Quỷ vật chuyện lạ

Chương 1: Phá thai tiểu phòng khám


Ta không biết số phận con người liệu có phải là do ông trời sắp đặt hay không, nhưng câu chuyện đáng sợ mà bản thân ta đã trải qua khi bé đã hoàn toàn viết lại cuộc đời ta.

 

Ta nguyên quê quán ở một ngôi làng nhỏ gần biên giới Sơn Đông, mẹ ta mất sớm, cha ta điều hành một phòng khám chuyên dùng để phá thai.

 

Phòng khám tuy không quá lớn, nhưng bất quá lại có thể kinh doanh tốt đến không ngờ!

 

Phá thai đối với nữ nhân mà nói, là một chuyện thực sự rất mất mặt. Do đó khi các nàng phá thai, cũng không cần xem xét kỹ thuật phá thai đó tốt xấu ra sao, đối với thân thể có tác dụng phụ hay không, chỉ mong muốn duy nhất chính là không bị người khác phát hiện.

 

Mà gian phòng khám lởm này của cha ta, chính là từ điểm mấu chốt này mà nắm bắt được tâm tư của nữ nhân, cho nên vì thế mà số lượng khách hàng mỗi ngày không ngừng gia tăng, già trẻ lớn bé đều từ khắp nơi mà đến, thậm chí còn có nữ sinh đại học trong thành phố vì lỡ ăn vụng trái cấm mà đến phá thai.

 

Ta thực không thể hiểu được những kẻ phá thai đó đang suy nghĩ cái gì, nếu đã cho tiểu bảo bối một sinh mệnh, thì vì cớ gì lại còn tàn nhẫn muốn cướp đi sinh mệnh đó a?

 

Nhìn những chiếc nhíp dài ngoằng, thậm chí chạy bằng cả mô tơ điện mini, đang trong tay cha ta đưa ra đưa vào, trực tiếp đem trẻ con chưa thành hình trong bụng nữ nhân đánh nát, có chút ít máu chảy ra làm ta kinh hồn táng đảm.

 

Đôi khi thậm chí còn có thể mơ hồ thấy được cả máu thịt bên trong, chính là một cái tay hoặc là một cái chân bé xíu.

 

Ta cảm thấy tất cả nữ nhân phá thai đều là hung thủ giết người, cho nên ta đối với các nàng trước nay đều tỏ vẻ lạnh lùng……

 

Hôm nay tan học về nhà, ta liền thấy trong nhà có một cô gái xinh đẹp đang ngồi, trên người mặc một bộ đồng phục học sinh, hẳn là nữ sinh viên đại học trong thành phố.

 

Nàng một mình ngồi ở trong phòng khám, trên tay cầm theo một cái túi nilon màu đen, chỉ yên lặng ngồi đó mà khóc.

 

Ta đoán biết, nàng khẳng định là tới phòng khám của cha ta để phá thai.

 

Khả năng là vừa mới làm phẫu thuật xong, thân thể còn hư nhược, túi xách trên vai tuột xuống, cũng không còn sức mà kéo lên, lộ ra nửa bộ ngực trắng tinh, làm ta nhìn đến nỗi miệng chảy đầy nước miếng.

 

“Tiểu đệ đệ, giúp ta đem nó mang đi chôn! Ta cho ngươi mười đồng tiền.” Nữ sinh viên tay giơ bao nilon lên nói.

 

Ta biết túi nilon màu đen kia chính là cơ thể của một tiểu hài tử vừa mới bị bức chết.

 

Nhưng mười đồng tiền ở nông thôn lại thật khó kiếm, có thể mua liền mấy quyển truyện tranh, cho nên ta đương nhiên là đưa tay nhận lấy.

 

Túi nilon nặng trĩu, ít nhiều cũng nặng lên đến hai ba cân, từng đợt một tản ra mùi máu tươi, thậm chí còn có thể nhìn xuyên qua được bên trong có một gương mặt trẻ con bị đập nát ……

 

Ta thấy, cái thai này đã thành hình người rồi a?

 

Những người giá trong thôn trước kia từng nói, hài nhi đã thành hình khi chết oán khí rất nặng, thời gian ở cạnh xác càng lâu, nó liền sẽ nhớ rất rõ họ tên cùng hình dáng của ngươi.

 

Cho nên ta nhanh chân chạy thẳng một đường, chỉ là do trời đang dần trở nên tối khiến cho lòng ta lại càng thêm sợ hãi.

 

Nhìn lên ngọn núi chuyên chôn người chết phía sau thôn, ta thật sự không có đủ dũng khí để đi đến, đành dứt khoát đem túi nilon tùy tiện ném thẳng xuống dòng suối bên chân núi.

 

Kỳ quái là dòng suối tuy nhỏ nhưng nước thực sự chảy xiết, túi nilon cũng ở trong nước đánh vòng vài cái lốc xoáy, nhưng lại không chịu chìm xuống!

 

Ta sợ bị người khác phát hiện, cho nên liền nhặt một viên đá lớn trực tiếp hướng cái túi nilong mà ném.

 

Túi nilon cuối cùng cũng bị viên đá lớn ném trúng chìm xuống nước, ta cũng nhẹ nhàng thở ra, cầm mười đồng tiền trong tay ung dung quay trở về nhà.

 

Sau khi về nhà mới phát hiện ra nữ sinh viên đại học phá thai kia đã rời đi, còn cha ta thì đang ở trong phòng khám chờ ta. Nắng chiều chiếu lên gương mặt ông làm lộ ra những nếp nhăn, còn chiếu thẳng lên vài sợi tóc bạc trắng làm ta chói mắt.

 

Từ sau khi mẹ ta mất, cha con ta sống nương tựa lẫn nhau. Để nuôi sống gia đình, ông ta mỗi ngày đều phải làm việc dưới háng của nữ nhân, kết quả là lại khiến cho một người đàn ông trung niên khỏe mạnh biến ra bộ dạng già yếu như thế này, càng nhìn càng khiến ta thêm chạnh lòng.

 

Cha ta hỏi ta đã đi đâu? Ta hai mắt láo liên, nói đến nhà Nhị Cẩu Tử làm bài tập.

 

Cha ta trước giờ không cho phép ta chạm vào những đứa trẻ đã chết đó, thế nên tất nhiên là ta không thể để cho ông biết chuyện ta vừa đem xác thai nhi đi vứt bỏ.

Cha ta cùng không hỏi gì thêm, trực tiếp kêu ta đi vào nhà trong ăn cơm. Hôm nay ta được ăn cơm chiên lươn, ánh vàng rực rỡ của miếng thịt lươn được bọc trong bột mì, bên trong còn rắc ít tiêu, bên ngoài còn rải thêm một ít thì là,làm ta tức khắc thèm đến chảy nước miếng, liền ăn ngấu nghiến hêt cả một đĩa.

 

Cha ta chỉ cười tủm tỉm nhìn ta ngấu nghiến ăn, bản thân ông lại chỉ cầm chiếc đũa hướng về đĩa dưa muối mà gắp.

 

Ta biết là ông cố ý nhường cho ta, cho nên liền để lại mấy miếng thịt lươn, nói là đã no, đi vào phòng trong nghỉ ngơi.

 

Đại khái là vì chuyện mang xác hài nhi đi ném bên suối lúc chiều khiến cho toàn thân ta uể oải, cho nên vừa nằm trên giường chẳng mấy chốc liền ngáy hô hô.

 

Bất quá ngủ đến nửa đêm, bỗng nhiên ta lại bị một trận tiếng khóc trẻ con làm cho tỉnh giấc, thanh âm vừa sắc nhọn lại mỏng manh, giống như là đang bị người ta bóp lấy yết hầu.

 

Ta đang định mở mắt ra nhìn xem là ai đang nửa đêm mà khóc rống như vậy, nhưng lại phát hiện ra hai mí mắt nặng trĩu, căn bản là không cách nào mở ra được.

 

Thân thể ta cũng không cử động được, cảm giác cứ như đang có vật gì đó bò trên giường của mình.

 

Ta cố gắng giãy giụa, nhưng tiếng trẻ con khóc lại càng ngày càng vang lên!

 

Ta thực sự sợ hãi, hai chân đá vào không trung loạn xạ, vô tình lại đem cặp sách đá rớt xuống đất.

 

Hộp bút rớt trên mặt đất phát ra âm thanh, ngay lập tức làm ta bừng tỉnh, toàn thân cảm giác nhẹ nhàng, đột ngột bật dậy.

 

Ta mơ màng nhìn qua bốn phía, hết thảy đều bình thường, chỉ là bên ngoài bóng đêm một màu đen nghìn nghịt làm ta thực thấy không thoải mái.

 

Tốt rồi, chỉ là một giấc mơ. Ta nhẹ nhàng thở ra, liền sau đó tiếp tục nằm xuống ngủ.

 

Bất quá vừa đắp chăn lên, lại phát hiện ra chăn ướt dầm dề, ta bị hơi lạnh đến cả người run lập cập, lập tức mở đèn đầu giường lên xem xét.

 

Cái chăn bông trên ngực ta ướt đẫm nước, dùng tay sờ vào vẫn còn hơi dính dính.

 

Con mẹ nó chuyện này là như thế nào? Ta cẩn thận kiểm tra nóc nhà, cũng không bị dột, ngoài trời lại càng không có mưa, vậy thì cái thứ làm ướt chăn ta là từ đâu mà tới?

 

Ta đột nhiên liền nghĩ đến cái xác hài nhi bị ta ném xuống suối, mấy lão già trong thôn không phải đã nói, thai nhi đã thành hình khi chết sẽ nhớ rõ ngoại hình cùng họ tên sao? Nên không phải là…… Nó đã tìm tới cửa rồi a?

 

Bất quá ta liền bỏ qua cái suy nghĩ này, cảm thấy chính mình thật là quá viển vông.

 

Lúc ấy ta thật sự quá buồn ngủ, liền dứt khoát ôm chăn bông trở mình tiếp tục ngủ.

 

Sáng sớm hôm sau, ta bị tiếng ồn trong thôn làm cho tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng đi ra cửa đứng xem, lại phát hiện ra rất nhiều thôn dân đang theo hướng sau núi mà chạy, mơ hồ nghe thấy có tiếng người la hét xảy ra chuyện.

 

Cũng lâu rồi chưa được thấy cảnh tụ tập hoành tráng của cả thôn, cho nên ta lập tức mặc quần áo, liền vội vàng đuổi theo đám người kia.

 

Sau khi nghe ngóng, ta mới biết được tại dòng suối nhỏ sau núi, có một người chết đuối.

 

Nghe thế, cả người ta lạnh toát, ta lại lần nữa nhớ đến thai nhi đã chết ngày hôm qua bị ta ném xuống đó.

 

Mẹ nó, không phải là có liên quan đến thai nhi yểu mệnh kia a?

 

Ta chạy nhanh hơn, thật vất vả lắm mới có thể chen vào đám người đông đúc, liền trước mắt diễn ra cảnh tượng làm ta hít thở không thông.

 

Một xác chết nữ trắng bệt, nổi lềnh bềnh tại chính giữa dòng suối nhỏ, không ngừng cuốn theo dòng nước đảo quanh, nhưng lại không chịu chìm xuống.

 

Cảnh tượng này so với ngày hôm qua ta vứt bỏ thai nhỉ yểu mệnh kia, cùng là một cảnh giống nhau!

 

Vài lão già biết chuyện trong thôn không ngừng thở dài, nói rằng đây là do tâm nguyện người chết vẫn chưa hoàn thành nên không chịu rời đi.

 

Có hai thôn dân lớn mật, dùng gậy trúc kéo thi thể vớt lên, mà khi ta nhìn đến gương mặt thi thể kia, thiếu chút nữa là bị dọa đến đái cả trong quần.

 

Tuy rằng gương mặt kia đã có phần bị trương lên, đôi mắt lòi ra giống như cá vàng, nhưng ta liếc mắt một cái liền nhận ra, đây chẳng phải là nữ sinh viên đại học ngày hôm qua tới phòng khám cha ta phá thai a.

 

Ta sợ hãi, càng chắc chắn rằng cái chết của nàng cùng hài nhi yểu mệnh hôm qua ta vứt bỏ có liên hệ.

 

Cha ta cũng nhận ra nữ sinh viên kia, cau mày châm điếu thuốc: “Cô nương xinh đẹp như thế, có tâm sự gì trong lòng không chịu nói ra? Một hai lại phải đi tìm đến cái chết.”

 

Sau đó liền che đôi mắt ta lại nói: “Tiểu hài tử nhà ngươi nhìn cái gì mà nhìn, mau nhanh trở về nhà.”

 

Ta liền theo cha ta quay trở về, dọc đường luôn thấp thỏm không thôi, liền hỏi cha ta vì sao nàng ta lại muốn nhảy sông tự sát?

 

Cha ta nhàn nhạt nói: “Chắc vì thẹn trong lòng a? Cũng có thể là do không cẩn thận ngã vào dòng suối nhỏ. Đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy, về sau ngươi không được bén mảng đến dòng suối nhỏ kia chơi, nghe không?”

 

Ta lập tức gật gật đầu.

 

Ta cũng đồng thời tự an ủi mình, khẳng định là nàng không cẩn thận mà ngã vào dòng suối nhỏ, khẳng định là vậy.

 

Tình cờ hôm đó lại là thứ bảy, cho nên ta không cần phải đi học, chỉ là ngồi ở trong phòng của mình, ngơ ngơ ngác ngác nhìn về phía sau núi, cũng chẳng còn tâm trạng nào mà làm bài tập.

 

Chẳng mấy chốc người nhà của nữ sinh viên đại học tới, khóc đến trời đất tối tăm, thanh âm kia làm cho ta có chút nổi da gà, nhưng trong lòng càng ngày càng áy náy…… Ta trong tiềm thức, vẫn cho rằng nữ sinh viên kia là do ta gián tiếp mà hại chết.

 

Cả ngày hôm đó đầu óc ta cứ mông lung, ăn cũng không ngon, trong đầu vẫn luôn là hình ảnh hài nhi yểu mệnh kia cùng xác chêt của nữ sinh viên ám ảnh.

 

Cha ta còn cho rằng là ta bị người chết dọa cho sợ hãi, liền giảng dạy: “Không có gì phải sợ, người chết chính là người chết, đến khi chôn trong đất, lại hóa thánh đất, chẳng lẽ ngươi lại sợ đất sao?”

 

Ta nhìn cha ta miễn cưỡng cười cười, liền nói ta không còn sợ nữa.

 

Sau bữa cơm chiều, ta liền ở trên bàn ăn cơm làm bài tập, mông lung lại nghe có tiếng mưa rơi bên ngoài.

 

Trời sắp mưa sao? Ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

 

Ánh chiều tà hoàng hôn chiếu vào trong phòng khám, đem nền đất nhuộm thành màu kim hoàng, thật sự là vẫn khô ráo, trời vẫn không mưa.

 

Nhưng trong nhà trên mái hiên lại đang không ngừng nhỏ từng giọt nước, tích táp, khiến người ta khó chịu.

Ta cho rằng cha ta đang ở trên sân thượng rửa dưa muối, liền hô to: “Đừng rửa nữa, con còn phải làm bài tập.”

 

Không nghĩ cha ta lại từ buồng trong đi ra, hỏi ta cái gì đừng rửa sạch?

 

Mà đương nhiên cha ta liền nhìn thấy mái hiên nhà không ngừng nhỏ nước, chớp mắt liền thay đổi thái độ, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài phòng, nhìn lên trên nóc nhà.

 

Ta cũng lập tức đi theo ra ngoài, không ai ở trên kia rửa dưa muối cả, vậy thì nước kia là từ đâu tới?

 

“Trời mưa trời nắng loang loáng buồn, tất có người sắp chết………”  thanh âm cha ta thực có nét hoảng sợ, nhẹ giọng nỉ non cất lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: