Quỷ vật chuyện lạ

Chương 3: Cặp đôi kỳ lạ


Ngày 2 tháng 2, rồng ngẩng đầu 

(có nhiều truyền thuyết về ngày này, nhưng nôm na có thể hiểu “Thời Minh Thanh, khoảng thời gian này, trời ấm dần lên, một số loài côn trùng tỉnh dậy sau kỳ nghỉ đông. Chúng ta mong cầu rồng xuất hiện để trừ hết những loài côn trùng có hại, được mùa màng bội thu.” Xem chi tiết tại đây)

 

Bất giác, ngày 2 tháng 2 đã tới. Trước kia mỗi khi tới ngày 2 tháng 2 đều là thời gian ta vui sướng nhất, không những trường học cho nghỉ, còn có thể được ăn những lọai mỹ vị ngon nhất như bánh mật, rau cải cơm, thậm chí còn có thể được xem múa lân trong huyện, rất là náo nhiệt.

 

Bất quá năm nay ta lại cũng không có cao hứng, bởi vì ta biết rằng cha ta sẽ không cho phép ta ra khỏi cửa.

 

Nhưng sau khi ăn xong cơm sáng, cha ta bỗng nhiên quăng cho ta một bộ quần áo mới, rồi nói: “Mặc quần áo đi, rồi vào trong trấn cắt tóc.”

 

Ta liền hưng phấn không ngừng, tạm thời quên luôn cái xác hài nhi yểu mệnh kia, mặc quần áo mới, rồi vui mừng đi theo cha ta ra cửa.

 

Ngày 2 tháng 2, là ngày Long vương gia trong truyền thuyết thức tỉnh theo lời kể dân gian, hồi xuân đại địa, thế gian đều là cảnh phồn hoa. Dọc theo đường đi cỏ mọc xanh tươi, tuyết tan trên đất, những ngọn núi trải một màu xanh rực rỡ, tất cả đều như vậy mà trở nên tốt đẹp hơn.

 

Lần này vì tránh cho ta lại xảy ra sự cố, cha ta đều luôn nắm chặt tay của ta, sợ ta sẽ bị cái xác hài nhi yểu mệnh kia mê hoặc.

 

Ngày này thật là náo nhiệt a, trên đường lớn người đi như nước chảy, kề vai san sát bên nhau, tất cả các cửa hàng đều mở cửa sớm, mọi người mặc quần áo lễ hội, trên tay cầm đồ ăn vặt, cách đó không xa, đội múa lân đã bắt đầu biểu diễn, người người xếp tầng tầng lớp lớp.

 

Cha ta cũng không có dẫn ta đi xem múa lân, mà là trực tiếp tìm cửa hiệu cắt tóc cho ta.

 

Mấy ngày trước đây ta vẫn luôn sống trong lo lắng hãi hùng, căn bản là không có thời gian chăm sóc bản thân. Từ trong gương nhìn thoáng qua, ta cảm giác chính mình cùng những kẻ điên dường như……

Ngày này người ta cắt tóc thật sự là rất nhiều, bởi vì theo truyền thuyết trong dân gian thì ngày 2 tháng 2 nếu như cạo đầu đều có thể đem một năm đen đuổi đã qua mà bỏ lại, chúng ta không còn cách nào khác nên chỉ có thể xếp hàng chờ đợi.

 

Mọi người cắt tóc xong vẻ mặt đều mỉm cười tươi tắn, còn ta thì tạm quên đi nỗi sợ hãi trong lòng, lặng lẽ tận hưởng từng phút từng giây của ngày hôm nay…… Dù ta vẫn như cũ, cứ có cảm giác trống trải.

 

“Sưu tầm đồ vật cổ, tiền đồng, sách cổ, di vật văn hóa xưa…” Ngay khi ta và cha ta đang kiên nhẫn chờ đợi, một tiếng còi thô ráp trên đường phố vang lên không ngớt.

 

Không bao lâu, liền có hai người xuất hiện trước mắt chúng ta.

 

Hai người họ là một nam một nữ, người đàn ông ăn mặc bằng vải thô, da ngăm đen, râu mép như râu cá trê, đôi mắt như chim ưng thoạt nhìn trông có chút dữ tợn. Trên lưng đeo một chiếc túi da rắn, tay cầm một cái loa lớn, tay còn lại cầm một ngọn cờ dài có viết một hàng câu đối: “Nói cao long hổ phục, đức trọng quỷ thần khâm”.

 

Hai câu đối này là của Đạo giáo thiên sư trừ tà, nhìn không giống như là có chút liên quan gì đến người đàn ông râu cá trê này. Hắn ta còn không biết xấu hổ mà cứ thế cầm câu đối đi khắp nơi giả danh lừa gạt.

 

Nhìn sang người phụ nữ bên cạnh hắn, lại có thể dùng những từ ngữ miêu tả tuyệt đẹp để hình dung. Nữ nhân gương mặt mỉm cười, làn da mịn màng rực rỡ, đường nét ngũ quan đều tinh xảo, đôi mắt to lung linh như thủy tinh, chứa đầy cảm tình, một ánh mắt, một cái cười khẽ, liền đủ để người khác phải hồn phi phách tán.

 

Dáng người tinh xảo, đặc sắc lại càng không thể chê, con mẹ nó a. Thân trên là áo khoác ngắn cũn cỡn, có cúc rốn gợi cảm theo thời gian, thân dưới là quần đùi bò, chỗ nào cũng lộ ra vẻ quyến rũ vô hạn của một nữ tử trưởng thành, so với người đàn ông râu cá trê kế bên thì giống như là một mỹ nhân cùng với dã thú.

 

Người đàn ông râu cá trê mắt nhìn thẳng, bước nhẹ nhàng chậm chạp. Mà nữ nhân kế bên thì lại hoạt bát hơn, hay cười, khi nhìn thấy thứ gì mình thích trên sạp hàng thì liền chạy tới nhặt lên chơi, khi nhìn vật nhỏ thì đôi mắt hơi híp lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười rộ quả thật là “nhân diện đào hoa”, ta nhìn không khỏi ngây người.

 

“Trả tiền!” Đụng tới đồ vật mà nàng thích liền cầm đi.

 

Mà người đàn ông râu cá trê từ đầu tới cuối đều không nói một lời, thậm chí cũng không thèm hỏi giá, chỉ lấy ra một tờ một trăm tệ làm chủ quán phải tìm tiền lẻ để trả lại.

 

Thời điểm hai người bọn họ đi đến cửa hiệu cắt tóc, người đàn ông râu cá trê bỗng nhiên ngừng lại, nữ nhân đang theo sát kế bên cũng đứng lại. Tiếp đó, người đàn ông ánh mắt đang nhìn thẳng, cuối cùng cũng quay đầu lại liếc mắt nhìn ta.

 

Ánh mắt kia sắc bén như mắt ưng, xuất ra một luồng uy áp mạnh mẽ, ta sợ tới mức không dám cùng hắn đối diện!

 

Nữ nhân chắc lưỡi cười hì hì nói: “Lão công, đi nhanh đi, bọn họ đói rồi.”

 

Hành động làm nũng này gãi đúng chỗ ngứa, không những không thấy chán mà lại còn rất thích.

 

Nam nhân vẫn như cũ không nói lời nào, chỉ là thu hồi ánh mắt, gật gật đầu, tiếp tục hướng phía trước mà đi.

 

Trước khi đi, nữ nhân còn dụ hoặc móc một ngón út vào người ta, làm ta mặt đỏ bừng, không biết nên để tay vào đâu.

 

“Chu Hắc Hổ năm nay tới sớm a, còn chưa đến giữa trưa nữa.”

 

“A, ngươi nói Chu Hắc Hổ kia có bản lĩnh như thế nào mà lại cưới được một người phụ nữ xinh đẹp như vậy?”

 

“Hô, có tiền! Nữ nhân hiền giờ đều không phải thích người giàu có sao.”

 

“Ngươi cảm thấy Chu Hắc Hổ kia có tiền sao? Có tiền mà lại tiều tụy, đã thế còn keo kiệt như vậy ……”

 

Chu Hắc Hổ vừa rời khỏi, khách hàng của cửa hiệu cắt tóc liền dăm ba câu nói chuyện với nhau.

 

Cặp vợ chồng kỳ lạ này ta cũng biết đến, mỗi năm vào ngày 2 tháng 2, bọn họ đều sẽ tới thị trấn của chúng ta để thu mua một số đồ cổ. Nam nhân quanh năm suốt tháng ăn mặc một bộ quần áo cũ kia, nhìn có vẻ già đi, nhưng nữ nhân kia lại mỗi năm đều thay đổi phong cách, ăn mặc thời thượng, ở một trấn nhỏ như thế này hiển nhiên là chưa từng thấy, bức quá cũng chỉ là nhìn thấy trên TV, rất giống với điện ảnh minh tinh.

 

Mỗi năm đôi vợ chồng này đều xuất hiện, khiến cho các nam nhân trong trấn đều bất mãn cùng bực tức, cảm thấy nữ nhân kia gả cho Chu Hắc Hổ, thật là phí của trời.

 

Cả ngày hôm đó, ta đều cảm thấy mất tự nhiên, trong đầu đều hiện lên ánh mắt sắc bén của Chu Hắc Hổ, cùng với dáng người gợi cảm của nữ nhân kia, khiến cho ta như người mất hồn, đối với những vũ sư biểu diễn múa lân kia cũng không còn hứng thú.

Cha ta nhìn thấy ta có bộ dạng này, còn tưởng rằng ta lại bị cái xác hài nhi yểu mệnh kia mê hoặc tâm trí, lập tức muốn mang ta trở về nhà.

 

Ở cuối con đường phồn hoa náo nhiệt, ta lại lần nữa gặp được đôi vợ chồng kỳ quái này, bọn họ theo thường lệ, dựng một quầy hàng nhỏ ở góc khuất nhất, Chu Hắc Hổ ngồi nghiêm chỉnh, trong khi người nữ nhân kia lại đang tựa lưng lão ta nghỉ ngơi, trên khóe miệng vẫn như cũ mang theo nụ cười mê hoặc.

 

Vào lúc chúng ta đi ngang qua, ta vẫn luôn nhìn thẳng vào Chu Hắc Hổ, thế nhưng hắn lại lần nữa xoay đầu nhìn thẳng vào ta, ánh mắt sắc bén kia làm ta có điểm không chống đỡ được, bất quá lại khiến ta có cảm giác nhẹ nhõm một cách khó hiểu..

 

Nữ nhân lúc này bỗng nhiên tỉnh giấc, ngáp một cái, đưa ánh mắt quyến rũ nhìn ta.

 

Ta lúc ấy cũng không biết bản thân là đang nghĩ gì, bỗng nhiên buông tay cha ta, chạy đến trước mặt Chu Hắc Hổ, rầm một cái liền quỳ xuống: “Thúc thúc cứu mạng a!”

 

Hiện tại nghĩ lại, hẳn đó là do bản năng tuyệt vọng bên trong ta cầu cứu, khiến cho ta có đủ dũng khí mà quỳ trước mặt hắn?

 

Mà một quỳ này, lại có thể hoàn toàn viết lại số mệnh của ta.

 

Chu Hắc Hổ tựa hồ như sớm đã có tiên liệu, cũng không quá kinh ngạc, chỉ là hơi hơi sờ sờ râu cá trê, nữ nhân vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.

 

Cha ta cũng bối rối, qua một hồi lâu rốt cuộc mới chạy đến: “Thực xin lỗi đại sư a, tiểu tử này gần đây uống nhầm thuốc……”

 

Nói xong liền nhanh tay nắm lấy ta kéo lên.

 

Ta lại không chịu đứng lên, nôn nóng nhìn cha ta nói: “Cha, thúc thúc này có thể cứu con! Vừa rồi ông ấy liếc mắt nhìn một cái, con liền cảm thấy luồng khí lạnh trên người biến mất, ông ấy có thể cứu con.”

 

Cha ta thất kinh, vẻ mặt không hiểu nhìn Chu Hắc Hổ.

 

Chu Hắc Hổ vẫn là như cũ không nói một lời, chỉ là bắt đầu di chuyển ngón tay, tựa hồ như đang tính toán. Nữ nhân cười lên khanh khách đi tới, kéo ta đứng lên: “Nam tử hán lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, chúng ta với ngươi không thân cũng chẳng quen, ngươi không cần thiết phải quỳ.”

 

Ta đỏ bừng mặt, ở trước mặt nữ nhân này bản thân ta có phần tự ti vì là dân quê.

 

“Ô ô, còn đỏ mặt nữa này, tiểu hài tử này thực sự là có ý tứ a.” Nữ nhân cười lên khanh khách, trước ngực nổi lên phập phồng, khiến cho một luồng hương khí mê người tỏa ra làm ta hít thở không thông.

 

“Đại sư, ngài…… Có thể giúp được con ta?” Cha ta vẻ mặt không dám tin tưởng nhìn Chu Hắc Hổ.

 

Chu Hắc Hổ vén tay áo ta lên, cẩn thận sờ soạng một chút, sau đó hắn cuối cùng mở miệng nói chuyện: “Năm canh dần, tháng chín, ngày 28, giờ Dậu. Tiểu tử này tuy rằng số mệnh không tồi, nhưng năm nay lại có một đại kiếp nạn! Nếu không cứu được, tất sẽ chết đuối mà chết. Còn nếu như cứu được, ngày sau sẽ thăng quan tiến chức rất nhanh.”

 

Cha ta nghe nam nhân vừa nói, nháy mắt kích động không thôi, một tay đem ta ấn ở trên mặt đất: “Mau lạy đại sư, mau mau lạy đại sư. Đại sư, cứu, cứu con ta, cầu xin ngươi.”

 

Chu Hắc Hổ nhàn nhạt gật gật đầu, nữ nhân cười tủm tỉm nói: “Đứng lên đi tiểu đệ đệ, phu quân ta đồng ý rồi.”

 

Ta lúc này mới đứng lên, liên tục nói lời cảm tạ.

 

Cha ta đem vợ chồng Chu Hắc Hổ đón vào trong nhà, kêu ta ở nhà tiếp đãi bọn họ, còn chính mình liền đi đến tiệm cơm mua đồ ăn.

 

Người phụ nữ yêu cầu ta đưa nàng ấy đi một vòng quanh nhà, sau đó liền nói thầm vài câu vào  tai Chu Hắc Hổ. Chu Hắc Hổ nhìn như đang suy tư gì đó gật gật đầu, cuối cùng lấy từ trong bao ra một cái hộp carton đưa cho ta.

 

Nữ nhân cười tủm tỉm nhìn ta: “Tiểu đệ đệ, đem cái hộp carton kia đặt ở phía dưới bài vị tổ tông nhà ngươi, từ giờ trở đi, phải luôn cung phụng 3 nén hương, nhớ không? Nếu mà không nghe lời tỷ tỷ chính là muốn bị đét mông a.”

 

Ta lập tức gật gật đầu, nàng tùy ý nói mấy câu, trong lòng ta trỗi dậy một nỗi hoảng sợ, ta bỗng nhiên liên tưởng đến tình cảnh nàng đang đánh vào mông ta.

 

Rất nhanh, cha ta liền đã quay trở về, trong tay cầm hai cái thùng giữ ấm, mùi thơm ập vào mặt, bụng ta tức khắc thầm thì kêu đói.

 

Thịt ba chỉ luộc, thịt trắng kho ớt, hàu sống chấm tỏi … đều là những thứ rau hiếm, cả năm không ăn được mấy bữa, không ngờ lần này cha ta lại mua nhiều như vậy, ước chừng là tiền dành dụm cả đời hết cả rồi.

 

Chu Hắc Hổ tựa hồ như không có cảm giác ngon miệng, chỉ là ủ rũ uống rượu. Mà nữ nhân thì lại rất thích ăn, luôn miệng khen ngợi tay nghề đầu bếp không dứt.

Ăn cơm được một lúc, Chu Hắc Hổ mới buông chén rượu: “Nói cho rõ chuyện về quỷ hài nhi kia đi! Nhớ kỹ, đừng bỏ sót một chi tiết nào.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: