Âm gian thương nhân

Chương 209: Chuồng heo


Không ngờ cuối cùng đối phương đi đến một trại nuôi heo, chuồng heo tản mát ra mùi thối hoắc. Tôi nhanh chóng hiểu rõ, mùi thối hôm nay ngửi thấy là mùi phân heo. Chẳng lẽ, đối phương phải vào chuồng heo? Quả nhiên, bộ y phục đi vào chuồng heo, khi bộ y phục tiến vào, bầy heo lập tức bừng tỉnh, hoảng sợ chạy trốn tứ phía, thậm chí còn há miệng cắn xé bộ y phục. Bộ y phục khổ cực giãy dụa, trong cơn mông lung, tôi thậm chí còn nghe được nữ nhân tiếng khóc. Tôi kinh hãi, đã trở thành vong linh cũng phải bị tra tấn mỗi ngày, bộ y phục rốt cuộc là có chấp niệm thế nào mà lại phải chịu giày vò như thế? Như Tuyết và Tiểu Nguyệt đều choáng váng, nơm nớp lo sợ nhìn chuồng heo, không ngừng hỏi tôi đây là sao? Sao là sao? Tôi làm sao biết được là sao? Xem ra chủ nhân bộ y phục trước khi chết từng chịu đựng ngược đãi.

“Uy, các ngươi đang làm gì?” Trong bóng đêm bỗng nhiên truyền tới một thanh âm, tôi không tự chủ được run lên. Tôi lập tức quay đầu nhìn lại, phát hiện chủ nông trại chạy ra, một thân áo bông, tóc rối bời, khả năng là do thức đêm nên hai mắt đầy tia máu. Hắn trên tay cầm đèn pin, thái độ bất mãn với sự xuất hiện của chúng tôi, thậm chí mang theo địch ý. Lý mặt rỗ vội vàng nói “Không có gì, đi ngang qua.” – “Đi ngang qua? Đêm hôm khuya khoắt đi ngang qua chuồng heo nhà ta? Ta thấy các ngươi muốn trộm heo!” Hắn hừ lạnh một tiếng. “Trộm heo?” Tôi lập tức lắc đầu “Ngươi thấy chúng ta giống mấy tên trộm heo sao?” Chủ nông trại cười lạnh nói “Biết người biết mặt không biết lòng, trời mới biết có phải hay không! Bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa.”

Nói xong, hắn chạy lên trấn an bầy heo. Tôi lo hắn sẽ bị bộ y phục làm cho sợ hãi, liền muốn ngăn cản hắn, nhưng hắn lại khăng khăng muốn chạy lên, tôi và Lý mặt rỗ ngăn không được, còn làm hắn hoài nghi chúng tôi đến trộm heo. Chủ nông trại nhìn thấy bộ y phục cổ xưa trong chuồng heo, hắn sợ hãi “Đây là… Con mẹ nó đây là chuyện gì? Nó sao lại trở về rồi?” – “Hả?” Nghe chủ nông trại nói câu nói đó, tôi liền sửng sốt, biết hắn chắc chắn là biết bộ y phục này, lập tức hỏi “Ngươi biết bộ y phục này?” – “Không biết, không biết!” Hắn không chút do dự  khoát tay, muốn đuổi chúng tôi đi.

Mẹ nó, xem ra hắn có vấn đề, tôi lập tức đứng tại chỗ, lạnh lùng nói “Giấu giếm được người sống, giấu giếm được quỷ thần sao? Đây là một kiện âm vật, chúng ta đến xử lý âm vật, nếu không nói cho chúng ta biết tình hình, kết quả thế nào ngươi hẳn là rõ ràng.” Ai ngờ hắn lại càng không nghe chúng tôi, ngược lại còn cầm gậy muốn đánh người. Lo lắng cho Như Tuyết bọn họ bị thương, tôi đành phải rời đi. Như Tuyết hoảng sợ nhìn tôi, hỏi tôi làm sao bây giờ? Tôi thở dài “Hi vọng hắn có thể chủ động liên hệ chúng ta, ta tin tưởng hắn sẽ đến gặp chúng ta thôi, đi thôi.” Nói xong, tôi dùng máu lươn, bôi lên cửa chuồng heo ghi lại số điện thoại của tôi. Lý mặt rỗ hỏi tôi đây là có ý gì? “Máu lươn có thể chiêu gọi âm khí, âm vật ở trong nhà, âm khí rất nặng, hôm nay nhà hắn sẽ rất náo nhiệt. Hi vọng hắn biết sợ, chủ động tìm chúng ta cầu cứu!” Tôi nói.

“Hiện giờ đã rất náo nhiệt rồi.” Lý mặt rỗ nhìn xem ngôi nhà nói. Đúng vậy, trong chuồng heo không hiểu từ đâu xuất hiện bộ y phục cổ xưa, thậm chí bầy heo còn có như vậy phản ứng kì lạ, nơi này không náo nhiệt mới là lạ. Giờ phút này, chủ nông trại đang gọi người nhà ra trấn an heo bầy. Nhưng có một kiện âm vật trong chuồng heo, heo bầy có thể nào không sợ hãi, nơi đây quả thực vô cùng náo nhiệt… Tôi cũng không rời đi, mà ở ngay gần đó chờ đợi, chuẩn bị sẵn sàng hành động.

Ngay lúc chúng tôi đang chờ nông trại xảy ra chuyện linh dị, lại chợt phát hiện cách đó không xa có một bóng người đang lắc lư, ở góc tường nông trại đứng thật lâu, nhưng lại không chịu đi vào. Tôi nhỏ giọng nói với Lý mặt rỗ “Ngươi xem ai kia?” Lý mặt rỗ nhìn thoáng qua, nhíu mày “Đó là ai? Nhìn qua thấy là lạ.” – “Ngươi ở đây trông chừng, ta đi qua đó xem.” Tôi nói. Lý mặt rỗ do dự một chút, cuối cùng gật đầu. Tôi vội vàng đứng lên, chạy về phía góc tường đó. Tới gần, thân ảnh đối phương càng lúc càng rõ ràng. Khi tôi thấy rõ đối phương lập tức kinh hãi cả người toát mồ hôi lạnh.

Người kia hai chân hướng ra ngoài, cánh tay đứt gãy, xoay theo góc độ không thể tưởng tượng nổi, tròng mắt bị móc ra, đầu lưỡi cũng bị cắt mất, nhìn thấy mà giật mình… Đây không phải người shipper kia sao? Thi thể của hắn không phải bị cảnh sát đưa vào nhà xác rồi sao? Sao lại chạy tới đây? Hắn bỗng nhiên xoay đầu lại, hốc đẫm máu nhìn tôi chòng chọc, khóe miệng đầy vết máu, khẽ mở ra đóng lại, tựa hồ đang nói chuyện với tôi. Nhưng đầu lưỡi bị cắt đứt, hắn chỉ có thể phát ra âm thanh mơ hồ không rõ. Tôi lập tức thu liễm khí tức, hít sâu một hơi nói “Ngươi có oán hận gì, cứ việc nói ra!”

Hắn lại không chịu nói tiếp, bước chân cà thọt, từng bước tiến về phía ngôi nhà, nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ của ngôi nhà lão chủ nông trại. Vốn ngôi nhà đang yên lặng, bây giờ bị gõ vang lên, chủ nông trại theo bản năng liền nghĩ đó là chúng tôi. Cho nên hắn tức đến hổn hển mắng “Các ngươi sao còn chưa đi? Đã bảo các ngươi mau cút đi, còn như vậy ta sẽ báo cảnh sát.” – “Cha…” Không ngờ người shipper lại phát ra một thanh âm mơ hồ không rõ. Trong phòng như chết lặng, qua một lúc, mới lại nghe thanh âm của chủ nông trại “Con ơi…” Cánh cửa ngay sau đó mở ra. Shipper là con trai của chủ nông trại này ư? Hai người này rốt cuộc là thế nào?

Cửa mở ra, chủ nông trại trông thấy người đứng ở ngoài liền kích động hô lên “Con trai, con… Con đã về, rốt cục đã về rồi!” Người trong nhà nghe thấy tiếng chủ nông trại, nhao nhao từ trong đi ra. Trông thấy người đến đều chạy tới như điên, muốn ôm chặt người shipper. Nghe bọn họ la khóc, tôi mơ hồ phát giác được, bọn họ dường như rất lâu không gặp người shipper, thậm chí cũng không biết trước mặt họ là người chết. Tôi lập tức nói với Lý mặt rỗ “Cản bọn họ lại!!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: