Quỷ vật chuyện lạ

Chương 5: Quan Công đồ sát quỷ nhi


Ô ô, ô ô!

 

Một tràn dài tiếng khóc cổ quái của trẻ con từ phòng khách truyền đến.

Ngay sau đó, ta thấy cha ta dập tắt đèn trong phòng, ông ấy cùng Chu Hắc Hổ đang nhẹ giọng nói chuyện với nhau, cũng đột nhiên im bặt.

 

Ô ô, ô ô! Tiếng khóc vẫn như cũ vang liên tục, mang chút thê thảm, khiến ngực người nghe cảm thấy khó chịu, làm ta không khỏi thương tâm. Những đứa trẻ này không biết phải mất bao lâu để có thể đầu thai, kết quả là chưa được sanh ra, liền bị cha mẹ vô tình tước đi sinh mệnh, tự khắc oán khí sẽ ngút trời.

 

Độ ấm xung quanh ta nháy mắt đã giảm xuống rất nhiều, một trận gió xoáy cổ quái từ ngoài cửa lớn phòng khách thổi ập vào, thổi đến túi nilon màu đen liền phát ra thanh âm ào ào, không ngừng vặn vẹo.

 

Ngay sau đó, liền xảy ra sự việc quá sức quỷ dị. Trận gió xoáy cổ quái đã ngừng, mà túi nilon màu đen lại vẫn như cũ mà phát ra thanh âm ào ào, còn đang không ngừng mấp máy, thật giống như…… cái xác hài nhi ở bên trong còn sống và đang tìm cách chui ra khỏi túi nilon.

 

Khi ta ý thức được khả năng hài nhi yểu mệnh kia ‘sống lại’, trong phút chốc đầu ứa ra mồ hôi lạnh, gần như hét không lên tiếng.

 

Nữ nhân lập tức vươn tay, che kín miệng ta, kêu ta không được lên tiếng.

 

Cái túi nilon màu đen giãy giụa càng lúc càng lớn, sau đó một bàn tay nhỏ đầy máu vươn ra dọa ta hít thở không thông. Khó có thể tưởng tượng được cảnh tượng hãi ​​hùng, khủng bố cỡ nào khi mà xác chết chui hoàn toàn ra khỏi túi nilon a. 

 

“Đến giờ rồi” Nữ nhân nhẹ giọng nói.

 

Ngay sau đó, nàng liền buông lỏng bàn tay đang che miệng ta, hai tay đánh ra một kết ấn kỳ quái. Chỉ là tay nàng rất dài mà lại còn thật xinh đẹp, đánh ra kết ấn khiến người khác si mê.

 

Ta bỗng nhiên liền xuất hiện mong muốn bái nàng làm thầy a.

 

Từ trong tay nàng kết ấn, giọng nói tinh tế và trong trẻo truyền ra một khẩu quyết.

 

“Ngày xưa trước khi bế quan, Quan Công hâm rượu trảm Hoa Hùng. Hôm nay cầu xin quan thánh đế, cỡi ngựa Xích Thố đến cầm đao trảm ma!”

 

Theo sau giọng nói, nữ nhân liền đưa ngón tay ra, đột nhiên chỉ về hướng hộp carton phía dưới bài vị.

 

Một trận gió lớn cổ quái nổi lên, đột nhiên ở phòng khách điên cuồng cuốn về hướng hộp carton. Hộp carton ban đầu đang bị úp ngược cho nên một trận gió này rất dễ dàng liền thổi tung cái hộp lên.

 

Mà thứ giấu bên trong hộp carton, cũng lộ ra trước mắt chúng ta.

 

Trăm vạn lần không nghĩ tới bên trong hộp giấy, lại là một tôn pho tượng. Ngay khi pho tượng kia lộ ra, nháy mắt cái túi nilon màu đen lập tức im bắt.

 

Ta cẩn thận nhìn kỹ pho tượng.

 

Pho tượng này được làm sinh động y như thật, cực kì tinh xảo, có kích thước như một chiếc đèn bàn học, mặt trên lại tạc một vị tướng đang ngồi trên lưng ngựa.

 

Vị tướng quân này mặc áo bào xanh, khoác trên người áo giáp xanh lục, râu dài, nước da màu đỏ, mắt vẫn hơi mở. Hắn trên tay cầm một Thanh Long Yển Nguyệt Đao, bàn tay còn lại cầm một cái đầu máu chảy đầm đìa, hai chân kẹp bụng ngựa mà thả người bay vọt, cả người phảng phất nét sống động, tràn ngập sát khí kinh trời.

 

Bất quá luồng sát khí mang theo mùi máu tươi này lại chậm rãi làm lòng ta trở nên yên ổn.

 

“Đây là cái gì?” Ta nơm nớp lo sợ hỏi.

 

“Quan Công trảm Hoa Hùng.” Nữ nhân cười duyên nói: “Đừng nói chuyện, tiếp tục theo dõi.”

 

Ta trấn an tâm trí tiếp tục xem.

 

Bất quá, cái túi nilon màu đen cùng pho tượng cũng không có động tĩnh gì tiếp theo, yên lặng một cách dị thường.

 

Không biết là vì sao, nhưng ta tựa hồ có thể cảm giác được sự yên tĩnh này không hề bình thường, hẳn là dạo đầu cho những sự quỷ dị tiếp theo!

 

Quả nhiên, sự yên tĩnh này kéo dài không quá lâu. Khoảng một chút sau, bỗng nhiên vang lên một tràng dài tiếng trẻ con khóc nỉ non thê lương, ngăn tủ phòng khách nhà ta bắt đầu thịch thịch thịch run lên, trông giống như là đang có động đất.

 

“Dilili!” Một tràng dài tiếng vó ngựa dồn dập, thanh tao vang lên, quanh quẩn ngay bên trong phòng khách.

 

Ngay sau đó, ngăn tủ kia rung chuyển mạnh hơn, ta cảm giác ngăn tủ kia tựa hồ như đang có hai người vô hình xô đẩy.

 

Cuối cùng, ngăn tủ nặng trăm cân đổ ầm xuống đất, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

 

Ngay sau đó, một cái ghế liền đột nhiên bay lên, mắt thường có thể thấy được tốc độ xuất chiêu, điên cuồng nhắm hướng pho tượng mà lao tới.

Pho tượng vẫn lù lù bất động, chỉ là ngay thời điểm cái ghế sắp lao đến, Thanh Long Yển Nguyệt Đao phía trên pho tượng sáng lên một cái, ngay sau đó cái ghế đột nhiên ngừng chuyển động rồi rơi xuống đất.

 

Ta chấn động, toàn thân đều bị nỗi sợ hãi bao trùm.

 

Ta nơm nớp lo sợ hỏi nữ nhân: “Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Sao cái gì đệ đều không nhìn thấy.”

 

Nữ nhân cười khanh khách rồi nói: “Ngươi muốn nhìn thấy thứ đó? Đơn giản thôi, cứ lấy Chung Quỳ tràng hạt mà chà lên mắt một chút, rất nhanh liền có thể thấy.”

 

Tuy rằng sợ hãi, nhưng cuối cùng sự tò mò vẫn là chiến thắng nỗi sợ hãi trong ta. Ta cầm Chung Quỳ tràng hạt lau một chút lên mí mắt, liền cảm giác hai mắt chua xót không thôi, thị giác cũng trở nên tối tăm đi nhiều.

 

Ta không rảnh để mà nghĩ đến cái cảm thụ thống khổ này, trước tiên nhìn về phía phòng khách.

 

Mà cứ như vậy nhìn qua, ta tức khắc trừng lớn mắt vì kinh ngạc!

 

Nguyên phòng khách ban đầu bên trong trống rỗng, không biết từ khi nào đã xuất hiện hai đạo thân ảnh.

 

Tuy rằng hai đạo thân ảnh mơ hồ nhìn không rõ, nhưng vẫn là bị ta nhìn thấy được.

 

Trong đó có một người cưỡi trên lưng ngựa, cầm trong tay Thanh Long Yển Nguyệt Đao, sắc mặt đỏ đậm, tuy rằng vẫn luôn dùng tay vuốt vuốt râu nhưng lại có khí tức riêng, hơi hơi mở đôi mắt lộ ra một luồng sát khí!

 

Mà ở phía đối diện, lại là đứa bé đang quỳ. Toàn thân đứa bé đều là một màu xanh tím, trên người da chưa hoàn chỉnh, nhìn như là một con búp bê rách rưới được khâu lại một cách ngẫu nhiên, rất chi là khủng bố.

 

Ngay lúc này nó đang hướng về phía tướng quân mặt đỏ mà nhe răng nhếch miệng, phát ra tiếng khóc sắt như dao. Bất quá tiếng khóc này căn bản không cách nào làm kinh sợ được đối phương, thậm chí còn không có nửa điểm tác dụng.

 

Tướng quân mặt đỏ bỗng nhiên cả người lẫn ngựa lao tới, trong tay Thanh Long Yển Nguyệt Đao chém xuống, thế xuống dường như muốn chém đứt màn đêm, mang theo tiếng gió rít, bổ về phía đầu đứa bé.

 

Đứa bé hoảng sợ muốn chạy trốn, nhưng đã không còn cơ hội, tướng quân mặt đỏ trong giây lát đã kề bên, một đao chém xuống trực tiếp lấy đầu đứa bé.

Đứa bé phát ra một tiếng thét chói tai, ngay sau đó thân mình liền trở nên trong suốt, đến cuối cùng hoàn toàn biến mất.

 

Mà tướng quân mặt đỏ kia, không biết từ khi nào cũng đã biến mất không vết tích, phòng khách liền trở lại như cũ. Chỉ có cái xác chết hài nhi kia tản ra một mùi nồng đậm như là đang cảnh giác chúng ta, chuyện vừa mới phát sinh hết thảy đều không phải là ảo giác!

 

Cửa phòng cha ta liền đẩy ra, Chu Hắc Hổ chắp tay sau lưng bước đến, việc đầu tiên là đi kiểm tra pho tượng Quan Công.

 

Ông ta vuốt ve pho tượng giống như người tình, cẩn thận đem pho tượng từ trên xuống dưới mà vuốt, phát hiện ra pho tượng không có hư hao gì, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra thật dài.

 

Nữ nhân khanh khách cười cười: “Hiện tại hẳn là chúng ta nên nói đến chuyện thù lao a.”

 

Cha ta lập tức hỏi: “Như thế này là đã giải quyết xong?”

 

Nữ nhân cười chớp chớp mắt: “Chứ ngươi nghĩ như thế nào.”

 

Cha ta kích động không thôi: “Đại sư, ngài ra giá đi, ta có đập nồi bán sắt, cũng sẽ trả cho các người.”

 

Nữ nhân cười duyên nói: “Không cần phải đập nồi bán sắt, chỉ cần một giọt máu của đệ đệ này là được.”

 

Nói xong, nữ nhân nhìn ta, thổi vào ta một ngụm hương thơm, mặt ta đỏ bừng lên vì cảm thấy xấu hổ, nhưng nữ nhân lại nhìn ta mà tỏ ra vui vẻ.

 

“Tiểu đệ đệ, ngươi vẫn còn là đồng tử a?” Nữ nhân cười cười: “Quan thánh đế giúp ngươi,  cho nên ngươi phải trả ơn bằng một giọt máu đồng tử.”

 

Ta dũng cảm gật gật đầu, không phải chi là một giọt máu sao? Ta đưa là được.

 

Ta mới vừa gật đầu, nữ nhân lập tức nắm lấy tay ta, dùng móng tay thật dài rồi cắt một chút trên đầu ngón tay của ta.

 

Ngón tay của ta liền bị cắt đứt, một giọt máu bị nàng nặn chảy ra.

 

Thật kỳ quái, trước kia ta cũng bị thương không ít, bất quá tại sao hôm nay bị nàng lấy ra một giọt máu, liền có cảm giác cả người chột dạ, không ngừng đổ mồ hôi lạnh, đầu óc trống trơn, giống như là sắp chết? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào.

 

Không đợi ta kịp hiểu, nữ nhân đã nắm lấy ngón tay của ta rồi bôi lên trên Thanh Long Yển Nguyệt Đao trên tay pho tượng. Điều quỷ dị chính là, Thanh Long Yển Nguyệt Đao hấp thu hoàn toàn máu trên tay ta, không lưu lại một chút dấu vết gì.

 

Lúc này đầu óc ta đã trống rỗng, trước mắt tối sầm lại rồi ngất đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: