Sơn hải bí tàng

Chương 10: Chiếm tổ bò cạp


Ta bị dọa đến sắc mặt trắng bệt, ra hiệu cho hắn đừng hoảng loạn, theo sau đó liền chậm rãi bước tới gần, đưa tay kéo lấy hắn.

 

“Ngươi sao lại thế này?”  “Ba Âm Quách Lăng” đứng còn không vững, đội trưởng Trần liền mắng xối xả: “Nhuệ khí ngày thường đâu mất rồi? Vào những lúc nguy cấp như thế này lại mất đi nhuệ khí, thật là không muốn sống nữa a.”

 

“Ba Âm Quách Lăng” bị giáo huấn không nói được lời nào, ta liền vỗ vai hắn tỏ vẻ cảm thông. 

 

Dù sao đi nữa thì hắn vẫn là người địa phương, đối với truyền thuyết “quỷ tiếp người” kia đều một mực tin theo không hề ngờ vực, vả lại từ lúc tiến vào khu vực không ai lui tới này tuy rằng hắn không phải gác đêm nhiều nhưng căn bản lại không tài nào chợp mắt được, tiếp đó còn bị cái chết của tên lùn hù cho thần kinh căng ra, dù cho là có kỹ năng cao cấp, thân thể cường đại cũng không thể nào không gục ngã.

 

“Đi mau!” đội trưởng Trần còn định nói gì thêm, ta liền nhìn ông ta lắc đầu rồi thấp giọng hô một tiếng, sau đó hướng tới phía sau đàn bò cạp đuôi đỏ mà chạy, lâu lâu lại giảm tốc độ mà nhìn lại quan sát, không phát hiện có dấu hiệu đuổi theo của đàn bò cạp liền tiếp tục chạy thẳng.

 

Ước chừng khoảng hơn nửa giờ sau, chúng ta đã đến một chỗ sườn núi thấp, ta đứng tại sườn núi thấp, cầm lên một nắm cát, theo sau đó liền đá một chân vào trên sườn núi.

 

Trên sườn núi thấp cát rào rạt rơi xuống, nháy mắt liền rớt xuống một khối to, lộ ra một không gian bên trong.

 

“Trời đất chứng giám a, nơi này như thế nào bên trong lại trống không?” ”mắt ưng” kinh ngạc thốt ra một câu: “Hô, tiểu tử nhà ngươi là như thế nào mà phát hiện ra được, ta đường đường ngần ấy năm làm lính trinh sát cũng không có chút chú ý a.”

 

“Đi vào trước rồi nói!” Ta không trực tiếp đáp trả, đưa đầu chui vào sườn núi thấp, những người còn lại cũng nối đuôi nhau mà đi theo sau.

 

“Mắt ưng” nhìn chằm chằm ta đợi câu trả lời, ta đành bất đắc dĩ nói cho hắn biết, chỉ là ta sớm đã đoán được nơi này chắc chắn sẽ có một tổ bò cạp đuôi đỏ, bằng không ta cũng không cách nào phát hiện ra.

 

“Ngươi cho rằng ở đây là nơi nào?” đội trưởng Trần sắc mặt thay đổi, kéo cổ áo ta thấp giọng hỏi: “Tiểu tử ngươi thật là không đáng tin cậy, vất vả lắm mới có thể chạy thoát, ngươi như thế nào lại đem chúng ta trực tiếp đi vào hang ổ của bọn chúng?”

 

Những người khác sắc mặt liền thay đổi, ta bất đắc dĩ đành buông tay giải thích, nhìn số lượng của đàn bò cạp đuổi đỏ kia ta liền biết là tổ của chúng có biến, nên vì thế mà ban đêm hoảng loạn chạy trốn, nhất thời sẽ không dám quay trở lại, hiện tại chỉ có tổ của chúng là nơi an toàn nhất.

 

Những người khác ánh mắt nhìn ta có chút cổ quái, có phần cảm kích nhưng cũng có phần sợ hãi, cuối cùng vẫn là “Ba Âm Quách Lăng” nắm lấy tay áo hỏi ta là như thế nào mà xác định bò cạp đuôi đỏ sẽ không quay trở lại?

 

Ta nhún vai nói chính bản thân cũng chỉ có hai phần chắc chắn, bọn họ không tin ta cũng không còn cách khác, rốt cuộc đây cũng chỉ là do ta lúc hoảng loạn mới nghĩ ra, đương nhiên sẽ không thể không có sơ hở, điều duy nhất ta có thể xác định chính là nơi này tạm thời so với đi ra bên ngoài sa mạc, tuyệt đối an toàn hơn.

 

Những người khác không dám nói gì thêm, “rắn độc” liền giúp ta một câu, nói rằng bò cạp đuôi đỏ ra khỏi tổ vào lúc nửa đêm, sẽ trở về tổ ngay lúc khi mặt trời ló dạng, cho nên chúng ta ở chỗ này thật sự là sẽ an toàn.

 

Có hắn bảo đảm mọi người mới nhẹ nhàng thở ra, chỉ là toàn thân cũng không dám thả lỏng, dựa vào sườn núi thấp mà nghỉ ngơi.

 

“Ta đi ra ngoài nhìn xung quanh một chút.” Lão Yên nhíu nhíu mày, đột nhiên mở miệng, cũng không quên buông ba lô xuống liền như vậy đi ra ngoài, hơn nữa trước khi đi ông ta còn mơ hồ nhìn ta một cái.

 

Từ lúc chúng ta bị bò cạp đuôi đỏ vây quanh cho đến khi tiến vào tổ của chúng, trừ lúc ông ta nhắc nhở chúng ta không được lãng phí đạn ra căn bản là không nói lời nào, toàn bộ hành trình cũng vẫn không có ý dè chừng ta sẽ cướp mất vị trí chỉ huy của ông ấy.

 

Hiện giờ nhìn thấy bộ dạng này của ông ấy ta liền trong lòng nghĩ thầm, không phải là đang trách ta ư?

 

Cho nên sau khi ông ta đi ra ngoài được một lát, ta cũng tìm cớ đi theo, thế nhưng điều kỳ quái chính là Lão Yên lại không có ở bên ngoài, ta nhìn xung quanh cũng chẳng thấy ai khác.

 

Sa mạc trống không, ban đêm tầm nhìn của ta cũng có thể nhìn xa đến 10 mét, nói cách khác là Lão Yên liệu có đi xa được như vậy?

 

Ta vừa mới nghi hoặc, liền thấy nơi xa trong bóng tối chui ra một bóng người, Lão Yên rũ đầu, trong tay đang nắm thứ gì. Rồi trong chốc lát ông ta ngẩng đầu lên nhìn thấy ta liền tựa hồ kinh ngạc nhảy dựng, nhanh chóng đem đồ vật trong tay nhét vào trong túi không thấm nước, đi đến hỏi ta vì sao lại ra đây.

 

Cho dù tốc độ của ông ta có nhanh đến mấy, ta cũng biết đó chính là điện đàm, thứ đồ đó ta cũng chỉ nhìn thấy trong doanh trại của Trần đội trưởng, bởi vì tò mò cho nên có chút ấn tượng.

 

Sa mạc căn bản không có tín hiệu, cần phải có một trạm phát, lại còn phải có sự phối hợp của tổng đài mới có thể truyền đi, cho nên lúc đó Trần đội trưởng căn bản mới không mang theo, cảm thấy cho dù có mang theo thật sự cũng không giúp ích được gì.

 

Lão Yên ở đây là đang liên hệ ai, là cấp trên sao?

 

Ta có chút tò mò, nhưng cũng biết ông ta sẽ không giải thích, chỉ là gãi gãi đầu nói đi tiểu tiện một chút, ông ta cũng không truy vấn, chỉ hỏi ta lúc ấy là như thế nào tìm được hang của bò cạp đuôi đỏ.

 

“Dấu vết di chuyển của chúng rất rõ ràng, hơn nữa trong cát lại còn có mùi hôi.” Ta trả lời, thời điểm bò cạp đuôi đỏ xuất hiện ta liền chú ý đến, tuy rằng ở đây mùi hôi rất yếu, nhưng lại có ở khắp nơi, cho nên mới ngẫu nhiên tìm ra.

 

Lão Yên gật gật đầu không hỏi gì thêm, chỉ kêu ta nhanh đi nghỉ ngơi, nói xong ông ta đi vào trước, xem bộ dạng như đang gặp phải vấn đề nan giải.

 

Quả nhiên, ta đi vào liền nhìn thấy ông ta đang phì phèo châm thuốc, trải qua thời gian ở chung, ta phát hiện ông ta có thói quen hút thuốc trong lúc suy nghĩ tìm cách giải quyết vấn đề, xem số lượng đầu thuốc lá trên đất liền biết được vấn đề đó có thật sự phiền toái hay không.

 

Hiện giờ hai mắt ông ta đang nhắm nghiền, xem ra là đang gặp phải vấn đề nan giải!

 

Nhưng hiện tại cũng không ai có tâm tư chú ý đến ông ta, một đám mặt ủ mày ê, trong mắt còn mang theo sự cảnh giác sâu sắc.

 

Liền như vậy thức cho đến sáng, ngày hôm sau trước khi mặt trời ló dạng một giờ chúng ta liền ra khỏi hang bò cạp đuôi đỏ, canh hướng đối diện mà đi tới.

 

“Rốt cuộc cũng chạy thoát……” Khi ánh mặt trời từ đường chân trời chiếu ra, “Ba Âm Quách Lăng” than lên một câu, liền bị đội trưởng Trần mắng không có tiền đồ, hắn cũng không dám nói gì, hẳn là biết chính bản thân mấy ngày nay lộ ra biểu hiện làm mất mặt quân nhân.

 

Bất quá sau khi trải qua chuyện này, mọi người hiển nhiên đối với ta liền có cái nhìn khác, ngay cả kẻ luôn trầm mặc ít nói như “rắn độc” cũng bội phục ta, nói rằng tình cảnh tối hôm qua, ta như thế lại có thể ở trong gang tấc nghĩ ra được cách tuyệt diệu như vậy, lại còn có thể thực hiện nhanh chóng, người bình thường khẳng định là không làm được.

 

Ta được khen lòng cảm thấy lâng lâng, hiển nhiên đem chính bản thân đưa lên cao, cùng bọn họ nói chuyện có chút ra vẻ.

 

Trần đội trưởng khuyên ta vài lần, nhưng ta tuổi trẻ cao ngạo, thậm chí rất nhiều lần nghi ngờ quyết định của Lão Yên. Lão Yên cũng không nói gì, thậm chí vào lúc Trần đội trưởng quát ta, ông ta còn cười ha hả nói ta tuổi trẻ cao ngạo là chuyện tốt.

 

“Chắc chắn có nguồn nước xung quanh đây.” Lão Yên ngậm thuốc lá, trong tay nắm một ít cát.

 

Ta vừa thấy nắm cát kia tuy ướt nhưng lại không rõ rệt liền lắc lắc đầu, nói rằng cho dù có nguồn nước cũng là ở sâu dưới đất, chúng ta căn bản là không thể đào đến được.

 

Bởi vì trong lúc chúng ta chạy trốn bò cạp đuôi đỏ ít nhiều cũng tổn thất một chút vật tư, trong đó lại có mấy bình nước, cho nên dọc theo đường đi chúng ta phải chú ý xung quanh xem có nguồn nước hay không.

 

Vốn dĩ khi nghe Lão Yên nói có nguồn nước, mọi người đều vui tươi hớn hở, nhưng vừa nghe ta phản đối liền lại có chút do dự, Lão Yên híp mắt hỏi: “Ngươi làm sao lại đưa ra kết luận này?”

 

Đây là muốn khảo ta a, lập tức ta liền có ý khoe khoang, khom lưng nắm một ít cát: “Các người xem, những hạt cát này thọat nhìn như ướt dầm dề, nhưng khi bóp liền tan ra, đây gọi là gì?”

 

Mọi người đều tò mò nhìn ta, ta rung đùi đắc ý nói thứ này trong Phong Thuỷ gọi là ly sa, ý tứ là loại cát nhìn như dính với nhau bởi nước, nhưng kỳ thật bên trong hơi nước hàm lượng cực kỳ thấp, chứng minh phía dưới thật sự có nước ngầm, nhưng lại chôn sâu ở dưới nền đất, chờ đào lên được chỉ sợ là đã chết khát.

 

Mọi người sau khi nghe ta nói xong lúc sau liền như hiểu ra, trong lòng ta cảm thấy càng thêm thỏa mãn, còn khiêu khích liếc mắt nhìn Lão Yên một cái .

 

“Kiến thức không tồi.” Lão Yên không những không tức giận, ngược lại còn gật gật đầu: “Chỉ là hắn tuổi còn quá  trẻ……”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: