Âm gian thương nhân

Chương 229: Thi Hương Điểu


Lão Thử tiền bối kích động nắm lấy thi thể Câu Hồn Thử, trong mắt bắn ra ánh mắt như muốn ăn thịt người “Tên vương bát đản đáng chết, lão tử chưa xong với ngươi đâu!” – “Lão Thử tiền bối!” Tôi lập tức hô một tiếng. Lão vừa trông thấy tôi lập tức chạy tới. Nhìn lão hằm hằm tôi biết lão ta nhất định không có ý tốt. “Tiểu vương bát đản, thì ra là ngươi, ngươi muốn gây khó dễ cho ta đúng không? Ngươi trả Câu Hồn Thử lại cho ta, trả Câu Hồn Thử cho ta!!” Nói xong, lão tóm lấy cổ tôi.

Tôi giật mình, lập tức rút lui, mà Lão Thử tiền bối lại không buông tha, hung mãnh đuổi theo, lao tới như mãnh hổ vồ mồi, đẩy tôi ngã nhào trên mặt đất “Dám giết Câu Hồn Thử của ta, hôm nay lão phu phải giáo huấn ngươi một trận!” – “Nghe ta giải thích đã…” Tôi giải thích. Lão đâu chịu nghe, đè tôi không dậy nổi. “A di đà phật.” Bạch Mi thiền sư niệm phật hiệu, đi tới “Lão Thử, đã lâu không gặp.”

Lão Thử tiền bối trong nháy mắt thần sắc ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Bạch Mi thiền sư, trên mặt biểu lộ xấu hổ, cười hắc hắc nói “Bạch Mi thiền sư, ngài… Sao ngài lại ở đây?” – “Câu Hồn Thử là ngươi nuôi?” Bạch Mi thiền sư cũng không cùng hắn nói nhảm, chỉ nhàn nhạt cười. Lão Thử tiền bối gật đầu “Không sai, là ta nuôi. Nhưng nó tham ăn, lén lút chạy ra ngoài…” – “Là ta dụ nó ra.” Bạch Mi thiền sư nói “Có thù oán gì, cứ tìm ta là được.” Lão Thử tiền bối cười cười xấu hổ “Không đến mức đó a Bạch Mi thiền sư, không đến mức đó, chỉ là một con chuột mà thôi. Ha ha, các ngươi đang có việc, ta đi trước.” Nói đến đây, Lão Thử tiền bối đã chuẩn bị chuồn đi.

“Đứng lại!” Bạch Mi thiền sư hô, Lão Thử tiền bối lập tức ngoan ngoãn đứng đó. Trong lòng tôi thầm thắc mắc, Lão Thử tiền bối và Bạch Mi thiền sư nhất định từng xảy ra chuyện gì đó, bằng không Lão Thử tiền bối sao lại sợ Bạch Mi thiền sư như vậy. “Bạch Mi thiền sư, ngài có gì sai bảo?” Lão Thử tiền bối run rẩy mà hỏi. “Ta đến hỏi ngươi.” Bạch Mi thiền sư nói ” nghe Nhất Sơ nói, ngươi dường như còn nuôi một con Thi Hương Điểu?” Lão Thử tiền bối lập tức khoát tay “Đâu có, Nhất Sơ cái gì cũng tốt, chỉ là hay thích nói đùa. À đúng rồi, ở nhà ta đun cháo đang sôi, ta phải về ngay, nếu không khê mất!”

“Đứng lại!” Bạch Mi thiền sư nói “Ta muốn mượn Thi Hương Điểu dùng một chút, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, chuyện trước kia giữa chúng ta coi như xóa bỏ!” Lão Thử tiền bối khó xử nhìn Bạch Mi thiền sư “Bạch Mi thiền sư, không phải lão phu không đồng ý, thật sự là Thi Hương Điểu còn chưa trưởng thành, nếu ngài dùng nó, lão phu há không phải phí công vô ích ư? Ngài cũng biết mức độ trân quý của Thi Hương Điểu mà.” – “Vậy thì được, bần tăng tính toán chuyện cũ với ngươi!” Bạch Mi thiền sư phẫn nộ chắp tay trước ngực, trừng mắt nhìn Lão Thử tiền bối.

Bạch Mi thiền sư vừa trừng mắt, Lão Thử tiền bối lập tức liền sợ hãi “Được rồi, coi như ta sợ ngươi rồi, đời ta bị hủy trong tay ngươi và Nhất Sơ! Nói đi, rốt cuộc muốn ta làm gì?” Bạch Mi thiền sư nói “Chúng ta gặp phải Nhật Bản man nữ, phải dùng Thi Hương Điểu của ngươi một chút.” – “Cái gì?” Lão Thử tiền bối lập tức trợn mắt hốc mồm “Nhật Bản man nữ? Các ngươi sao lại trêu chọc đến nó? Không được không được, chuyện này ta thực sự không thể giúp được. Thi Hương Điểu vẫn còn đang trong giai đoạn trưởng thành, nếu đối đầu với man nữ nhất định sẽ bị thiệt thòi.”

“Chỉ cần giải cứu một con tin là được.” Bạch Mi thiền sư nói “Đối với ngươi mà nói rất có lời.” Lão Thử tiền bối không chịu, nhưng cuối cùng tại tôi quấn chặt lấy, cùng với Bạch Mi thiền sư uy hiếp, Lão Thử tiền bối chỉ có thể đau lòng đồng ý. “Đáng thương Thi Hương Điểu của ta a! Ngươi là đồ sao chổi! Ta sao lại quen biết ngươi…” Lão Thử tiền bối bất đắc dĩ lấy trong ngực ra một con chim nhỏ, con kia chim nhìn chỉ như một con chim sẻ, toàn thân đỏ bừng, miệng nhọn, đôi mắt cũng màu đỏ, trên người tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt. Kia mùi hương đó rất đặc thù, chí ít tôi sống nửa đời vẫn chưa ngửi qua mùi gì kỳ quái như thế.

Lão Thử tiền bối xì xào bên tai Thi Hương Điểu, thân thiết như cha con, nói xong Thi Hương Điểu bỗng nhiên tung cánh bay lên. Bay không cao cũng không nhanh, Lão Thử tiền bối liền đuổi theo. Bạch Mi thiền sư nói “Cứu được con tin rồi nhớ gọi điện cho chúng ta.” Lão Thử tiền bối đáp trả rồi vội vàng đi theo con chim. Sau khi Lão Thử tiền bối rời đi, Bạch Mi thiền sư liền ngồi xuống tại chỗ, niệm Đại Bi chú. Vốn tôi còn muốn hỏi về chuyện cũ của thiền sư và Lão Thử tiền bối, nhưng thấy thiền sư tĩnh tọa, cũng không tiện quấy rầy nên dứt khoát ngồi xuống bên cạnh.

Tôi trong đầu vẫn rất loạn, luôn nghĩ đến nên đi đâu tìm Lý mặt rỗ? Đối phương định làm gì lão Lý? Hồn phách hắn bất ổn, nếu như hồn phách bị kéo khỏi thân thể, chúng tôi còn có thể cứu được hắn sao? Còn Lão Thử tiền bối, điên điên khùng khùng, không đáng tin cậy chút nào, hắn có thể đối phó được man nữ ư? Thi Hương Điểu thật sự có thể tìm được man nữ sao? Tôi như kiến bò chảo nóng, mỗi ngày dai như cả năm.

Đang sốt ruột chờ đợi, tôi rốt cục đã nhận được cuộc gọi của Lão Thử tiền bối “Đồ thỏ con, ngươi định bồi thường cho ta thế nào?”

(thỏ con: ý nghĩa đại khái chỉ kẻ non nớt chưa trải đời thiếu kinh nghiệm, lại có chút giống như trong tiếng Việt có từ “gà” chỉ trình độ kém – maxpayne_09)

Nghe giọng Lão Thử tiền bối, tôi biết đã thành công rồi. Tôi mừng rỡ trong lòng, vội hỏi Lão Thử tiền bối chúng tôi có thể hành động chưa? Man nữ như thế nào rồi? “Hừ, trên đời này còn có chuyện lão phu không giải quyết được ư? Man nữ bị ta đuổi đi rồi, đoán chừng là đi tìm Lý mặt rỗ. Các ngươi tốt nhất nên tìm được Lý mặt rỗ trước, nếu không có trời mới biết man nữ sẽ làm gì Lý mặt rỗ.” Lão Thử tiền bối nói. Tôi lập tức nói một tiếng cảm ơn. Lão Thử tiền bối càu nhàu “Đáng thương cho Thi Hương Điểu của ta, xem như bị phế rồi, tiểu tử ngươi nhất định phải bồi thường cho ta…” 

Tôi nào có thời gian để ý đến lão, vội đánh thức Bạch Mi thiền sư “Bạch Mi thiền sư, Lão Thử tiền bối đã cứu được con tin, chúng ta mau đi tìm Lý mặt rỗ thôi.” Bạch Mi thiền sư nghe tới đó mới đứng dậy, ánh mắt mê ly nhìn khắp bốn phía, cuối cùng chỉ về hướng sau lưng “Vừa rồi ta dùng thuật Quá Âm (đi xuống âm giới), bầy quỷ nói cho ta, cách chúng ta hai cây số về phía nam, có một người kỳ quái đang lột hồn, nếu ta đoán không sai, hẳn là Lý mặt rỗ.”

Tôi rúng động vô cùng, không ngờ thiền sư lại có thể dùng thuật Quá Âm. Tôi không nghĩ nhiều, vội vàng đuổi về hướng nam. Quả nhiên, đi theo hướng Bạch Mi thiền sư chỉ không bao lâu, tôi quả nhiên đã thấy có một người đang đưa lưng về phía chúng tôi, khoanh chân ngồi dưới đất, còng lưng tựa như là đang ăn thứ gì. Tôi nhíu mày một cái, quay đầu nhìn Bạch Mi thiền sư. Bạch Mi thiền sư không hề dừng lại, lao về phía Lý mặt rỗ, phật châu trong tay quấn chặt cổ hắn “A di đà phật, bể khổ vô biên, quay đầu là bờ! Thí chủ, bây giờ quay đầu còn kịp!”

Lý mặt rỗ chậm rãi xoay người, con ngươi của hắn biến thành màu đen nhánh. Khóe miệng, lỗ mũi hắn toàn là máu, trong miệng tựa hồ còn đang cắn nuốt một khối da thịt, nhìn qua rất kinh dị. Tôi đưa mắt tìm kiếm máu và da thịt từ đâu ra, lại hoảng sợ phát hiện Lý mặt rỗ trên cánh tay khắp nơi đều là vết cắn, máu thịt be bét, vừa rồi hắn còng lưng chính là đang thôn phệ da thịt chính mình. Trong bụng tôi quặn lên như dời sông lấp biển, xém chút đã nôn ra. Lý mặt rỗ nhìn chúng tôi cười lạnh, chậm rãi đứng lên, thanh âm trào phúng “Ta rất nhớ tiên hoàng, để hắn đi chuyển lời giúp ta đi.” Nói xong, định thả phật châu xuống. 

Bạch Mi thiền sư “Hừm” một tiếng, hai tay kết lại hình chữ thập, ngồi trên mặt đất, trong miệng lẩm nhẩm niệm chú. Lập tức phật châu thi triển ra uy lực cường đại, mạnh mẽ đè Lý mặt rỗ ngồi xuống trên mặt đất, mà Lý mặt rỗ lại không cam tâm, cố gắng đứng lên!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: