Quỷ vật chuyện lạ

Chương 4: Vớt thi


Căn bản ngay từ đầu chúng ta đã không nói cho Chu Hắc Hổ đầu đuôi câu chuyện, ông ta lại có thể phán đoán ra là quỷ nhi quấy phá, càng khiến cha ta kích động không thôi, cảm thấy Chu Hắc Hổ khẳng định là cao nhân, nhất định là có thể giải quyết được quỷ nhi kia.

 

Vì thế liền đem toàn bộ câu chuyện, một lần nói ra hết.

 

Nghe cha ta kể xong, Chu Hắc Hổ lúc này uống một ngụm rượu, sau đó đứng dậy, kêu chúng ta cùng đi theo hắn.

 

Ta buồn bực hỏi Chu Hắc Hổ, là muốn dẫn chúng ta đi đâu?

 

Nữ nhân lại cười kéo lấy tay của ta: “Đi theo là được, đừng hỏi nhiều.”

 

Trên đời này hẳn là có đôi tay mềm mại như thế này sao? Thời điểm tay ta bị sờ vào, ta rõ ràng cảm giác được một luồng điện tê dại nháy mắt đã xâm chiếm toàn thân…… Đây là lần đầu tiên có cảm xúc với người khác giới, cho nên ta liền nhớ rất rõ ràng.

 

Chu Hắc Hổ trước khi đi, trong nhà lấy ra một cái nĩa, bắt cha ta cầm.

 

Ta càng thêm kỳ quái, vì sao lại muốn cầm theo cái nĩa này?

 

Mãi cho đến khi vợ chồng Chu Hắc Hổ dừng lại, ta mới phát hiện ra chúng ta đã đi tới dòng suối nhỏ nơi ta vứt xác hài nhi yểu mệnh kia, điều khủng bố chính là, Chu Hắc Hổ kêu cha ta vớt cái xác hài nhi yểu mệnh đó lên.

 

Cha ta lập tức liền mắt choáng váng, trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu Hắc Hổ.

 

Chu Hắc Hổ căn bản không muốn giải thích, chỉ nhặt một viên đá nhỏ trên mặt đất lên, xoa hai lần vào vòng tay rồi ném viên đá xuống suối. Cuối cùng đưa vòng tay cho ta, bắt ta phải đeo lên.

 

Nói đến mới thấy thật là quái đản, sau khi viên đá rơi vào dòng suối nhỏ, nước đang yên bình bỗng chốc tạo thành lốc xoáy, lốc xoáy càng lúc càng lớn, trước sau đều ở trung tâm dòng suối nhỏ mà đảo quanh.

 

Chu Hắc Hổ kêu cha ta hướng vào lốc xoáy đó vớt.

Cha ta cùng ta đã đối với Chu Hắc Hổ mười phần tín nhiệm, cho nên bất luận không có nghi ngờ gì liền nhảy vào dòng suối nhỏ, dùng cái nĩa vớt vào trong lốc xoáy, trong chốc lát đã vớt ra được cái túi nilon màu đen.

 

Cái túi nilon màu đen đựng đầy nước, căng phồng, nắng chiều chiếu rọi xuống, ta lại phảng phất nhìn thấy bên trong có một cái tiểu thai nhi vừa mới vừa thành hình đang trôi nổi, cái túi nilon đen đựng đầy nước này cơ hồ  giống như tử cung nơi thai nhi được sinh ra……

 

Chẳng qua cái tử cung này đã bị chọc thủng hai cái lỗ, có thể thấy được nước chảy ra ồ ạt.

 

Chờ đến khi cái túi nilon màu đen chảy hết nước, Chu Hắc Hổ liền kêu ta cầm túi nilon màu đen về nhà.

 

Ta đương nhiên là không dám, vẻ mặt sợ hãi nhìn túi nilon màu đen, trước sau đều không có đủ dũng khí mà cầm lấy túi nilon.

 

Nữ nhân phụt ra một tiếng cười, bắt lấy tay của ta: “Này có cái gì mà sợ, chiếc vòng Chung Quỳ này có thể bảo hộ được ngươi.”

 

Tay của nữ nhân mang đến một luồng dũng khí vô tận, ta cắn răng một cái, cuối cùng vẫn là dũng cảm cầm lấy túi nilon màu đen lên.

 

Túi nilon nặng trĩu, ta cảm giác bên trong căn bản không phải một thai nhi bị sinh non, mà là một cái xác tiểu hài tử đã ba đến bốn tuổi….

 

Trên đường đi, ta luôn nghĩ đến câu nói của nữ nhân kia: Cái vòng Chung Quỳ này có thể bảo hộ được ngươi.

 

Ta không khỏi tò mò liền nhìn thẳng vào cái vòng trên tay, chỉ là một cái chuỗi tràng hạt bình thường mà thôi, thậm chí nhìn có vẻ thô ráp, không thể sánh bằng hàng vỉa hè trong trấn, nữ nhân kia là đang lừa ta sao? 

 

Lâu lâu ta nhìn lại tràng hạt, tràng hạt được tạo thành từ mười sáu hạt gỗ màu đen, mỗi hạt gỗ được chạm khắc hình một người đàn ông vạm vỡ đang cầm quạt. Người đàn ông mặt xanh nanh, râu ria xồm xoàm, phanh ngực lộ vú mặc một kiện áo choàng, tức giận trừng mắt nhìn về phía trước……

 

Ta bỗng nhiên cảm giác người đàn ông chạm khắc trên tràng hạt này, lại có nét giống Chu Hắc Hổ, mang đến cho ta cảm giác vô cùng áp lực. Từng cơn lạnh lẽo theo ta trước kia cùng với  nỗi sợ thật sâu, trong khoảnh khắc liền tan thành mây khói.

 

Về đến nhà cũng là lúc sắc trời nhá nhem tối.

 

Chu Hắc Hổ kêu ta mang túi nilon màu đen đặt phía trước cái hộp carton.

Cha ta lập tức ngăn cản: “Đại sư, nơi cung phụng này chính là bài vị lão Diệp gia tổ tông chúng ta, ngươi đặt cái hộp cứng còn chưa tính, giờ lại còn để cái xác kia a! Tổ tông mà trách tội chỉ sợ xuống dưới……”

 

Nữ nhân cười khanh khách: “Ngươi có điều không biết, hài nhi chết trẻ âm khí nồng hậu, bất quá dùng để cung phụng lão tổ tông lại là điều tốt. Lão tổ tông ăn được âm khí tươi, cao hứng còn không kịp, như thế nào lại còn có thể sẽ trách tội ngươi?”

 

Cha ta nghi hoặc nhìn nữ nhân, cách nói này đích thực là mới nghe lần đầu.

 

Nhưng là vì để cứu ta, cuối cùng cha ta vẫn cắn răng, kêu ta mang cái túi nilon màu đen đặt ở phía trước cái hộp carton.

 

Cái túi nilon màu đen vẫn như cũ tích táp chảy nước, ta muốn nhìn sâu vào bên trong, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, ngoại trừ màu đen ra cái gì cũng không nhìn thấy.

 

Nhưng vô cớ ta lại sinh ra một loại cảm giác rất kỳ quái, mơ hồ cảm thấy bên trong cái túi nilon kia, có một đôi mắt nhỏ chằm chằm nhìn ta, khiến cho ta cảm giác lạnh run người.

 

Bất quá vào lúc cảm giác lạnh run khi xâm nhập đến vòng Chung Quỳ, trong nháy mắt vòng tay phóng ra một tia ấm áp, đem khi tức lạnh rét kia áp xuống!

 

Loại cảm giác này thật rất yếu, thời gian lại rất ngắn, nếu không cẩn thận cảm nhận chắc chắn sẽ không cảm thấy gì, đây là lần đầu tiên trong đời ta được tiếp xúc với ma khí.

 

Cha ta lo lắng hỏi Chu Hắc Hổ: “Đại sư, đem cái xác chết khốn kíp này đặt ở trong nhà, không phải rõ ràng là đang muốn nó mang tới tai họa cho chúng ta sao?”

 

Chu Hắc Hổ cười lạnh một tiếng, trên mặt sát khí thoáng hiện: “Đúng, chính là muôn đem nó mang tới.”

 

Cha ta cùng ta vô cùng kinh ngạc, vì cái gì lại muốn chiêu dụ quỷ nhi kia tới nhà của chúng ta? Hay là Chu Hắc Hổ có thể ở nhà ta mà tiêu diệt được nó?

 

Không đợi chúng ta hỏi nhiều, Chu Hắc Hổ cùng nữ nhân đã đi qua một bên nghỉ ngơi.

 

Cha ta vỗ vỗ vai, kêu ta cũng mau chóng đi nghỉ ngơi.

 

Ta gật gật đầu, nằm ở trên giường lăn qua lộn lại không tài nào ngủ được, tưởng tượng đến cái túi xác kia đặt ở phòng khách, tim ta liền nhảy dựng liên hồi.

 

Không bao lâu sau, cửa bị đẩy ra. Ta biết là cha ta không yên tâm nên tới nhìn ta, vì không muốn ông lo lắng, ta liền nhanh nhắm hai mắt lại.

Bất quá đợi cho đến khi đối phương đến gần, ta mới phát hiện ra có điểm không thích hợp, một mùi thơm mê người của cơ thể chui vào mũi, làm ta không ý thức được liền hôn mê. Mà một đôi tay mềm mại, theo sau đó liền nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta.

 

Ở lứa tuổi bắt đầu yêu, một chút vuốt ve này khác gì đang khiêu khích ta. Máu trong người ta cuồn cuộn, có một luồng khí nóng xông lên, làm mặt ta đỏ bừng bừng.

 

Ta nheo mắt nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mắt.

 

Nữ nhân quả nhiên nhìn ta chằm chằm, khóe môi kiều diễm thành hình chữ O, khiến ta có chút giật mình.

 

Ta thật sự không chịu được, liền có suy nghĩ muốn ôm nàng.

 

Cũng may nữ nhân cuối cùng thở dài, liền xoay người đi ra ngoài.

 

Chờ nàng sau khi đi ra ngoài, ta lập tức đắp chăn lên người.

 

Khó chịu, thật sự thật là khó chịu a. Đầu óc ta đều là hình ảnh khóe môi kiều diễm của nàng, cùng với tiếng thở dài trước khi đi kia. Ta miên man suy nghĩ, nàng thở dài, đến cuối cùng là có ý tứ gì? Là đối với ta thất vọng, hay là có suy nghĩ khác?

 

Cha ta vẫn luôn cùng Chu Hắc Hổ phòng cha ta thương lượng gì đó, nữ nhân lại ở sát vách phòng ta, chỉ có mỗi mình nàng. Ta có thể nghe được bên kia vách, lâu lâu lại truyền đến tiếng thở dài, cùng với tiếng lăn qua lộn lại.

 

Nàng cũng không ngủ được sao? Nàng vì cái gì mà không ngủ được? Nàng cũng đang bộn bề suy nghĩ giống ta như vậy sao? Ta không thể hiểu, loại mùi vị này, thật sự là tra tấn người a.

 

Miên man suy nghĩ trong lòng, ta mơ mơ màng màng ngủ lúc nào khồn hay.

 

Không biết qua bao lâu, ta bỗng nhiên bị tiếng khóc trẻ em làm cho bừng tỉnh.

 

Ta thất kinh, vội vàng nhìn theo hướng tiếng khóc, trước mắt xuất hiện một màn làm cho ta sợ đến ngây người.

 

Nữ nhân trần như nhộng, ngồi xổm ngoài cửa sổ, hai mắt rươm rướm khóc mông lung nhìn ta. Làn da trong suốt, biểu cảm triều mến làm ta không cách nào kháng cự……

 

“Bồi ta đi.” Nàng vẻ mặt khát vọng biểu tình nhìn ta: “ta thật rất trống trải, cô đơn a.”

 

“Được.” Ngay lúc đó ta làm gì có nửa điểm đề phòng, chỉ nghĩ trước mắt phải bồi đắp cho vị đại tỷ kia mới được.

 

Ta chuẩn bị bò ra ngoài cửa sổ.

 

Chỉ là khi ta mới từ trên giường ngồi dậy, bỗng nhiên cảm giác được cánh tay xuất hiện một trận đau như kim đâm, luồng đau đớn này lập tức làm ta thanh tỉnh ra không ít, khiến ta đột nhiên mở mắt ra, rồi mới phát hiện đó chỉ là một giấc mơ.

 

Ai, xem ra kia nữ nhân kia đích thực là quá ma lực, ta nằm mơ cùng là đều mơ thấy nàng.

 

Từ từ, cái này nào giống như đang mơ, vì ta cảm giác được bên ngoài cửa sổ có một đôi mắt nhìn chằm chằm ta trong bóng tối?

 

Ta lập tức hướng tới bên ngoài cửa sổ nhìn.

 

Vừa nhìn thấy, ta lập tức có cảm giác hít thở không thông, trong đêm đen không nhìn thấy ngón tay đó, có một thứ màu tím nhỏ đang treo lơ lửng trên không trung, đang dùng đôi măt không tròng nhìn ta chằm chằm.

 

Không đợi ta kịp nhìn rõ, thân ảnh kia liền chợt lóe rồi biến mất.

 

Ta cả kinh, lập tức ý thức được rằng bóng dáng kia rất có thể chính là quỷ nhi, vì thế lập tức từ trên giường nhảy xuống, tìm đường chạy trốn.

 

“Khanh khách!” Một tiếng cười khúc khích từ phía sau truyền đến. Ta đột nhiên giật mình, lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nữ nhân kia không biết từ khi nào đã mở cửa bước vào, nàng cười ngâm ngâm nhìn ta: “Tiểu đệ đệ, gặp ác mộng à.”

 

Ta lập tức gật gật đầu: “Ân, đệ vừa rồi nhìn thấy……”

 

“Suỵt, đừng nói chuyện.” Nữ nhân bỗng nhiên hướng ta ra hiệu im lặng, tiện tay đóng lại cửa phòng, dùng ngón tay chỉ về phía phòng khách.

 

Ta tức khắc ngẩn ra một chút, rồi thật cẩn thận đi tới, thông qua kẹt cửa hướng ra phía ngoài mà nhìn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: