Sơn hải bí tàng

Chương 13: Bí mật của Lão Yên


Mọi người đều im lặng, trong quân ngũ tất cả đều xem nhau như huynh đệ. Ta nhập ngũ được ba năm, trước mắt đều đã xem nơi đây là nhà, còn những binh lính mẫu mực cơ hồ cũng đã ở đây năm sáu năm, “mắt ưng” “rắn độc” hai người bọn họ cũng đã ở đó gần mười năm, hơn nữa bọn họ lại là một tay Trần đội trưởng mang đến, tình nghĩa giữa bọn họ lại càng không cần phải nói đến.

 

Hiện giờ tên lùn Tiêu Tiểu Bắc đã chết, “Ba Âm Quách Lăng” thì tàn phế, cảm giác trong lòng  bọn họ tự nhiên sẽ không thấy dễ chịu, nếu không phải hiện tại thật sự không an toàn, Trần đội trưởng sợ là đã sớm xông ra ngoài!

 

Lão Yên vẫy vẫy tay Trần đội trưởng, sắc mặt không được tốt: “Lão Trần, ngươi nên biết là ta làm gi, nếu có thể nói ta đều đã nói, mặt khác……”

 

Nói xong ông ta liếc nhìn Trần đội trưởng một cái, rầu rĩ thở dài nói: Nếu cuối cùng mọi người đều không thoát được, tốt nhất là cứ để ta chết mà có thể nói rõ ràng được mọi chuyện a.

 

Lão Yên thở dài, xua tay tìm nơi hạ trại, trong khoảng thời gian này tinh thần và thể xác mọi người đều đã mệt mỏi, lại nói “Ba Âm Quách Lăng” cũng không đủ sức để tiếp tục lên đường.

 

Chúng ta liền chỉnh đốn lều trại, vừa lúc ta ngẩng đầu lên lại phát hiện không có Lão Yên ở đây, lập tức ta tò mò nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy cách đó không xa bên kia sườn núi thấp thoáng có bóng dáng một người ngồi xổm, đúng là Lão Yên.

 

“Tiểu tử ngươi nhìn chằm chằm Lão Yên đi nặng làm gì vậy?” Trần đội trưởng vỗ nhẹ vào sau đầu ta, đem tầm mắt ta quay ngược trở về.

 

Ta hắc hắc cười không trả lời, trong lòng lại nói thầm, trông không giống như là đi nặng a, bên cạnh Lão Yên rõ ràng là cái trạm phát tín hiệu……

 

Chẳng lẽ lại là đang cùng cấp trên nói chuyện?

 

Nhưng vì cái gì ông ta lại muốn quay lưng lại với chúng ta?

 

Ta lắc lắc đầu, lúc trước Lão Yên cùng Trần đội trưởng lớn tiếng đối thoại cũng cho thấy ông ta chính là muôn bảo mật công tác, quay lưng lại với chúng ta cũng là chuyện bình thường. Chỉ là ông ta hoàn toàn không cần phải lén lút như vậy, quân nhân có bản lĩnh của quân nhân, chắc chắn sẽ không làm ra những chuyện đầu trộm đuôi cướp như thế.

 

Sau khi hạ trại được một lúc Lão Yên mới quay trở về, quả nhiên, cái túi chống nước vẫn như cũ treo ở bên người, bên trong phồng ra, xem hình dạng liền xác thật đó chính là điện thoại.

 

Thời điểm ông ta quay trở lại sắc mặt vẫn tốt, chỉ khi nhìn thấy “Ba Âm Quách Lăng” vẫn như cũ hôn mê bất tỉnh, sắc mặt liền trở nên khó coi.

 

Vài người chúng ta liền đốt lửa trại, sau đó vây quanh bốn phía nhưng ai cũng không nói một lời, sau một lúc lâu, “mắt ưng” mới đột nhiên mở miệng hỏi một câu: “Tiếp theo chúng ta làm sao bây giờ?”

 

“Cũng chỉ có thể căng da đầu mà đi tiếp.” Trần đội trưởng ngữ khí có vẻ không được tốt, còn liếc nhìn Lão Yên một cái, hiển nhiên là hy vọng đối phương có thể tỏ rõ thái độ.

 

Lão Yên hít một hơi nói, hiện tại cũng không có biện pháp khác, nói không chừng chỉ có tìm được giáo sư Dư, chúng ta mới có được một cơ hội sống.

 

Chúng ta vội hỏi Lão Yên nói như vậy là có ý gì, ông ta chỉ vào con đường rồi hỏi chúng ta dọc đường đi có phát hiện được thi thể nào không?

 

Chúng ta lắc lắc đầu, ông ta liền đập mạnh điếu thuốc xuống đất: “Chưa xong đâu, giáo sư Dư dẫn cả đội tiến vào cũng giống như chúng ta hiện giờ! Nhưng bọn họ lại đều có thể an toàn đi qua, nói không chừng bọn họ biết rằng con đường này có chút quái dị, cũng có thể là đã biết được cách đối phó.”

 

Trần đội trưởng lại lắc đầu nói, không chừng thi thể đã bị vùi lấp ở dưới cát vàng, chúng ta không nhìn thấy cũng là chuyện bình thường.

 

“Không, từ băng ghi âm phát ra tiếng kêu thảm thiết đó có thể nhận ra bọn họ cuối cùng là đã đến được mục tiêu.” Lão Yên phun ra một câu, Trần đội trưởng cũng không biết phải nói gì thêm.

 

Lão Yên kêu chúng ta ăn một chút gì rồi nhanh chóng đi nghỉ ngơi, sau đó liền đứng dậy, chui đầu vào lều trước.

 

Lúc ăn cơm, “Ba Âm Quách Lăng” có tỉnh trong chốc lát, chúng ta liền giúp hắn uống ít nước sau đó lại để hắn nặng nề ngủ tiếp, lòng ta lại chua xót không thôi.

 

Buổi tối ta vẫn như cũ cùng “Ba Âm Quách Lăng”, “rắn độc” ngủ chung lều, “rắn độc” mang “Ba Âm Quách Lăng” đặt vào trong túi ngủ, y bảo ta ấn chặt hắn, lúc này mới xuống tay thay băng cho miệng vết thương.

 

Ta thấy “Ba Âm Quách Lăng” đã hôn mê, liền không ấn quá sức, ai có ngờ “rắn độc” vừa mới bắt đầu bôi thuốc vào miệng vết thương, hắn liền kịch liệt giãy giụa, trên trán nổi gân xanh, nhưng đôi mắt của hắn vẫn như cũ nhắm lại.

 

Ta vội vàng đè hắn xuống, mũi lại chua xót, xoay đầu không dám nhìn miệng vết thương, rốt cuộc là đau đớn như thế nào mới có thể khiến cho người đang hôn mê phản ứng như vậy?

 

“Ha ha, cái này tính là gì, nhớ trước đây trên chiến trường, bốn phía nơi nơi đều là các mảnh tay chân, rất nhiều chiến hữu bị bom nổ đến mức thịt nát, cũng không cách nào thu gom lại được, chỉ còn có thể đào một cái hố chôn tại chỗ, còn không phân rõ được ai là ai……”

 

“Rắn độc” không biết từ khi nào đã thay thuốc xong, ngồi cạnh ta nói một tràng dài những lời hiếm thấy.

 

Ta rầu rĩ ừ một tiếng, theo sau đó liền có chút oán trách Lão Yên, nếu không phải ông ta, chúng ta căn bản sẽ không lâm vào khốn cảnh như thế này.

 

Rắn độc lại lắc lắc đầu, vỗ vỗ bả vai ta làm ta không quên đi thân phận của mình.

 

“Quân nhân sinh ra chính là phục tùng mệnh lệnh, nhiệm vụ lần này cùng không khác gì những nhiệm vụ khác, nhiệm vụ nào cũng đều sẽ có tính nguy hiểm, ngươi không thể bởi vì những cái nguy hiểm không biết liền vội trách Lão Yên! Nói thật, nếu ông ta thật là đem chúng ta kéo ra  trên chiến trường, không chừng vừa lên chiến trường tất cả đều đã mất mạng a.”

 

Hắn nói xong nửa lời này liền không nói tiếp, ta ngồi thật lâu cuối cùng mới chậm rãi hiểu được ý tứ của hắn.

 

Trước khi thực hiện nhiệm vụ, Lão Yên đều kêu chúng ta viết di thư, tuy rằng ông ta không có giải thích mọi chuyện, nhưng nhất cử nhất động này rõ ràng chính là nói cho chúng ta biết chuyến đi này cực kì nguy hiểm, nếu chúng ta đã tiếp nhận rồi thì không thể nào mà oán trách được.

 

Hiện giờ ta đối với ông ta có ý bất mãn, bất quá là bởi vì chúng ta đang phải đối mặt với cái thứ quái dị kia, cho nên càng làm gia tăng thêm sự sợ hãi của chúng ta!

 

Nếu đối phương là kẻ thủ bằng xương bằng thịt, chúng ta cũng sẽ không phàn nàn cho dù có bị trói bằng thuốc nổ.

 

Nghĩ thông suốt điểm này ta liền bình thường trở lại, đem túi ngủ trải bên cạnh “Ba Âm Quách Lăng”, sau đó liền chui vào.

 

Răng rắc!

 

Không biết ngủ được bao lâu, ta đột nhiên nghe được thanh âm răng rắc, ngay từ đầu ta cho rằng chính mình đang nằm mơ, cho nên không để trong lòng. Nhưng bất chợt ta kinh giác nhận ra có gì đó không đúng liền đột nhiên bật dậy, quay đầu nhìn về phía “Ba Âm Quách Lăng”.

 

Máu, toàn bộ đều là máu……

 

“A a a…… Rốt cuộc là thứ gì? Rốt cuộc là cái đồ vật quái quỷ gì!” Ta ghìm súng bắn phá một hồi, điên cuồng hét to.

 

Chỉ biết mọi người từ lúc nào đã tập trung xung quanh đang run rẩy, ta mơ hồ nghe được tiếng hỏi đã xảy ra chuyện gì, tiếng gào thét của Trần đội trưởng làm ta bình tĩnh lại một chút, nhưng ta phản ứng không kịp, chỉ biết rằng bản thân muốn đem thứ thấy được trước mắt kia mà băm ra vạn mảnh.

 

Đôi mắt ta đỏ au, sắc mặt dữ tợn quét qua bóng dáng đang lắc lư trước mắt, mơ mơ hồ hồ nhắm ngay một khuôn mặt, lại lần nữa giơ súng lên, đúng, là hắn, là hắn đã hại chết “Ba Âm Quách Lăng”.

 

Bang!

 

Vào lúc ta chuẩn bị bóp cò, tiếng bàn tay va vào da thịt vang lên. Má trái nóng rát làm ta bừng tỉnh một ít, quay đầu nhìn về phía Trần đội trưởng đang giơ tay, nước mắt gần như rớt xuống: “Trần thúc thúc, “Ba Âm Quách Lăng” hắn…… Hắn……”

 

Ta nghẹn ngào một lúc lâu, nói gì cũng nói không nên lời, “Ba Âm Quách Lăng” chết quá thảm, vốn là đã mất đi hai chân, lần này bụng lại bị cắn đến máu tràn ra lều, hơn nữa đôi mắt hắn mở to, không có nét kinh hoàng sợ hãi, chỉ có một màu đen mờ mịt.

 

Hắn còn không kịp phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, như vậy làm ta cảm thấy đau lòng.

 

Bang!

 

Trần đội trưởng lại một lần nữa tát ta một cái, sau đó chĩa họng súng tự động trên tay ta nhắm ngay chính mình, đỏ mặt tía tai quát: “Lão tử đều đã thấy, cho nên, cho nên ngươi là như vậy mà chĩa súng vào đồng đội của mình sao, lão tử chính là như vậy mà dạy ngươi sao? Ta là nuôi chó trong quân ngũ mấy năm nay sao? Muốn giết người đúng không, tới đây, nhắm hướng này mà bắn, bắn ta xem hắn có tỉnh lại hay không!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: