Sơn hải bí tàng

Chương 1: Tướng quân lĩnh hạ tướng quân mộ


Trung Quốc từ xưa đến nay đều có truyền thống hậu táng, từ vương hầu vương tướng cho tới dân thường có chí hướng, tất thảy đều thích đem theo bên mình những đồ vật hung hiểm lạ thường, tuỳ ý cùng mình an táng nơi cửu tuyền.

 

Bởi vậy phàm là những vật có biến hoá kì bí, tất thảy đều được chôn sâu dưới chín tầng đất.

 

Điển như Tần Thuỷ Hoàng có một chiếc kính chiếu tâm, chẳng những có thể nhìn thấy lục phủ ngũ tạng, mà còn có thể phân biệt được đâu là trung thần, đâu là gian nhân.

 

Hoặc như vua nhà Tống có một cái kèn âm binh, khi đánh giặc chỉ cần thổi lên, tức khắc có thể mời được âm binh đến trợ chiến.

 

Lại nói đến hoàng đế Minh Vũ Tông có một chiếc mỹ nữ tửu ly, chỉ cần vào đêm trăng tròn uống rượu, nửa ly liền xuất hiện một tuyệt đại giai nhân chân dài, trên người khoác một chiếc áo mỏng, mặc mà tựa hồ như không mặc.

 

Mấy thứ này, định tính là quốc bảo, tự nhiên ở chợ đen liền có giá trên trăm triệu.

 

Nguyên nhân chính là vì như thế, mà trải qua trăm ngàn năm nay đã không biết xuất hiện bao nhiêu trộm cổ mộ tặc hoành hành, truy tầm bảo vật, nhưng chung quy lại  xuất hiện một đám người hộ bảo, ra tay hạ sát không thương tiếc.

 

Chuyện của ta nguyên cũng là vì nhóm người hộ bảo đó mà bắt đầu!

 

Ta tên Lưu Trường An, sống tại một thời đại đặc thù, thời đại này vì hưởng ứng lời kêu gọi 10 năm đuổi kịp và vượt qua Anh Mỹ, mà làm cho 10 thôn hết 9 thôn hoang, dân chúng đều khó có được bữa ăn no.

 

Nhưng nhà ta ngày ngày đều là cơm rau xanh, thậm chí cả tháng còn có thể ăn được 1 lần thức ăn mặn a!

 

Lâu dài liền có lời ra tiếng vào, người trong thôn đều nói cha ta không làm nghề nông, lại không buôn bán, cả ngày ở nhà lại có thể đổi được phiếu gạo lớn, khẳng định là làm cái gì đó mờ ám đến nỗi không ai phát hiện được.

 

Trong lòng ta cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng lại không thể đáp trả, bởi vì cha ta đích thực là có điểm quái dị a!

 

Ta nhiều lần cẩn thận quan sát, phát hiện ra cha ta có 3 vấn đề, thứ nhất, cha ta ban ngày ngủ ban đêm lại lén đi ra ngoài; thứ hai, trước mỗi lần ra ngoài, trong phòng đều sẽ truyền đến âm thanh nhai nuốt kẽo kẹt; thứ ba, mỗi lần sau khi trở về nhà, cha ta đều mang theo một cái giỏ nặng trĩu.

 

Những chuyện này hết thảy cha ta đều lặng lẽ tiến hành, sợ bị người ngoài phát hiện, thậm chí là đứa con ruột như ta đây cũng không là ngoại lệ.

 

Có một lần ta thật sự tò mò, liền thừa dịp ban ngày vào thời điểm cha ta đi ngủ, ở cửa phòng cha ta, đục ra một cái lỗ nhỏ như ngón tay út, lén ở đó theo dõi động tĩnh.

 

Bóng đêm dần dần buông xuống, nháy mắt đồng hồ đã điểm 12h, cha ta từ từ mở mắt, thoạt nhìn giống như thi thể người chết từ đầu giường bỗng nhiên bật dậy.

 

Một cảnh trước mắt diễn ra quá đột ngột, khiến ta sợ tới mức cầm lòng không đặng, khẽ run lên một chút.

 

Trong bóng đêm, cha ta thắp đèn dầu, khom lưng lấy từ dưới giường ra một cái lu nát tráng men cũ kỹ.

 

Tuy rằng cha ta đưa lưng về phía ta, nhưng ta biết hẳn là cái lu đó toát ra mùi hương thơm của thịt, bởi vì ta thấy cha ta vớt ra một khối thịt bỏ vào trong miệng nhai nuốt mạnh mẽ, ta thậm chí còn có thể nghe được tiếng răng cắn đứt sương sụn cùng thịt gân.

 

Điều này làm ta cảm thấy cực kì không thoải mái, cha ta mỗi ngày đều nửa đêm rời giường, là lén ta ăn vụn thịt một mình?

 

Ta cũng không dám tìm cha ta để đối chất, chỉ có thể mỗi ngày lén nhìn trộm ở bên ngoài, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đã thèm. Liền như vậy qua 3 4 ngày trời, ta lặng lẽ ở bên ngoài thông qua cái lỗ nhỏ mà rình coi. Lần này cha ta lại đổi sang cái chậu đồng rửa mặt, có đôi thịt đều nhau, nhìn thấy cảnh đó ta cầm lòng nuốt nước miếng cái ực, thật sự không nhịn được muốn đi vào đòi ăn.

 

Nhưng tay ta còn chưa đẩy cửa, cha ta bởi vì khát nước, trong lúc vô thức liền đem thân thể đối hướng về phía ta.

 

Vừa nhìn thấy cảnh trước mắt ta ngồi bệt xuống đất, ngã lộn nhào vào lại trong phòng mình, cả người phát run trốn trong chăn.

 

Ta thấy rõ ràng, thứ trong tay cha ta cầm phát ra hương thơm ngào ngạt, vật đó chẳng phải là bàn tay của người chết? bàn tay chỉ còn 1 nửa lớn nhỏ, bên trên còn dính máu, mà cha ta liền như vậy nhét vào trong miệng cả tảng nhai rau ráu….

 

Thời này mùa màng không tốt, ta cũng có nghe kể qua vài vụ người ăn thịt người, nhưng ta cảm thấy đó đều là dùng để doạ trẻ con. Ai ngờ được hiện tại không những ta thấy được, mà người làm chuyện đáng sợ như vậy lại chính là cha ta.(Còn 1 câu mà em không hiểu nên không dám dịch, mạnh dạn đoán là bàn tay của người nữ – “mà hắn ăn rõ ràng là những cái đó bị vứt bỏ ở loạn phần cương nữ anh.”)

 

Đại khái là phải qua 10 phút hơn, cha ta rốt cuộc cũng lau miệng dính đầy mỡ bước ra cửa, khoá cửa cách một tiếng khiến tim ta đập bịch bịch, ta lại không giữ nổi sự hiếu kỳ, lồm cồm bò dậy lặng lẽ đi theo sau.

 

Cha ta khiêng cái cuốc, vác một cái rỗ, trong tay cầm một cái đèn dầu hoả đen, lén lút trực tiếp ra thôn, lâu lâu lại quay đầu, rất nhiều lần khiến ta chút nữa là bị phát hiện. Cũng may vóc người ta không cao, núp ở một bên kênh rạch nên mới không bị phát giác.

 

Nhìn thấy cha ta đi đến ngọn núi bên ngoài thôn gọi là tướng quân lĩnh, lòng ta không khỏi thủng thẳng bồn chồn.

 

Tướng quân lĩnh là nơi giao nhau giữa các thôn xóm, nhưng mỗi ngày cứ đến lúc chiều tối, người dân trong thôn thà đi môt vòng lớn chứ không trực tiếp đi thẳng lên ngọn nùi này, bởi vì ở đỉnh ngọn núi này quả thật là quá tà…

 

Nguyên phía trên ngọn núi này có một toà cổ mộ được xây từ triều đại Tây Chu, an táng bên trong chính là vị tướng quân họ Cơ, cùng dòng dõi với Cơ Phát, Cơ Đán, trên chiến trường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, vì triều đại Tây Chu mà đã cống hiến không ít sức lực. Chỉ là theo như truyền thuyết ghi chép, hắn trời sinh tính tình bạo ngược, sinh thời vì lương thưởng, nhiều lần tổ chức một nhóm binh lính gọi là đội quân hắc linh để chống trả triều đình, khai quật mộ phần, gây ra nhiều tiếng kêu than khiếu kiện khắp nơi.

 

Vị tướng quân họ Cơ nà chết rất kỳ quặc, tục truyền là do hắn công lao hiển hách, triều đình vì đề phòng vạn nhất hắn đảo chính, nên trong một lần hắn đại thắng trở về, bị buộc tội mà chôn sống trong quan tài. Những thuộc hạ trung thành của hắn bí mật trộm quan tài, xây nên cổ mộ, chính là toà cổ mộ toạ lạc trên tướng quân lĩnh hiện nay.

 

Nguyên là vì tướng quân họ Cơ này có danh vọng, uy quyền rất cao, binh lính cũng là mặc kệ quân lương như thế nào, chỉ biết rằng đi theo hắn là có thể ăn no, có thể đánh thắng trận, cho nên sau khi hắn chết có hơn một ngàn quân hắc linh tự nguyện được chôn sống cùng hắn trong lăng mộ.

 

Ngày nay trên đỉnh tướng quân lĩnh, trùng trùng những nấm mộ người chết, đó là những hố chôn tập thể của đội quân hắc linh, mơ hồ như đem mộ phần tướng quân họ Cơ vây vào trung tâm, tựa như những ngôi sao vòm vây quanh mặt trăng vậy.

 

Vào thời điểm thôn dân đói khổ, không phải là không từng nghĩ đến việc cướp mộ, nhưng phàm là những ai bén mảng đến mộ phần trên tướng quân lĩnh đều có kết cục không toàn vẹn, không phải hoá điên thì cũng thân tàn ma dại, thậm chí là có kẻ đến cả xác còn không tìm ra…

 

Ngực ta không khỏi đánh một hồi trống lớn, muốn thoái lui nhưng mắt lại thấy cha ta vác cuốc lên vai, ta miễn cưỡng căng da đầu mà đuổi theo cho kịp.

 

Trên đỉnh tướng quân lĩnh quỷ khí dày đặc, ở phía dưới còn nghe được tiếng côn trùng kêu vang, nhưng vừa lên tới thì lại giống như bước vào một thế giới khác, xung quanh vắng lặng đến mức nghe được rõ ràng âm thanh thở dốc của bản thân, ngay cả đất ở dứoi chân cũng bắt đầu mềm đi không ít.

 

Cha ta vốn đã quen thuộc địa hình nơi đây liền bỏ giỏ và đèn xuống đất, tiến về một trong những cái hố chôn, cuốc liền mấy cái, đào ra được bộ xương trắng.

 

Tiếp đó cha ta từ trong giỏ lấy ra 1 đĩa thức ăn đặt trước hố, lại đốt ba nén hương, cung kính dập đầu bái lạy ba cái. Sau đó mới lấy một ít tiền da xanh rải rác xung quanh bộ xương bỏ vào trong giỏ, ôm thật chặt trước ngước, cẩn thận quan sát trái phải rồi mới vội vã rời đi.

 

Ta vỗ đầu một cái, cha ta rõ ràng là đang đổi đồ ăn với ma!

 

Tủ sách của nhà chúng ta chứa đầy những quyển sách cổ được đóng chỉ, tất cả đều liên quan đến Phong thủy và Long mạch, làm thế nào những quyển sách này lại rơi vào tay một người nông dân lương thiện như cha ta? Ta mơ hồ cũng không biết.

 

Ta chỉ biết trong dân gian có tục ăn gian lấy ma vào thời Nam Bắc triều, nếu phải cướp mộ để nuôi gia đình, muốn xác chết không tỉnh lại thì trước đó phải ăn một cân thịt người chết để trấn áp dương khí bản thân, làm cho xác chết cảm thấy ngươi cùng nó là đồng loại, sau đó chuẩn bị ba củ bách hợp, hai lạng nhân bánh đậu xanh để đổi lấy vật làm phúc, mỗi lần tuyệt đối không được lấy nhiều, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng.

 

Đây là kế sách lấy thức ăn từ trong miệng hổ, đi sai một bước liền mất mạng như chơi. Ta nháy mắt đã hiểu ra cơm gạo trong nhà ta là từ đâu mà đến…

 

Mẹ ta mất sớm, nghĩ đến sự hy sinh của cha ta vì gia đình này, ta không khỏi rơm rớm nước mắt, hạ quyết tâm phải giúp cha ta một phen.

 

Ít nhất không thể để cha ta mỗi ngày đều phải ăn thịt người chết, công việc kinh dị này hẳn là ta nên thay cha ta đảm trách.

 

Nói là làm, ngày hôm sau ta chuẩn bị một số thứ, liền trong ngày gọi hảo huynh đệ Nhị Cẩu Tử cùng ta lên tướng quân lĩnh một phen. Cha ta hôm qua đã động đến một lần, nhất định hôm nay khẳng định là sẽ không lên tướng quân lĩnh để đổi vật nữa.

 

Ta căn bản không để ý đến những đồng tiền xanh nằm trong những hố chôn tập thể, cảm thấy cha ta có mấy phần ngốc nghếch, muốn làm thì phải làm lớn, như vậy là có thể mấy năm ăn uống không cần phải bàn đến.

 

Chính vì thế ta dán mắt vào ngôi mộ chính nằm sâu trên đỉnh tướng quân lĩnh.

 

Xung quanh ngôi mộ chính có tổng cộng chín hố chôn, là Cửu Trùng Đài, ta cau mày suy nghĩ. Cửu Trùng Đài này chẳng qua là hy vọng chủ nhân của ngôi mộ có thể tái sinh, nhưng nhìn chung sẽ không sử dụng người sống để hiến tế. Để an táng thì chỉ cần sử dụng một số đồ dùng đặc thù, còn nếu dùng người sống … chỉ e là chủ nhân của ngôi mộ đã có khuynh hướng thi biến nên mới dùng những nô lệ tự sát để trấn áp, có thể nói đây là cách lấy độc trị độc.

 

Bất quá như vậy lại có phần thuận tiện cho ta hành sự. Cửa chính của Lăng Cửu Tử cũng không khó tìm, chỉ cần nhìn thấy cái nào trong chín cái hố chôn tập thể nhỏ nhất đích xác chính là cửa chính, đó chính là sợ phong thủy ở cửa mộ phạm phải phòng chôn cất chính.

 

Ta quan sát bốn phía xung quanh, nhanh chóng xác định vị trí, cùng Nhị Cẩu Tử mau chóng bàn kế hoạch.

 

Ban đầu ta và Nhị Cẩu Tử đào đất rất khó nhọc, càng về sau đất càng lỏng lẽo nên chừng hai ba canh giờ, tiếng cuốc chạm phải tường mộ kêu lên xoảng một tiếng.

 

“Tới rồi!” ta phấn khích giơ tay, nhanh chóng đào thêm vài cuốc, trong tầm mắt đã xuất hiện một cánh cổng đá xanh rộng chừng một mét.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: