Âm gian thương nhân

Chương 95: Gã chủ thuyền quái dị


Một cái chăn bông, nhẹ nhàng bán được hai trăm vạn, cũng coi như đi chuyến này không uổng phí. Đương nhiên, số tiền này chia đều cho ba người: tôi, tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ. Chia xong thì dư ra mấy vạn số lẻ, tiểu Nguyệt nói, thôi thì số tiền này coi như chi phí du lịch, chúng ta ở lại Nam Kinh xả hơi một phen có được không? Dù sao Nam Kinh cũng là cố đô của lục triều, đi một vòng có khi còn gặp được vật tà âm khác.

Tôi cười gật đầu đồng ý, ngó qua Lý mặt rỗ thì đang tiếc đứt ruột, nước mắt lưng tròng. Ở Nam Kinh đang là mùa đông, phong cảnh rất đẹp. Đi dọc bờ sông Tần Hoài, ngắm nhìn kiến trúc cổ kính, cảm thấy tâm tình vô cùng thanh thản. Xung quanh bờ sông, nhà cửa đều đã được tu sửa thành khách sạn, nhà nghỉ. Bởi đây là danh lam thắng cảnh, nên sinh hoạt rất đắt đỏ, chúng tôi phải bỏ ra một số tiền không nhỏ mới có thể ở trên du thuyền một đêm, vãn cảnh sông Tần Hoài.

Lý mặt rỗ nửa đùa nửa thật, nói có rượu có thịt, chỉ thiếu nữ nhân; nếu giờ đang là thời nhà Minh, mỗi ngày hắn chắc chắn sẽ đến đây nghe hát, có thể được nhìn thấy Liễu Như Thị hồi còn trẻ, hắn chết sớm mấy năm cũng không luyến tiếc. Tôi thật sự nghi ngờ Lý mặt rỗ này có lúc chết trên bụng nữ nhân… Ngồi trên thuyền tới tối, một sự việc đặc biệt xảy ra. Chủ thuyền là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, đang uống rượu với bạn bè ở đầu thuyền, tiếng nói chuyện ồn ào, làm người ta ngủ không yên.

Lý mặt rỗ bực mình, mấy lần ra kêu ca, nhưng gã chủ thuyền vẫn không chịu nói nhỏ đi. Lý mặt rỗ bị trêu gan, tức giận vén tay áo lên định ăn thua đủ. Nhưng ở nơi lạ nước lạ cái, không nên gây sự là tốt nhất, nên tôi túm Lý mặt rỗ vào phòng, bảo hắn nhịn một chút, cùng lắm thì mai chúng ta đổi thuyền khác. Lý mặt rỗ miễn cưỡng đồng ý, nhưng chẳng được bao lâu, lại bốc hỏa khí, muốn xông ra ngoài. Tôi lo hắn sẽ làm lớn chuyện, vẫn cố khuyên hắn. Lý mặt rỗ cười nói: “Trương gia tiểu ca, ngươi cứ yên tâm đi. Ngươi nhìn xem, chẳng phải gã chủ thuyền đang đánh bài sao? Ta ra ngoài cùng hắn hơn thua một ván. Nếu ta thắng, chẳng cần ăn tiền, chỉ cần hắn im miệng lại là được.”

Lâu rồi lão Lý này mới đưa ra được ý kiến hay. Đối với trình độ cờ bạc của hắn, lòng tôi biết rõ, nên không nói gì, gật đầu để hắn đi. Lý mặt rỗ ra ngoài, vừa được một lát đã trở lại, chỉ có điều tiếng la hét của lão chủ thuyền còn lớn hơn lúc nãy. Thấy Lý mặt rỗ sầm mặt lại, tôi vội hỏi hắn có phải đã thua gã chủ thuyền không? Lý mặt rỗ phẫn nộ nắm chặt tay nói: “Thua cái đầu ngươi, lão tử thắng liền ba ván, nhưng gã không chịu giữ lời.”

Tôi vỗ vai lão Lý, bảo hắn thôi đừng nghĩ ngợi nhiều, coi như đêm nay thức trắng ngắm cảnh sông đi. Ấy vậy mà cũng chẳng thức nổi, hai mắt cứ díp lại, mặc cho tiếng ồn ào của gã chủ thuyền, chúng tôi vẫn lăn ra ngủ. Nhưng đến nửa đêm, tôi lại bị đánh thức bởi tiếng cười điên cuồng của Lý mặt rỗ. Tôi phẫn nộ mắng hắn: “Đêm hôm khuya khoắt, ngươi bị điên à?” Lý mặt rỗ kích động kéo tôi dậy: “Mau ra mà nhìn, gã chủ thuyền đang trần như nhộng chạy ở đầu thuyền kìa. Mẹ kiếp, lúc chơi bài thì không giữ lời, giờ nửa đêm lại đi thực hiên.”

Tôi chạy ra ngoài nhìn, quả nhiên thấy một gã đàn ông lõa thể đang chạy quanh mũi thuyền. Trên người chẳng có mảnh vải, mắt mở lớn, chạy rất có thứ tự, không hề giống người đang mộng du. Tôi vội quay qua hỏi lão Lý, đây là chuyện gì? Hắn nói, hắn và gã chủ thuyền chơi bài, quy tắc là, nếu như ai thắng, người thua sẽ phải im miệng, nếu không im miệng thì phải trần truồng chạy quanh thuyền. Gã chủ thuyền đồng ý quy tắc từ đâu, nhưng tới khi Lý mặt rỗ thắng, hắn lại quỵt, bởi vậy mới làm Lý mặt rỗ tức giận. Nhưng ai ngờ được, chủ thuyền lại giữ ‘uy tín’ kiểu này, tiễn bạn bè về hết, sau đó nửa đêm thực hiện giao kèo.

Lý mặt rỗ nói đây chính là kỷ niệm có một không hai, nên hắn liền rút điện thoại, chụp mấy tấm hình, đăng lên Wechat của mình. Tôi cũng chẳng còn gì để nói, thực sự không hiểu sao lại gặp tình huống khôi hài thế này. Có điều, tôi lờ mờ cảm thấy, gã chủ thuyền trần truồng chạy, không phải vì tuân thủ giao kèo, mà rất có thể có nguyên nhân khác. Nhưng lúc đó tôi thật sự đã quá buồn ngủ, nên cũng chẳng nghĩ nhiều.

Đáng nhẽ sáng hôm sau, chúng tôi sẽ dọn ra ngoài cái thuyền hoa này. Nhưng từ khi trải qua chuyện chăn bông, chân của tôi vẫn chưa khỏe hẳn, chẳng có tâm trí đi tìm khách sạn, nên đành tiếp tục ở lại trên thuyền. Đi ra ngoài tới chiều mới trở về, đã thấy hình như gã chủ thuyền đang cãi nhau với một phụ nữ, nghe ngóng qua mới biết, họ là vợ chồng cũ, đã ly hôn. Trước kia gã chủ thuyền hứa, ly hôn xong sẽ cho cô ta chiếc thuyền này. Nhưng bây giờ gã lại đổi ý, mặt dày nói là hắn chưa từng hứa như vậy.

Trong lòng tôi bất đắc dĩ cười khổ, xem ra miệng gã chủ thuyền này chỉ là một hố phân, hứa hẹn rồi chẳng chịu trách nhiệm. Người phụ nữ cuối cùng khóc lóc bỏ đi, gã chủ thuyền không ký tên, cô ta chẳng cách nào lấy được thuyền. Trước khi đi, gã chủ thuyền còn mắng cô ta một trận, nói cô ta không có liêm sỉ, dù đánh chết hắn cũng không giao thuyền ra. Sau khi vợ cũ rời đi, gã chủ thuyền bỗng trở nên là lạ, cứ ngồi ở mũi thuyền như vậy tới tối, ánh mắt đờ đẫn nhìn hoa đăng trên sông.

Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên người gã, cái bóng kéo dài trên lòng thuyền. Sắc mặt gã xanh xám, quần áo phong phanh, một trận gió đêm thổi tới, hất tung quần áo trên người nhưng gã chẳng thấy lạnh, cứ ngồi ngây ngốc như vậy, thật kỳ quái. Đêm hôm khuya khoắt, có người ngồi ở mũi thuyền, còn có biểu hiện này, thật khiến người ta liên tưởng tới nhiều chuyện đáng sợ. Tôi bất đắc dĩ cười cười, chắc rằng gã bị tổn thương cảm xúc, đang ngồi nghĩ ngợi. Tôi cũng chẳng coi là thật, tiếp tục đi ngủ.

Nhưng ngủ chẳng được bao lâu, lại bị đánh thức bởi tiếng gào khóc, tôi giật nảy mình. Chúng tôi liền đi ra xem xét, lập tức yên lặng. Ngàn vạn lần cũng không nghĩ tới, ban ngày còn khăng khăng chối cãi, nhất định không để lại cái thuyền này cho vợ cũ, mà lúc này lại chủ động mời công chứng viên tới, đồng thời rối rít xin lỗi vợ cũ, nói mình là súc sinh, không làm tròn trách nhiệm của người chồng. Bây giờ hắn tình nguyện để lại chiếc thuyền này cho cô ấy vô điều kiện.

Có thể tưởng tượng, lúc ấy vợ cũ của hắn nghẹn họng tới mức nào, chỉ biết nhìn trân trối. Quá trình bàn giao rất thuận lợi, chiếc thuyền nhanh chóng được sang tên cho người vợ cũ. Chẳng khó để nhìn ra, chiếc thuyền này đối với gã, chỉ như một cọng lông trâu. Thứ nhất nửa đêm hắn có thể làm phiền công chứng viên, chứng tỏ thế lực của hắn ở Nam Kinh này không nhỏ. Thứ hai, hắn ký tên nhượng quyền chiếc du thuyền này tay chẳng mảy may run rẩy, tựa như chút tiền lẻ này chẳng đáng quan tâm.

Mẹ nó, thế giới của kẻ lắm tiền, loại bần hàn như chúng tôi quả nhiên không hiểu được. Mặc dù tôi cũng có mấy trăm vạn trong tay, nhưng so với những người địa phương này, làm giàu bằng du lịch, chẳng đáng một góc của họ. Xong xuôi mọi việc, gã chủ thuyền sắp xếp vài bộ quần áo, dời ra ngoài, chúng tôi cũng chẳng cần lo, về đi ngủ. Nhưng sáng sớm hôm sau, tôi lại bị đánh thức bởi tiếng gào khóc của gã chủ thuyền. Gã này thật sự làm tôi giận điên lên, hai ngày liên tiếp ngủ chẳng yên thân, hắn có bị bệnh tâm thần không?

Lý mặt rỗ thì đã mặc quần áo chỉnh tề từ lúc nào, ngồi trên bàn, pha một bình trà, nhìn xem nào nhiệt: “Trương gia tiểu ca, ta thấy mua một căn phòng nhỏ ở sông Tần Hoài là đúng đắn. Mỗi ngày đều có kịch vui để xem, chẳng cần xem TV.” Tôi ngáp ngắn ngáp dài đi tới, hỏi có chuyện gì? Có phải gã chủ thuyền bị làm sao không? Lý mặt rỗ cười nói: “Còn có thể làm sao? Đêm qua sang tên cái thuyền này, hắn đau lòng đó.” Nghe chủ thuyền khóc lóc một hồi, tôi cũng gần như hiểu được vấn đề.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: