Âm gian thương nhân

Chương 230: Máu nhuộm rừng sâu


Bạch Mi thiền sư niệm chú càng lâu, sức lực hao phí càng lớn, trên trán đã đầy mồ hôi, mà Lý mặt rỗ vẫn đang cật lực chống cự. Dần dần Bạch Mi thiền sư lực bất tòng tâm, Lý mặt rỗ trên mặt cũng dần trở nên nhẹ nhàng “Con lừa trọc, dám cản ta gặp tiên hoàng, ta cho ngươi chết!” Nói xong, hắn trực tiếp đẩy Bạch Mi thiền sư ra. Tôi lập tức lấy ra Thiên Lang Tiên hung hăng quất lên người Lý mặt rỗ. Trúng một roi, hắn đau đớn nhíu mày một chút, hung ác nhìn tôi, thét lên “Chết đi cho ta!”

Theo tiếng gầm giận dữ, hắn bắt lấy Thiên Lang Tiên, dùng sức kéo một cái làm tôi văng ra! Tôi cấp tốc rùn người xuống, đồng thời ôm lấy một gốc đại thụ, nhưng vẫn không thể chống lại được sức mạnh như phiên thiên đảo hải của hắn, cuối cùng tôi bị ném ra tít xa. Tôi ngã lăn lộn trên mặt đất, cảm giác trên ngực nặng như bị đá đè, không thở nổi. Cuối cùng sau khi thấy đỡ hơn một chút, lại cảm giác yết hầu ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu tươi. Bị âm linh đánh thổ huyết, tôi giận dữ, từ dưới đất nhảy dựng lên, nắm lấy Thiên Lang Tiên lần nữa xông tới.

Nhưng khi tôi đang giơ Thiên Lang Tiên lên, chuẩn bị vụt Lý mặt rỗ lại cảm thấy Thiên Lang Tiên như bị ai kéo lại, tôi dùng sức kéo mà kéo không nổi, thậm chí xém chút bị giật Thiên Lang Tiên ra khỏi tay. Tôi quay đầu nhìn về phía sau, lập tức kinh hãi hồn phi phách tán! Không biết lúc nào, đầu lâu man nữ lại lơ lửng sau lưng tôi, trong miệng tràn đầy máu đen đang cắn chặt Thiên Lang Tiên. Cho dù dương khí của Thiên Lang Tiên không ngừng tỏa ra làm chấn động đầu lâu làm cô ta rất thống khổ, nhưng man nữ vẫn cắn chặt, thoạt nhìn dường như muốn đồng quy vu tận cùng Thiên Lang Tiên.

Sợi dây đỏ trên cổ man nữ đã biến đâu mất. Bạch Mi thiền sư trước đó từng nói sợi dây đỏ là pháp khí quan trọng kết hợp với nhục thân để man nữ có thể sinh tồn, bây giờ dây đỏ không còn, man nữ đoán chừng là không thể trở về nhục thân được nữa… Nếu đã không sống được, man nữ tự nhiên là muốn cùng tôi đồng quy vu tận. Đầu lâu cắn chặt Thiên Lang Tiên, liều mạng kéo ngược về sau không cho tôi tới gần Lý mặt rỗ.

Mẹ kiếp, tôi cũng bị chọc giận, tôi là người sống sờ sờ đủ chân tay mà chơi không lại một cái đầu? Tôi quấn Thiên Lang Tiên lên cánh tay, cùng man nữ giằng co. Man nữ khí lực rất lớn, cho dù tôi đã nằm trên mặt đất, nhưng vẫn bị man nữ kéo lê. Tôi quay đầu nhìn Bạch Mi thiền sư, lại phát hiện thiền sư và Lý mặt rỗ đã đứng lên. Tay của Lý mặt rỗ chỉ còn cách cổ Bạch Mi thiền sư có mấy tấc, nhưng lại chậm chạp không ra tay được, tôi biết là Bạch Mi thiền sư đang liều mạng dùng phật châu để chống đỡ. Nhưng Bạch Mi thiền sư lại có vẻ rất mệt mỏi, gương mặt không ngừng vặn vẹo, mồ hôi từng giọt rơi trên trán.

Tôi nào còn để ý tới man nữ, đột nhiên buông Thiên Lang Tiên ra, man nữ vì dùng sức quá mạnh nên bay bật ra đằng sau. Tôi không chút do dự xoay người, hung hăng đá lên người Lý mặt rỗ. Một cước này khí lực rất lớn, Lý mặt rỗ bị tôi đá nghiêng qua một bên, nhưng hắn vẫn ổn định thân hình. Trong nháy mắt hắn trúng cước, Bạch Mi thiền sư lập tức buông lỏng trong chốc lát. Nhưng có thể là bởi vì đột nhiên buông lỏng lại, cho nên Bạch Mi thiền sư cảm nhận được đau đớn, trực tiếp phun ra một ngụm máu! Bạch Mi thiền sư tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng móc trong ngực ra Dạ Long Đạm, máu phun ra đều rơi lên Dạ Long Đạm.

Dạ Long Đạm là nơi tà linh cư trú, do Dạ Long Đạm bị nhuốm máu tà linh không thể trở về được, mà nàng nhiều ít đã bị máu của thiền sư gây thương tổn, nhìn qua chỉ thấy lão Lý đang thống khổ lăn lộn trên mặt đất. Nhưng rất nhanh, hắn đã kịp phản ứng, hung mãnh lần nữa công tới Bạch Mi thiền sư. 

Trong tay của tôi đã không còn pháp khí, chỉ có thể dựa vào nhục thân cứng đối cứng với tà linh. Nhưng Bạch Mi thiền sư lại đẩy tôi ra “Tiểu hữu, đi đối phó man nữ, giao hắn cho ta.” Tôi lo lắng nhìn Bạch Mi thiền sư “Nhưng ngài đang bị thương…” – “Không sao.” Bạch Mi thiền sư cười “Ta dùng ba giọt tinh huyết, nàng đánh không lại ta.” Sau khi nói xong, Bạch Mi thiền sư như hồi quang phản chiếu, nhanh nhẹn bật từ dưới đất lên như lò xo, cản ở trước mặt tôi, cùng Lý mặt rỗ giao thủ.

Hai người giao đấu vào hồi gay cấn, chiêu thức qua lại kịch liệt, kín kẽ đến gió cũng không lọt nổi, tôi căn bản là không có cơ hội tiếp cận, bất đắc dĩ đành phải bỏ qua bọn họ. Man nữ lúc này đã trở lại, cái miệng như chậu máu mở ra cắn về phía cổ họng của tôi. Tôi lập tức cúi người tránh đi, thuận thế từ dưới đất nhặt một khối đá lớn, đó là vũ khí duy nhất tôi có thể tìm được!

Man nữ lại lần nữa tấn công, tôi không tránh không né, trực tiếp nhét tảng đá vào miệng man nữ, thuận thế còn vung tay vả một tát, lập tức cảm thấy được hả giận rất nhiều. Chiêu này tựa hồ cũng không tạo thành tổn thương gì lớn, ngược lại còn chọc giận cho man nữ. Man nữ gầm lên giận dữ, nghiến răng cắn nát khối đá, lao về phía tôi ý định tông thật mạnh. Lần này tốc độ nhanh lạ thường, tôi tránh né không kịp, thậm chí còn không kịp phản ứng, đối phương đã húc tôi ngã lăn lộn ra đất, sau đó giống như một cây chùy, không ngừng tại nên lên ngực tôi.

Tôi cảm giác trên ngực như có khối đá nặng ngàn cân, sắp đè gãy xương sườn đến nơi, hít thở cũng không thông. Tôi giơ tay ngăn cản đầu lâu nhưng tôi cảm giác tay mình cũng sắp bị chấn gãy rồi. Tôi vô lực hoàn thủ (không có sức đánh trả), e rằng sắp bị đối phương giày vò đến chết. Tầm mắt của tôi dần dần mơ hồ, ý thức cũng gần như mất đi, tôi cố gắng nhìn rõ tình hình của Bạch Mi thiền sư, dù trong ánh mắt chỉ toàn là huyết sắc, nhưng tôi đoán Bạch Mi thiền sư cũng đã rơi vào thế hạ phong rồi? Nếu không Bạch Mi thiền sư sẽ không thể nào không tới cứu tôi.

Đúng lúc tôi đang lâm vào tuyệt vọng cực độ, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người. Man nữ tựa hồ sợ hãi, quay người muốn chạy trốn. Nhưng một lão đầu vẻ mặt bỉ ổi đang giữ trong tay một thùng, trong nháy mắt liền trùm lên đầu man nữ, úp ngược lên mặt đất, sau đó bắt chéo hai chân ngồi ở trên đó, cái mồm nhọn mang ý chê cười nhìn tôi. Tôi chật vật từ dưới đất bò dậy, cảm giác xương cốt toàn thân rã rời. Tôi nhìn lão đầu bỉ ổi nói “Lão Thử tiền bối, cảm ơn ngươi.” Lão Thử tiền bối trợn mắt nhìn tôi một cái “Cảm cục cứt! Nếu không muốn Bạch Mi thiền sư chết thì đến đây ngồi cho ta.”

Mặc dù man nữ khí lực lớn đến lạ kỳ, nhưng bị cái này thùng này đè lên cũng không có cách nào thoát ra được, cứ đập vào thành thùng kêu bình bịch, làm thùng nước rung bần bật. Tôi nhìn thấy trong thùng có thứ gì đó dạng bột trắng rơi ra ngoài, trong không khí tràn ngập mùi vôi. Nếu tôi đoán không sai, trong thùng hẳn là vôi trắng? Tôi rất kinh ngạc, không dán tin cứ nhìn cảnh này. Lão Thử tiền bối nói “Còn đứng ngây đó làm gì, nhanh, không nhìn thấy Bạch Mi thiền sư sắp bị đánh chết sao?”

Tôi lập tức nhìn về sau, kinh hoảng phát hiện Bạch Mi thiền sư đã rơi vào thế hạ phong, Lý mặt rỗ không ngừng bức Bạch Mi thiền sư rút lui, thậm chí còn tung mấy quyền đánh lên người thiền sư. Bạch Mi thiền sư thổ huyết liên tục, vẫn cắn răng chống cự, nhưng nhìn qua chắc cũng không kiên trì được bao lâu. Tôi lập tức muốn chạy tới giúp, Lão Thử tiền bối liền cản tôi lại “Đứng lại! Ngươi tới đó còn không phải là chịu chết à? Ngồi ở đây, để ta đi giúp.” Nói xong, lão móc trong miệng ra một hạt châu, nhân lúc tôi không chú ý đã nhét vào miệng tôi. Tôi lập tức thấy buồn nôn, trên hạt châu còn dính nước bọt của lão, lão già này thật là không khách khí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: