứ kia sẽ tới, nhưng lại sợ ta xảy ra chuyện.

 

Nói trong lòng ta không sợ thực chất là giả, nhưng nghĩ đến cái chết của “Ba Âm Quách Lăng”, trong lòng ta liền phẫn nộ mà vượt qua nỗi bất an, nắm chặt côn sắt gắt gao nhìn chằm chằm dưới chân.

 

Ta không dùng súng, cái thứ quỷ quái kia hiển nhiên là sẽ tấn công từ dưới đất, với khoảng cách này căn bản là ta không thể dùng được súng.

 

Thời gian trôi qua, trước sau đều không có động tĩnh, ta lại không dám thả lỏng, mở to hai mắt nhìn nhìn chằm chằm cát trên đất, miễn là có động tĩnh ta liền lập tức một côn mà đập xuống.

 

Nhưng liên tiếp đập xuống bốn năm côn, cũng không có chuyện gì xảy ra, ta lắc lắc đầu, có khả năng là nó sẽ không tới.

 

Răng rắc……

 

Đúng lúc này, xuất hiện một thanh âm truyền đến, ta cảm thấy dưới chân đau xót, nháy mắt liền đem côn sắt hướng dưới chân mà đập xuống.

 

“Chi!”

 

Một tiếng kêu sắc nhọn truyền đến, giống như là tiếng chuột kêu.

 

Thấy đắc thủ, ta liên tiếp mấy côn đập xuống, nhưng ngoại trừ đòn tấn công bất ngờ ban đầu trúng mục tiêu, còn lại đều là đánh vào khoảng không.

 

Những người khác liền hướng chỗ ta mà bắn, nhưng vì sợ bắn trúng ta cho nên càng không thể nào bắn trúng cái thứ quỷ quái kia.

 

“Trường An, ngươi sao rồi?” Trần đội trưởng bọn họ muốn chạy ra khỏi đống lửa xem tình hình, liền bị ta ra dấu dừng lại, cái thứ kia khả năng vẫn còn ở xung quanh, bọn họ chạy ra thì thật là quá nguy hiểm.

 

“Không sao, chỉ là vết thương ngoài da, mọi người chú ý.” Ta đứng ở tại chỗ một lúc lâu, sau đó chân trái thật sự đau chịu không nổi, ta mới thủ thế chuẩn bị rút về.

 

Ta một bên cảnh giác một bên khó nhọc nhấc chân bước vào đống lửa, Trần đội trưởng lập tức đỡ lấy ta ngồi xuống.

 

Ta kéo hai tấm sắt xuống, chỉ thấy miếng sắt bên trái bị cắn vỡ ra một khối, trên cẳng chân cũng có một vết thâm, lộ ra miệng vết thương, máu chảy ứa ra, nếu sâu một chút, cái chân này của ta sợ là cũng bị phế đi……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: