Quỷ vật chuyện lạ

Chương 8: Con rết tai ương


Cơ hội, rốt cuộc cũng tới.

 

Đại khái là khoảng hai tháng sau đó, có một tên mập, bước chân lêu xêu đi vào trong tiệm, hô to “Cứu mạng”, sau đó liền té xỉu trước cửa.

 

Ta thất kinh, vội vàng chạy đến nhanh chóng đánh thức hắn. Nhưng đối phương căn bản lại không tỉnh, giống như là hôn mê.

 

Ta sợ hãi, nhìn thấy sắc mặt gia hỏa này tái nhợt, miệng sùi bọt mép, thầm nghĩ chẳng lẽ là đụng phải sứ thần ‘ăn vạ’ trong truyền thuyết?

 

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, ta vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng, cầu cứu sư nương: “Sư nương, ngoài cửa có người té xỉu, trước khi té xỉu còn kêu to cứu mạng.”

 

Sư nương sửng sốt một chút, lập tức liền từ trong phòng ngủ đi ra, sau khi dò hỏi ta vài câu liền cùng ta vội vội vàng vàng đi xuống.

 

Không nghĩ tới tên gia hỏa mập mạp kìa giờ phút này đã tỉnh lại, vặn vẹo trên mặt đất, hình như là đang cố gắng đứng lên.

 

Ta cùng sư nương lập tức đỡ đối phương ngồi lên ghế.

 

“Sao lại thế?” Sư nương tức giận nói: “Có bệnh thì đi bệnh viện, tới tiệm ta làm cái gì?”

 

Người đàn ông to béo lập tức đau khổ cầu xin: “Đại sư cứu mạng a, ta…… Nhà ta đều bị chúng nó cắn cho thê thảm, chúng còn muốn ăn luôn cả ta a.”

 

Lông mày sư nương liền tức khắc cau lại: “Ngươi nói là nhà ngươi có chuyện cổ quái?”

 

Người đàn ông to béo gật gật đầu: “Đại sư, mau cùng ta trở về xem một chút.”

 

Trần Thi Vận như suy tư gì đó nhìn thoáng qua bụng người đàn ông to béo, đưa tay sờ soạng hai  bên, chỉ là mới chạm vào một chút, liền kinh hoàng rụt tay trở về, giật mình nhìn hắn ta: “Ở trong bụng ngươi?”

 

Người đàn ông to béo liên tục gật đầu: “Đúng a.”

“Đi, trước mắt đến nhà ngươi trước! Tri Thu, hôm nay đóng cửa hàng, trước cửa tiệm phun thuốc diệt côn trùng, nếu là có muỗi, gián hay rắn rết gì đó, nhất định phải giết chết. Nếu giết không chết được thì tìm sư phụ của ngươi, nhớ kỹ chưa?” Sư nương nói.

 

Ta đã sớm có ý muốn ngo ngoe rục rịch, với ta hôm nay mà nói, lại là cái cơ hội rất tốt.

 

Vì thế ta liền tự đề cử mình nói: “Sư nương, dù sao hôm nay ta ở trong tiệm nhàn rỗi cũng thấy chán, có thể đi theo người học hỏi thêm kiến thức hay không? Hơn nữa cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau a.”

 

Ước chừng lúc ấy sư nương quá khẩn trương, cho nên không có nhiều thời gian để suy xét, liền gật gật đầu đáp ứng.

 

Ở trên xe, sư nương lại gọi một hồi điện thoại cho Chu Hắc Hổ, nói chính mình tiếp một đơn hàng gấp nên phải ra ngoài, kêu Chu Hắc Hổ đi kiểm tra trong tiệm qua một lần.

 

Chu Hắc Hổ lạnh lùng “Ân” một tiếng, sau đó liền cúp máy.

 

Sư nương nhìn điện thoại không nhịn được mà bật cười, vẻ mặt thất vọng.

 

Ta cảm thấy sư nương thật là quá đáng thương, liền an ủi người nói rằng sư phụ khả năng là quá mệt, sư nương phụt một tiếng liền cười, duỗi tay hất đầu ta một cái: “Tiểu tử thúi còn biết an ủi người a.”

 

Rất nhanh sau đó, chúng ta đã tới nhà của người đàn ông to béo. Đây là môt căn biệt thự của một gia đình trồng nhiều cây và hoa, cách trang trí của biệt thự rất sang trọng và tinh tế, rộng hơn nhiều so với cửa hàng của sư nương.

 

Trong lòng ta thầm nghĩ nếu có thể cùng sư nương hai người ở tại nơi xa hoa đại biệt thự như vậy, cuộc đời này quả thật không uổng.

 

Sư nương phát hiện ta đang có vẻ ngây ngốc, liền cười hỏi ta đang tưởng tượng cái gì trong đầu? Ta lập tức lắc lắc đầu nói không có gì, chỉ là nơi này quả thật quá lớn.

 

Sư nương cười cười cảnh báo nói với ta, đợi lát nữa đi vào trong đừng chạm vào đồ vật nào cả, khả năng bên trong biệt thự có không ít đồ vật không sạch sẽ.

 

Ta gật gật đầu, trong lòng lại hảo sinh một loại cảm giác kỳ quái. Căn phòng lớn này thoạt nhìn thoáng mát, rộng mở sáng sủa, đều không có một chút cảm giác lãnh lẽo, sư nương là như thế nào mà có thể phán đoán trong phòng có đồ vật không sạch sẽ? Hơn nữa sư nương như thế nào lại biết thời điểm người đàn ông to béo tới cửa hàng cầu cứu, lại mang đến một đống nhện rết?

 

Sau khi vào biệt thự một lúc, sư nương dùng chổi lông gà vỗ vỗ lên sô pha, sau khi vỗ vỗ vài cái, lúc này mới yên tâm ngồi xuống, đồng thời kêu ta ngồi bên cạnh nàng.

 

Người đàn ông to béo hữu khí vô lực nói: “Đại sư, ngài có phải nhìn ra trong phòng này có vấn đề?”

 

Sư nương cau mày, hỏi: “Đã xảy ra bao lâu?”

 

“Đại khái nửa tháng.” Người đàn ông to béo nói.

 

“Từ bệnh trạng, cùng với lời ngươi nói trước đây, ta suy đoán nhà ngươi hẳn là có không ít sâu bọ kỳ quái, đúng không?”

 

Sau này ta lại hỏi sư nương, là như thế nào lại có thể kết luận trong nhà người đàn ông to béo kia có sâu bọ kì quái.

 

Sư nương cười nói, căn cứ vào kinh nghiệm mà phán đoán.

 

Người đàn ông to béo chột dạ, mà nhìn từ bên ngoài, phương diện sinh lý của hắn vẫn chưa xuất hiện vấn đề. Nhờ cảm giác mà cảm nhận được khí âm dương trong người hắn vẫn bình hòa, không phải là cơ thể suy yếu do âm dương suy giảm.

 

Người đàn ông to béo luôn mồm kêu gào “Chúng nó muốn ăn ta”, cho nên sư nương mới kết luận thân thể của hắn có khả năng có quan hệ với cổ trùng.

 

Sư nương sờ bụng của người đàn ông to béo, mục đích chính là phán đoán có phải hay không đúng như suy nghĩ của bản thân? Bụng người đàn ông to béo tuy rằng căng phồng, nhưng trong đó lại tràn đầy hơi thở hôi, luồng hơi thở này cũng không cố định, dịch tới dịch lui, hết thảy bệnh trạng đều phù hợp với đặc điểm của trùng cổ, cho nên sư nương mới kết luận có cổ trùng quấy phá.

 

Ta nghe xong liền đối với sư nương kính nể không thôi, có thể trong thời gian ngắn như vậy tìm ra được căn nguyên của bệnh, nếu không phải có kinh nghiệm chính chiến trước đó, quả quyết là không cách nào tìm ra.

 

Người đàn ông to béo lập tức gật đầu, nói chính là trong nhà có sâu, hơn nữa quá nhiều, khó lòng phòng bị, lúc này mới tìm nàng tới hỗ trợ xử lý.

 

Sư nương vẻ mặt âm trầm nói: “Được rồi, ngươi đem sự tình ngọn nguồn kỹ càng tỉ mỉ kể lại một chút đi! Ta nhìn xem như thế nào rồi mới giải quyết được.”

 

Người đàn ông to béo tên là Trương Tử Lĩnh, là người địa phương, điều hành một xưởng chế biến thực phẩm nhỏ.

Trương Tử Lĩnh này có cái sở thích đặc thù, chính là đánh bạc trên đá (đổ thạch)! Và là chuyên gia trong lĩnh vực này, mỗi năm chỉ đi Myanmar vài lần, không có gì khác, vì đá Miến Điện là tinh khiết nhất và kết cấu tốt nhất, khả năng thâm hụt tiền không cao.

 

Đại khái nửa tháng trước, Trương Tử Lĩnh cùng bạn bè cùng đi Miến Điện, mà việc kì quái, chính là từ khi đó bắt đầu……

 

Vừa mới bắt đầu mấy ngày, Trương Tử Lĩnh liền gặp ngay vận may, bỏ ra 500 vạn mua năm khối đại thạch đầu, tất cả đều là ngọc lục bảo đối xứng. Cái này làm cho Trương Tử Lĩnh lưu luyến, mấy ngày kế tiếp vẫn luôn trầm mê với trò cá cược đổ thạch này mà không chịu rời đi.

 

Chỉ là một ngày trước khi Trương Tử Lĩnh rời đi lại gặp phải một chuyện kỳ quái. Khi cắt miếng đá cuối cùng, người ta thấy khối ngọc bích bên trong to và có độ trong suốt cao, nhưng khuyết điểm duy nhất là giữa khối ngọc có một dải dài màu đen xám.

 

Vì một sai sót nhỏ này mà giá trị của khối ngọc bích đã bị giảm đáng kể, khiến Trương Tử Lĩnh gần như là mất trắng trong vài ngày.

 

Trương Tử Lĩnh tức giận không thôi, cảm thấy chính là vì cái tì vết này mà phá hỏng vận may của mình! Lập tức tìm người đem khối ngọc bích cắt ra, nhìn xem cái dải dài màu đen xám kia rốt cuộc là cái gì.

 

Trăm triệu lần không nghĩ tới, cái dải dài màu đen xám kia lại là một con rết khô quắt, khiến cho hiện trường đổ thạch tạo nên một trận oanh động.

 

Bởi vì ngọc bích là hình thành từ thiên nhiên, trong đó sẽ không có khả năng có tạp chất, mặc dù là có, cũng không thể nào có khả năng sẽ có vật còn sống chui vào trong đó. Hơn nữa khối ngọc bích này mặt ngoài cũng không có nửa điểm dấu vết, con rết kia rốt cuộc là như thế nào mà chui vào được?

 

Sự tình lại lộ ra một màu nồng đậm quỷ dị.

 

Trương Tử Lĩnh sau đó lại tiếp tục cắt mấy viên đá tiếp theo, bất quá vận may kém cực điểm lại tới. Hắn biết trò này vận may rất quan trọng, liền không tiếp tục đánh cược, đi theo bằng hữu trở về.

 

Kết quả là lúc trở về vào ban đêm liền xảy ra chuyện. Khi Trương Tử Lĩnh nửa đêm ngủ say, đột nhiên cảm thấy bên gối có người, lập tức nhìn qua, nhưng lờ mờ chỉ thấy một bóng đen đang nằm trên gối của mình.

 

Trương Tử Lĩnh lập tức sợ hãi, không chút do dự duỗi tay bật đèn. Ánh đèn vụt sáng, bất quá gối đầu kế bên lại không có gì. Hắn nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy có thể là do chính mình hoa mắt, liền nằm xuống tiếp tục ngủ.

Nhưng sau khi nằm xuống, cảm giác có người kề bên gối đầu lại xuất hiện trong lòng. Trương Tử Lĩnh quay đầu lại nhìn, không ngờ hắc ảnh kia lại xuất hiện.

 

Trương Tử Lĩnh lần này tò mò liền duỗi tay sang sờ soạng một chút.

 

Chính là như vậy mà sờ một cái, Trương Tử Lĩnh thiếu chút nữa bị dọa đến mức đánh mất linh hồn nhỏ bé của hắn!

 

Lần này hắn thật sự đã đụng được thứ gì đó, giống như là một ngón tay, sờ lên dính đính, lạnh lẽo đến tận xương, hơn nữa càng quỷ dị chính là, ngón tay kia lại như đang vặn vẹo.

 

Ngay lập tức hắn bị dọa cho hồn vía lên mây, lập tức mở đèn kiểm tra.

 

Thật bất ngờ, thứ hắn chạm vào là một con rết đen có độ dày bằng ngón tay. Con rết đen vẫn đang tiết ra chất nhờn kinh tởm, nó không ngừng lắc người, bò lổm ngổm trên giường.

 

Trương Tử Lĩnh phẫn nộ, một chân liền đem con rết đá xuống phía dưới giường, dùng giày đập nát con rết, rồi tiếp tục đi ngủ.

 

Nửa đêm đến sáng đều yên ổn, hắc ảnh kia không thấy tung tích, hắn liền một giấc ngủ tới trời hừng sáng.

 

Bữa sáng hôm đó hắn đều chính mình làm, hai cái trứng tráng bao, hai căn bánh quẩy, một ly cà phê.

 

Bất quá đang ăn, Trương Tử Lĩnh liền cảm giác có gì đó không đúng, cảm giác trong miệng có thứ gì mấp máy, ngứa ngáy.

 

Hắn lập tức đem đồ ăn trong miệng phun ra, chỉ là nhìn thoáng qua, Trương Tử Lĩnh liền nôn thốc nôn tháo.

 

Trong quả trứng luộc còn chưa nhai hết, một nửa con rết đang lăn lộn đau đớn, Trương Tử Lĩnh thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng một dấu răng trên con rết, vỏ cứng bị chính mình cắn nát, chảy ra một dòng nước ép đặc quánh.

 

Hắn ta ngay lập tức lật nửa quả trứng luộc còn lại, một nửa con rết vẫn còn đang xoắn mình trong quả trứng luộc …

 

Hắn lập tức chạy đến vòi nước súc miệng.

 

Bất quá uống một ngụm nước, Trương Tử Lĩnh lập tức trợn tròn mắt, miệng bên trong, thế nhưng lại có cảm giác đang có một con sâu vặn vẹo, hơn nữa hắn có thể rõ ràng cảm giác được, con sâu kia chính là đang hướng vào cổ họng chính mình mà chui vào.

Hắn không chút do dự đem nước ở trong miệng nhanh chóng phun ra, một con con rết cũng bị phun ra, nhanh nhẹn vặn vẹo thân hình, trong chớp mắt liền chui vào cống thoát nước.

 

Trương Tử Lĩnh trợn tròn mắt, trong nhà chính mình đã thả long não cùng thuốc diệt côn trùng, không thể nào có rết chui vào được, vì cái gì mà trong nhà nơi nơi đều có rết a?

 

Hắn vặn ra vòi nước, liên tiếp có bốn năm con rết từ vòi nước bên trong chui ra!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: