Quỷ vật chuyện lạ

Chương 2: Oán niệm của trẻ con


Đây là một câu vè thuận miệng được lưu truyền, ý tứ chính là nếu ban ngày trời nắng, chỉ có một chỗ mưa, điều đó cho thấy là nơi này sắp có người phải chết.

 

Mà tình cảnh trước mặt, căn bản chính là “trời nắng trời mưa một đường sầu” a.

 

Nhà của chúng ta sẽ có người chết? Tim ta đập loạn xa. Ta nhìn cha ta, ông vẫn như cũ ngơ ngác nhìn mưa rơi trên mái hiên, lẩm bẩm: “Làm sao…… Làm sao có thể……”

 

“Cha, sao…… có chuyện gì vậy?” Ta hỏi: “Có phải hài nhi yểu mệnh kia đang theo dõi nhà chúng ta?”

 

Cha ta lập tức ngồi xổm xuống đất, hai tay giống như bàn ê-tô nắm lấy cánh tay ta: “Cái gì hài nhi chết, mau nói thật cho ta biết”

 

Ta bị biểu tình hung ác của cha ta làm cho sợ hãi, nào còn dám nói dối, lập tức đem chuyện mang cái xác hài nhi yểu mệnh kia ném ra suối, một mạch kể hết sự tình.

 

“Bang!” Nghe ta kể xong, cha ta không chút do dự tát ta một cái, rồi sau đó thống khổ kêu lên một tiếng: “Đắc tội rồi a!”

 

“Cha, là con sai rồi.” Ta nơm nớp lo sợ cúi đầu, khẩn trương nói.

 

“Sai? Đi mà nhận sai với cái xác hài nhi kia đi.” cha ta phẫn nộ mắng lớn, nói xong liền vội vội vàng vàng chạy vào nhà tìm đồ vật.

 

Ta bị dọa cho đầu óc choáng váng, từ khi mẹ ta qua đời, cha ta chưa từng hung ác như vậy mà mắng ta.

 

Ta đứng tại chỗ, si ngốc, không biết phải làm như thế nào cho đúng.

 

Rất nhanh sau đó, cha ta liền ra tới, trong tay còn cầm một cái rổ, ông ta hung hăng trừng mắt nhìn ta liếc một cái: “Mau, cùng ta đi xin tha tội.”

 

Ta nào còn dám nói chuyện, một mực theo chân phụ thân bước đi.

 

Chúng ta hướng vào phía sau núi mà đi, đến chỗ dòng suối nhỏ mà ta đã ném cái xác hài nhi yểu mệnh kia. Nước suối chảy xiết, tạo thành một cái lốc xoáy nhỏ, ta nhớ rõ hôm trước chính là ngay nơi này thường hay có cá trắm cỏ xuất hiện, nhưng hôm nay đến một con cũng không thấy bóng dáng.

 

“Quỳ xuống.” Cha ta mắng.

 

Ta rầm một tiếng liền hướng dòng suối nhỏ quỳ xuống.

 

Cha ta cũng kế bên quỳ theo, ở trên dòng suối nhỏ bày ra ba cái đĩa, trên cái đĩa có táo, kẹo sữa và còn có cả bánh mè.

 

Sau đó cha ta đốt ba nén hương, cung kính cắm ở trên mặt đất.

 

“Tiểu hài tử không hiểu chuyện, mạo phạm ngài, hy vọng ngài sẽ không vì thế mà cùng nó chấp nhặt. 

Người dùng ba nén hương này đi! Sau này chúng ta mỗi tháng đều sẽ tới dâng hương cho người.”

 

Nói xong, cha ta liền cung kính dập đầu ba cái.

 

Ta cũng lập tức làm theo.

 

Bất quá liền có sự tình quỷ dị xảy ra, ba nén hương sau khi cháy không bao lâu, liền càng ngày càng nhỏ, dần dần tắt.

 

Cha ta liền luống cuống tay chân, run run rẩy rẩy lấy ra bật lửa đốt lại ba nén hương.

 

Nhưng liên tiếp đốt rất nhiều lần, ba nén hương kia lại không chịu cháy tiếp!

 

Mắt thấy hài nhi yểu mệnh kia không chấp thuận, cha ta lại dập đầu mạnh ba cái: “Ngươi tức giận, điều này chúng ta có thể hiểu được. Nhưng nếu ngươi một mực phải trả thù, vậy thì hãy trả thù ta đi! Ngươi là do ta hại chết, có việc gì cứ tìm ta mà tính sổ.”

 

“Cha……”

“Câm miệng!”

 

Cha ta vừa mới nói xong, ba nén hương đồng thời gãy ngang, cha ta sắc mặt trở nên tái nhợt, vội vàng túm ta đứng lên: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, ta cũng không phải dễ chọc vào! Ngươi nếu dám đụng đến con trai ta một cọng lông, lão tử nhất định một đao sẽ băm nát ngươi.”

 

Nói đến đây, cha ta không chút do dự một chân đem kẹo sữa cùng bánh mè đá vào dòng suối nhỏ, nắm lấy ta to tiếng nói: “Chúng ta đi!”

 

Ta có chút sợ hãi, nơm nớp lo lắng hỏi cha ta làm sao bây giờ?

 

Cha ta hừ lạnh một tiếng, nói rằng con người đang sống sờ sờ lại có lý nào bị quỷ chơi đến chết? Sau này đi theo ta, ta xem hắn có thể làm gì được con.

 

Về đến nhà, cha ta đi đến một nhà kia trong thôn mổ heo, mượn một con dao giết heo cổ và lâu đời nhất, treo ở trước cổng lớn. Sau đó căn dặn ta mấy ngày này đừng ra cửa, buổi tối qua ngủ cùng ông là được.

 

Trong lòng ta áy náy, biết rằng chính mình đang động vào vật không không nên dây vào.

 

Ta sợ hãi, không phải là vì sợ cái xác hài tử yểu mệnh kia tới tìm ta, mà là lo lắng cho cha ta lỡ có bất trắc gì……

 

Ông ấy đã dành phần lớn cuộc đời của mình cho ta, hiện tại nếu là vì ta mà xảy ra bất trắc, ta có tồn tại cũng không còn ý nghĩa.

 

Bất lực, ta đành cuộn tròn ở trên giường, ăn không ngon, ngủ cũng không yên.

 

Cha ta cố ép ta ăn chút đồ, sau đó dọn cái băng ghế rồi ngồi ở bên cạnh ta: “Con cứ việc ngủ đi, cha sẽ trông chừng cho.”

 

“Cha, con……”

“Kêu con ngủ thì cứ ngủ đi, nó không dám tới đâu!”

 

Ta bất đắc dĩ, đành phải nằm ở trên giường ngủ, bởi vì quá đau lòng, cho nên nước mắt không biết rơi xuống từ lúc nào.

 

Cuối cùng chỉ có thể dùng chăn che mặt lại, không để cho ông ấy thấy.

 

Không biết ngủ được bao lâu, bỗng nhiên ta bị tiếng gọi đánh thức, ngẩng đầu thấy trước mắt là Nhị Cẩu Tử học cùng lớp.

 

Nhị Cẩu Tử đứng ở cửa sổ, kêu ta nhanh lên, cô giáo Lý bệnh tim tái phát, chúng ta phải mang người đi bệnh viện.

 

Ta chấn động, vội vàng hỏi Nhị Cẩu Tử, cô giáo Lý không phải là tim rất khỏe mạnh sao?

 

Nhị Cẩu Tử nói không biết tại sao lại phát bệnh, không mau đi sẽ chết người ……

 

Cô giáo Lý ngày thường đối với ta cực kì quan tâm, cho nên ta lúc ấy trong đầu cái gì cũng không nghĩ đến, thậm chí cả việc xác chết hài nhi yểu mệnh kia cũng nhanh chóng quên đi. Vội vội vàng vàng nhảy ra cửa sổ, đuổi theo Nhị Cẩu Tử hướng về phía trường học.

 

Bất quá ta càng đi lại càng cảm thấy không đúng, ngày hôm qua Nhị Cẩu Tử té bị thương, đi đứng khập khiễng, như thế nào lúc này lại còn chạy nhanh hơn cả ta?

 

Hơn nữa bất luận là như thế nào, ta cũng không thấy rõ được mặt Nhị Cẩu Tử. Từ xa chỉ thấy một bóng đen mơ hồ ngạo nghễ trước mặt, trong lòng liền có linh tính, lập tức gọi Nhị Cẩu Tử dừng lại.

 

Nhị Cẩu Tử không quay đầu, lại cũng không nói lời nào, vẫn hướng phía trước mà chạy.

 

Ta còn tưởng rằng hắn không nghe, lại lớn tiếng kêu to một câu.

 

Nhưng Nhị Cẩu Tử vẫn như cũ không nói một lời.

 

Bỗng nhiên ta cảm giác được con đường này không giống như là con đường đi đến trường học a, hơn nữa chung quanh lại còn có sương mù mênh mông……

 

Vào lúc này, tiếng rống giận dữ của cha ta bỗng nhiên bên tai vang lên, những làn sương mù lập tức tiêu tan.

 

Khi ta nhìn thấy được rõ ràng tình cảnh chung quanh, lòng không khỏi phải hít ngược một hơi khí lạnh.

 

Này có phải là trường học a?, rõ ràng đây chính là dòng suối nhỏ ở sau chân núi kia! Càng làm cho da đầu ta tê dại hơn chính là, giờ phút này ta đang đứng ở cạnh dòng suối nhỏ, chỉ cần tiến về phía trước một bước, liền thật sự sẽ bị dòng suối kia cuốn trôi.

 

Nhìn lại Nhị Cẩu Tử, trước mặt nào có Nhị Cẩu Tử nào ở đây, chỉ có dòng suối nhỏ trước mắt, ở trên đang hình thành một cái lốc xoáy tròn, mà ở trung tâm lốc xoáy, xuất hiện một cái túi nilon đen ẩn tàng màu máu khiến ta nhìn thấy đã ghê người.

 

Ta mơ hồ nhìn thấy bên trong túi nilon, có một đôi mắt không tròng gắt gao nhìn ta chằm chằm, trong ánh mắt tràn ngập sự lạnh nhạt cùng nét giễu cợt!

 

Cha ta một tay đem ta kéo ra phía sau, tay còn lại phẫn nộ cầm dao giết heo ném xuống dòng suối nhỏ, chính diện đâm thẳng vào trước túi nilon màu đen. Dao giết heo ghim vào túi nilon màu đen, chậm rãi chìm xuống nước……

Không biết có phải là ảo giác hay không, ta tựa hồ nghe được một trận thanh âm tiếng khóc của trẻ con.

 

Cha ta lúc này mới đứng lên, chỉ vào dòng suối nhỏ giận dữ hét: “Con mẹ nhà ngươi còn dám đụng đến con trai ta một lần nữa, ta liền sẽ khiến cho ngươi vĩnh viễn không siêu sinh!”

 

Nói xong, Cha ta liền túm lấy ta hướng về phía nhà mà chạy.

 

Ta bị dọa không ngủ được, cha ta hai mắt đỏ hoe, cùng ta ở trên giường mà thức cả đêm.

 

Ta không biết kế tiếp nên làm như thế nào, không biết hài nhi chết yểu kia có buông tha cho ta hay không? Hiện tại khi nhắm mắt lại, trong đầu ta đều là cái nhìn của đôi mắt chết chóc đó.

 

Ta ăn không ngon, đến tối cũng không dám đi ngủ. Bởi vì chỉ cần ta nhắm mắt lại, liền sẽ bị mộng du. May mắn kịp thời bị cha ta phát hiện ra, nếu không ta khẳng định chắc chắn sẽ lại bị mộng du mà đi đến trước dòng suối nhỏ kia.

 

Mỗi khi ta hỏi, lúc mộng du ta sẽ làm gì, cha ta cũng không chịu trả lời, nhưng từ biểu hiện ngày càng phờ phạc của ông, ta biết rằng mọi chuyện chắc hẳn là đang rất tồi tệ.

 

Ta cùng cha ta, sống trong nơm nớp lo sợ, cha ta cũng cũng mấy đêm liền không ngủ, tóc bạc càng ngày càng nhiều đi.

 

Tuy rằng chúng ta hiện tại có thể cầm cự, nhưng về sau này thì phải làm sao? Không thể cứ để mọi chuyện như thế này mà diễn ra.

 

Thể chất chúng ta càng ngày càng trở nên kém, ta biết nếu cứ như vậy thì sớm hay muộn cả hai ta đều phải mất mạng.

 

Bất quá là con người không thể nào cứ thế mà tách rời xã hội được, có đôi khi ra cửa mua đồ vật, cha ta không yên tâm ta ở nhà một mình, liền sẽ mang ta theo.

 

Mỗi lần bước ra cửa, ta đều hoảng hốt. Mặc dù là ban ngày ban mặt, nhưng đều sẽ cảm nhận được một trận gió lạnh đánh úp lại.

 

Thậm chí có một lần, ta đang ở bên ngoài tiệm cơm chờ cha ta mua đồ ăn, lại bỗng nhìn thấy cha ta đang đứng ở con đường phía bên kia vẫy tay, ma xui quỷ khiến thế nào ta lại hướng con đường đó mà bước, kết quả là được nửa đường bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe tải lớn, chút nữa là trực diện đâm thẳng vào ta ……

 

Trong lòng ta biết, hài nhi yểu mệnh kia đã không còn thỏa mãn trong việc đe dọa ta, mà là đang bắt đầu đường đường chính chính muốn hại chết ta!

 

Sau lần đó, ta không bao giờ dám tùy ý bước ra cửa, cha ta cũng đi đến trường học mà xin nghỉ bệnh cho ta.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: