Âm gian thương nhân

Chương 243: Tử kỳ giáng lâm


Tôi nhìn Lôi Long một chút, vừa nhìn liền choáng váng. Thiên Đình lõm, đỉnh đầu bao phủ một tầng sương đen nhàn nhạt, dân gian tục xưng là tử khí! Lôi Long âm u đầy tử khí, trên người mọc nấm mốc, những điều này cho tôi cảm giác hắn là cái xác không hồn. Hắn sắp tới hẳn là có họa sát thân a, không sống được lâu nữa.

(Thiên Đình hay còn gọi là Thượng Đình trong tướng pháp, đại diện cho cung Quan Lộc chủ quản vận sự nghiệp và vận làm quan của một người – maxpayne_09)

Lôi Long phát hiện tôi nhìn hắn chằm chằm, liền hỏi tôi rốt cuộc có chuyện gì, có phải có vấn đề gì không? Thiên cơ bất khả lộ, hắn đã đáng chết, tôi không thể ngăn cản, nếu không sẽ là nghịch thiên đạo. Tôi không dám nghịch thiên đạo, mà nữ quỷ lại vì người xa lạ này mà tình nguyện dùng phương thức kết minh hôn để bảo vệ Lôi Long. Từ một điểm này, tôi cảm thấy hổ thẹn sâu sắc! Có lẽ, chúng tôi đã thật sự hiểu lầm nữ quỷ kia. Xuất phát điểm của nàng có lẽ thật sự là muốn bảo vệ Lôi Long… Mà chúng tôi lại bị hiện tượng bên ngoài che mắt.

Chỉ là tôi nghi hoặc, nữ nhân và Lôi Long không liên quan đến nhau, nàng vì sao lại muốn xả thân bảo vệ hắn? Tôi rối như tơ vò không thể giải đáp. Lý mặt rỗ khẽ đẩy tôi, hỏi tôi đang nghĩ gì thế? Tôi đắng chát cười cười, nói không có gì. Tôi cầm kim uyển lên quan sát kỹ, sương mù vốn mờ mịt phía trên kim uyển đã biến mất, cảm giác lạnh buốt cũng không còn tăm hơi, nó có lẽ đã trở lại bình thường.

“Mau nhìn mau nhìn.” Lôi Long bỗng ngạc nhiên hô “Những chỗ bị mốc trên người ta bắt đầu trở lại bình thường!” Tôi lập tức quay đầu nhìn lại, phát hiện thân thể hắn quả nhiên đang hồi phục với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, nấm mốc từng khối biến mất, lộ ra da thịt ban đầu. 

Lý mặt rỗ cũng mừng rỡ không thôi, cởi quần ra bảo tôi nhìn mông hắn, nấm mốc trên đó cũng đang nhanh chóng biến mất. Lôi Long vui mừng vội vàng gọi điện cho lão bà hắn, mua nhiều đồ ăn và rượu ngon, muốn ăn mừng một phen.

Cứ như vậy đến hừng đông, thân thể hai người đều đã hồi phục bình thường, sau khi đi tắm rửa, bọn họ đã không khác gì người thường. Lôi Long nói bây giờ hắn toàn thân khỏe mạnh, thậm chí còn sáng sủa hơn so với trước kia. Sau khi trời sáng, tôi liền mang theo kim uyển kim khoái chuẩn bị trở về.

Nhưng chúng tôi vừa mới chuẩn bị rời đi, ngoài cửa chợt có tiếng gõ. Lôi Long hưng phấn nói là vợ hắn trở về, vội vàng đi mở cửa. Nhưng đứng ở cửa lại là một đôi vợ chồng già. Hai người mặc trang phục nông dân, lưng còng xuống, ông lão trên đầu còn đội một cái khăn lông trắng, càng lộ vẻ quê mùa. Ông lão thanh âm khàn khàn hỏi “xin hỏi, nơi này có bán đồ cổ không?”

Diễn xuất quá vụng về, tôi liếc qua là biết. Tôi ý thức được hai người đến đây, rất có thể là liên quan đến kim uyển. Trước khi Lôi Long kịp từ chối, tôi đi lên cười nói, mời hai người vào rồi khóa trái cửa. “Chúng ta thu mua giá cao các loại đồ cổ, các ngươi  có đồ cổ không?” Ông lão sốt ruột mà hỏi, trong giọng nói còn có chút thấp thỏm lo âu. Tôi cười nói “Chưa từng thấy ai thu mua đồ cổ như thế, lão tiên sinh, ngài có phải là có chuyện gì không?” – “Không có… Không có.” Ông lão lập tức lắp ba lắp bắp hỏi lắc đầu “Chúng ta tới đây là để thu mua đồ cổ, không có mục đích gì khác.”

Ông lão hai mắt gian giảo nhìn loạn trong phòng, tôi biết lão nhất định là đang tìm cặp kim uyển kim khoái. Tôi bỗng nhiên ý thức được, bọn họ tựa hồ mới là chủ nhân chân chính của kim uyển. Tôi cười nhạt nói “Các ngươi đang tìm cái này sao?” Nói xong, tôi cầm kim uyển trong tay, đưa cho họ nhìn. Hai người họ trông thấy kim uyển lập tức kích động. Bà lão thanh âm khàn khàn nói “Đây đúng là đồ cổ, bao nhiêu tiền? Chúng ta mua.”

“Được rồi, đừng giả bộ nữa.” Lý mặt rỗ mới là chính là con buôn đồ cổ đã đi khắp hang cùng ngõ hẻm, cho nên nhìn một chút đã nhận ra bà lão này không bình thường “Các ngươi hẳn là chủ cũ của kim uyển, các ngươi tới đây rốt cuộc có mục đích gì? Nói đi. Kim uyển này có phải có bí mật gì không thể cho người khác biết  đúng không?”

Lý mặt rỗ nói vậy, hai vị lão nhân đều ngơ ngác một chút, lúng túng nhìn kim uyển, không biết nói gì cho phải. Nhưng hại người này vẫn rất tình cảm, luôn luôn nắm tay nhau, cổ vũ khích lệ cho nhau. Tôi nhìn họ cũng không giống người xấu, liền rót trà cho hai người, bảo họ không cần lo lắng, kim uyển kim khoái đã bị chúng tôi hàng phục, không còn vấn đề gì nữa.

Lôi Long cho dù ngốc cũng đã nhận ra mục đích của hai người này, hắn lập tức giận tím mặt, vỗ bàn đứng dậy “Thật là nhìn không ra a, các ngươi đã già như vậy mà còn muốn hại người? Có biết không? Ta xém chút bị các ngươi hại cho cửa nát nhà tan. Hừ, hôm nay nếu không cho ta công đạo, thì các ngươi đợi tráp hầu tòa đi!”

Hai vợ chồng già lập tức sợ hãi, nhưng ông lão vẫn dũng cảm đứng lên, nói “Chuyện này không liên quan đến vợ ta, muốn kiện thì kiện ta là được rồi, đừng liên lụy đến bà ấy!” Bà lão nước mắt lã chã rơi xuống “Cầu xin các ngươi đừng kiện chúng ta, chúng ta cũng không biết chuyện gì a, cầu xin các ngươi bỏ qua!”

Nhìn hai người họ sợ hãi, tôi vội vàng an ủi “Hai vị đừng sợ, chỉ cần nói rõ sự tình, chúng ta sẽ không làm khó các ngươi, ta chỉ muốn biết lai lịch kim uyển, các ngươi nói rõ ràng, chúng ta tự nhiên sẽ bỏ qua cho các ngươi.” Lôi Long không cam tâm, còn muốn đe dọa hai vị lão nhân nhưng bị tôi dùng ánh mắt ngăn lại.

Ông lão cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, lúc này mới lên tiếng “Tác nghiệt a, tác nghiệt! Ta nói, ta nói hết.” Ông lão liền đem lai lịch kim uyển, hai năm rõ mười nói với chúng tôi. Kim uyển và cả kim khoái, đều là do tổ tiên bọn họ truyền lại. Trong gia phả có ghi di huấn, lão tổ tông của họn họ ở trong kim uyển, bất luận nghèo khó cỡ nào, cho dù là sống không nổi cũng không được bán kim uyển. Ngoài ra mỗi khi tới mùng một, ngày rằm đều phải thắp hương thờ cúng kim uyển. 

Trước đây, tổ tiên họ cũng khá giả, thờ cúng kim uyển hoàn toàn không thành vấn đề. Nhưng đến đời ông lão gia đạo sa sút, bởi vì không con cái, hai người họ đến cơm ăn cũng thành vấn đề. Vừa đúng lúc gặp người thu mua đồ cổ vô tình nghe nói nhà họ có kim uyển tổ truyền, cho nên mới hỏi mua. Hai vợ chồng già căn bản cũng không định bán, dù sao đây cũng là bảo vật gia truyền. Nhưng người thu mua lại biết ăn nói, mồm miệng khéo léo dễ nghe cộng với tiền tài dụ hoặc, hai người họ cuối cùng vẫn khẽ cắn môi, đem kim uyển kim khoái bán đi.

Nhưng sau khi bán đi, cuộc sống của họ liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Trước kia dù nghèo khó nhưng cuộc sống cũng không có quá nhiều áp lực, vẫn tiêu diêu tự tại. Sau khi bán cuộc sống dù được cải thiện, nhưng lương tâm lại bất an, ngày ngày mơ thấy ác mộng, luôn cảm giác lão tổ tông đang chỉ mặt mình mà mắng. Quãng thời gian đó thật sự rất giày vò người ta, cuối cùng ông lão hối hận đứt ruột, thậm chí nghĩ đến cái chết.

Hai vợ chồng lão ý thức được không thể tiếp tục như vậy, cho nên bàn nhau quyết định chuộc kim uyển về. Bọn họ phí sức chín trâu hai hổ mới tìm được địa chỉ người mua, liền đi nhờ xe đến tìm hắn. Ai ngờ tới nơi mới phát hiện người đó đã chết một cách kì lạ…

Hai vợ chồng lão đều chấn động, bởi vì bọn họ mơ hồ đoán được, người này chết rất có thể là liên quan đến kim uyển. Bởi vì tổ tiên đã nói rõ, trong kim uyển có “thứ gì đó”. Về sau nghe ngóng đã thăm dò được chúng tôi đến đây. Mà bọn họ cũng thăm dò được chuyện Lôi Long trúng tà. Cân đi nhắc lại, hai người vẫn quyết định sẽ tự mình gánh lấy chuyện phức tạp này nên mới tìm tới. Có điều vạn lần không ngờ được chúng tôi đã tiêu diệt oán linh trong kim uyển…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: