Sơn hải bí tàng

Chương 11: Ly sa tụ chỗ có nước ngầm


Ta bất mãn nhăn mặt nhăn mày, lại lần nữa nhìn lướt qua cát trong tay, cái này rõ ràng giống với những gì ta xem qua trong sách khi còn nhỏ y nhau như đúc.

 

Ta liền nhìn thoáng qua Lão Yên, xem ông ta có thể nói được gì.

 

“Phía dưới Ly Sa đích thật là có mạch nước ngầm rất sâu, nhưng ngươi lại bỏ qua một chi tiết! Sách Phong Thuỷ có nói Ly Sa tập trung ở nơi có nước ngầm, thật có thể sâu lên đến 100 mét, nhưng sau đó còn có một câu, Ly Sa tập trung ở nơi có nước ngầm, hướng Đông mạch nước ngầm sẽ có ốc đảo.” Lão Yên cười cười, trong giọng nói mang hàm ý giáo huấn.

 

Ta cau mày nhăn nhó, thật sự đúng là ta chỉ nghe được câu trước, nhưng nhìn bộ dạng Lão Yên, những lời này hiển nhiên sẽ không phải là do ông ta bịa ra.

 

Theo sau đó Lão Yên liền nhìn kim chỉ nam, xác định hướng Đông liền kêu chúng ta đi đến.

 

Ta có chút mất mặt, đi ở phía sau rầu rĩ không nói lời nào, “mắt ưng” liền nắm lấy vai ta: “Tiểu tử ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? Lão Yên năm ấy bằng tuổi ngươi cũng đã gặp qua không ít chuyện kỳ quái, ngươi cũng được xem như đã là không tồi rồi, nhìn chúng ta xem đến cái nước ngầm còn không biết a.”

 

“Cảm tạ.” Ta rầu rĩ trả lời một câu, “mắt ưng” vỗ vỗ vai ta nói nếu gặp cao nhân, phải chăm chỉ học tập, không được quá so đo.

Tuy rằng hắn nói như vậy nghe có chút không thoải mái, nhưng lại làm ta sáng mắt ra.

 

Đúng vậy, ta hiểu biết không ít, nhưng đa số đều là hiểu biết suông, mấy năm nay luôn suy nghĩ đến, không có gì thực tế hơn kinh nghiệm, tại sao không thừa dịp nhân cơ hội này mà học hỏi thêm từ Lão Yên?

 

Nghĩ thông suốt điểm này ta lập tức đuổi theo phía trước, đi đến cạnh Lão Yên cung kính hỏi ông ta, Ly Sa này như thế nào lại có liên quan đến ốc đảo kia?

 

Lão Yên ngậm điếu thuốc còn đang dang dở trên miệng, đối với thái độ chủ động học hỏi của ta liền rất vừa lòng.

 

Hắn kiên nhẫn giải thích nói sa mạc có rất nhiều nước ngầm, nhưng Ly Sa lại không thấy nhiều lắm, điều này cho thấy sông ngầm tuy sâu nhưng lại rất gần nguồn nước, nếu không thì không thể hình thành Ly Sa được.

 

Hắn thấy ta bộ dáng khó hiểu vẫn như cũ, liền cười cười chỉ vào cát dưới chân nói: “Kỳ thật trên sa mạc, ngươi muốn đào nước ngầm, luôn phải đào đên độ sâu nhất định mới có nước, nhưng tại sao ở những nơi đó đều không có ly sa?”

 

Ta nghĩ trong giây lát lại hỏi hắn, có phải là do nước ngầm phía dưới ly sa kỳ thật có kết nối cùng ốc đảo?

 

Nói cách khác, ốc đảo ở xung quanh, có ảnh hưởng đến việc hình thành Ly Sa trong sa mạc?

 

“Không tồi không tồi, quả nhiên thông minh.” Lão Yên vỗ vai ta làm ta có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, lúc này mới cảm thấy hai ngày qua thái độ của ta đối với ông ta có chút thất kính.

 

Lão Yên cũng không cùng ta so đo, ngược lại nói người trẻ tuổi có chút hiếu thắng là chuyện tốt, huống chi ta còn chịu học hỏi, ông ta cứ như vậy khen càng làm ta thêm ngượng ngùng, xấu hổ, sau đó liền cười cười mà không nói chuyện nữa.

 

Theo Lão Yên đi được khoảng năm dặm, vượt qua một cái sườn núi cao, liền sau đó thình lình một cái ốc đảo xuất hiện trước mắt mọi người!

 

Ốc đảo này tuy rằng không lớn, nhưng cũng đủ để chúng ta bổ sung nước ngọt cho mấy ngày tới, mọi người hoan hô một tiếng liền chạy đến, Lão Yên lại vẫy tay ra hiêu dừng lại, từ trong bao lấy ra kính viễn vọng quan sát, sau một lúc lâu mới dẫn đầu bọn ta đi xuống sườn núi.

 

Vừa rồi hai chúng ta vừa mới tranh luận xong cho nên đối với ông ta mọi người liền có ý nể phục, tuyệt đối đều theo ý ông ta mà hành sự.

 

Lão Yên chọn một chỗ, mọi người đầu tiên là rửa mặt, lại uống một bụng nước, sau đó mới tiếp thêm nước vào bình.

“Đây là cái gì a?” “mắt ưng” đột nhiên kêu lên một tiếng, chúng ta đi vội qua xem, liền thấy hắn tay cầm một con dao nhỏ đang trên đất đào ra một thứ gì đó.

 

Là một chiếc hộp sắt rỉ sét.

 

Hộp sắt này bị mắc kẹt dưới gốc cỏ, bên ngoài có màu xanh lục, chỉ lộ ra một vòng tròn, nếu không có đôi mắt tinh tường của “mắt ưng” thì căn bản chúng ta đã không phát hiện ra.

 

Lão Yên đem hộp sắt cầm ở trong tay ước lượng, xác nhận là đồ của đoàn người giáo sư Dư bọn họ, thẻ bài này cũng chỉ ở Bắc Kinh mới có, xem ra Dư Thành Trạch bọn họ xác thật là đã từng đi qua ốc đảo này.

 

“Cuối cùng đúng là không đi nhầm hướng……” Trần đội trưởng liền thở phào hô to.

 

Nếu ở sa mạc này mà đi nhầm hướng, thì chỉ có thể quay lại nhưng lại không thể dùng xe tải mà di chuyển được.

 

Ta lại cảm thấy kỳ quái, ngồi xổm nhìn “mắt ưng” đào cái hộp sắt.

 

“Tiểu tử nhà ngươi lại đang định làm cái chuyện xấu gì đây?”

 

Trần đội trưởng vỗ vỗ ta, ta kỳ quái nói nếu giáo sư Dư bọn họ là đi khảo sát cả một đội, thì như thế nào lại tới ốc đảo này rồi cũng chỉ để lại một cái hộp sắt?

 

Tất cả mọi người đều im lặng, ngay cả Lão Yên cũng nhíu nhíu mày, cuối cùng còn kêu mọi người tản ra xung quanh tìm kiếm, nhưng cuối cùng cũng chẳng tìm thấy được gì.

 

Cuối cùng mọi người cũng không nghĩ ra được nguyên do, “Ba Âm Quách Lăng” thậm chí hoài nghi liệu có phải giáo sư Dư bọn họ đã gặp chuyện tại ốc đảo này hay không? Nhưng Lão Yên lại khẳng định bọn họ chính là đã vào di tích, hơn nữa còn đi sâu vào trong di tích một đoạn xa, chỉ cần nghe đoạn ghi âm cũng có thể phán đoán ra được.

 

Nếu là nghĩ không ra được nguyên do, thì chỉ đành đem chuyện đó bỏ sang một bên, ít nhất thì cũng đã tìm đúng phương hướng.

 

Chúng ta ở lại ốc đảo nghỉ ngơi chỉnh đốn, Lão Yên nghiên cứu một chút bản đồ rồi xác định phương hướng, sau đó chúng ta liền một lần nữa xuất phát.

 

Bổ sung thêm vật tư, lại được nghỉ ngơi tốt, tinh thần mọi người đều trở nên cao hứng, “Ba Âm Quách Lăng” thậm chí lại còn chạy nhảy ở phía trước, thỉnh thoảng còn chạy vội lại tìm ta nói vài câu.

 

Ta bất đắc dĩ nhìn hắn, xem ra người ta gọi hắn là “nãi oa” cũng là không có lý do, hắn càng lớn bao nhiêu thì tình cách vẫn y như một đứa con nít. Nếu không phải mấy ngày trước chính mắt ta thấy hắn cùng “mắt ưng” đùa giỡn khoa tay múa chân một chút, ta thật đúng là không tin hắn có thể chế phục được “mắt ưng”!

 

“Trường An, tên tiểu tử này vì sao lại buồn như vậy.” “Ba Âm Quách Lăng” đi phía trước nhảy hai bước: “Ngươi rõ ràng nhỏ hơn ta hai tuổi.”

 

Ta bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Tiểu……”

 

Đúng lúc này, mắt ta loáng lên tựa hồ nhìn thấy vật gì đó, thét lớn kêu “Ba Âm Quách Lăng” mau tránh ra.

 

“Ba Âm Quách Lăng” không hổ là lính đẳng cấp trong quân trại, tuy rằng có chút chậm, nhưng phản xạ có điều kiện liền nhảy sang một bên, cùng lúc đó ta liền nghe được tiếng xé rách, nhìn lại đã thấy nửa cái ống quần của “Ba Âm Quách Lăng” biến mất.

 

“Mau lui về phía sau! Cảnh giới cảnh giới!” Ta kéo “rắn độc” bên cạnh lui lại hai bước, liền sau đó nâng súng lên bắn ra một viên đạn.

 

Viên đạn bắn trúng cát chỉ văng lên một ít cát vàng, tuyệt nhiên không trúng bất cứ thứ gì khác.

 

Chúng ta liền xúm lại, “Ba Âm Quách Lăng” vẫn chưa hoàn hồn, run run hỏi đó là cái gì. Ta lắc đầu nói không biết, trước đó trong nháy mắt tựa hồ như thấy được một cái miệng rộng, liền không kịp suy nghĩ mà hét lên, không ngờ lại thực sự kì quái như vậy.

 

“Ba Âm Quách Lăng” vẫn run run như cũ, ta vỗ vỗ vai hắn, muốn nói cái gì đó nhưng lại nói không thành lời. Vừa rồi nếu chậm hơn một khắc, chỉ sợ vật biến mất không phải là nửa cái ống quần mà chính là nửa cái chân của hắn, cho nên có thể hiểu được tâm trạng của hắn ta bây giờ.

 

“Mọi người cẩn thận một chút, trước mắt lùi lại phía sau, không đi tới nữa!” Lão Yên nhanh chóng đưa ra quyết định, cùng mọi người xúm lại, lấy ra nửa thanh côn hướng khắp nơi mà đánh, xác định không có chuyện gì mới dần rút về phía sau.

 

Sau khi lui được một dặm, Lão Yên mới ra hiệu cho mọi người ngừng lại, mặt âm trầm liền hỏi chúng ta liệu có ai biết vật kia có thể là cái gì?

 

Mọi người đều lắc đầu, vừa mới trong nháy mắt nếu không phải ta cùng “Ba Âm Quách Lăng” đang nhốn nháo ở kia, thì không có khả năng toàn mạng. Nếu không phải “Ba Âm Quách Lăng” bị xé rách nửa cái ống quần, ta còn tưởng rằng bản thân đã bị hoa mắt, vì rõ ràng ngay nơi đó không có bất cứ cái gì, như thế nào lại xuất hiện một cái miệng rộng?

 

“Tóm lại cũng phải cẩn thận.” Trần đội trưởng ra lệnh, theo sau đó liền hỏi Lão Yên có nên đi đường vòng.

 

Lão Yên nghiên cứu bản đồ một lúc lâu sau đó mới lắc đầu, nói hiện tại con đường này là hợp lý nhất, đi vòng sang bên kia lại càng nguy hiểm hơn.

 

Ta nghiêng người nhìn sang, ông ta quả nhiên nói không sai, muốn đi vòng qua chỉ có thể tiến vào từ khu vực Lưu Sa (cát lún), mà Lưu Sa trên sa mạc có thể nói là giết người không chớp mắt, một khi rơi vào đó liền không còn có cơ hội sống sót, dù cho là may mắn bị dạt sang nơi khác, cho nên trong sa mạc không một ai dám thách thức Lưu Sa.

 

Lưu Sa so với đầm lầy còn nguy hiểm hơn, nhìn vẫn giống như cát bình thường, một khi có vật nặng bước lên liền sẽ bị chìm xuống, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh, nháy mắt cát sẽ chảy vào trong miệng mũi, làm người hít thở không thông mà chết.

 

Một bên là sinh vật kỳ dị không biết, một bên là Lưu Sa, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều rơi vào trần mặc, căn bản không biết là nên chọn cách nào?

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: