Âm gian thương nhân

Chương 184: Lâm trường trở kích chiến


Từ đầu đến cuối, tôi đều ngồi trên đoạn đầu đài không nhúc nhích. Cách này một mặt có thể động viên đám người, tôi dám ngồi trên đoạn đầu đài, bọn hắn sẽ tin tưởng tôi có năng lực xử lý chuyện này. Một mặt khác cũng có thể chấn nhiếp oan hồn thổ phỉ, để bọn chúng biết tôi không sợ bọn chúng. Lửa cháy hừng hực, đám người đem đoạn đầu đài cùng đống lửa vây lại. Trong lúc hoảng hốt tôi có cảm giác xuyên không, tôi cảm thấy mình như đang ở thời kì nội chiến, những người mặc quân phục Quốc dân đảng đều là bộ hạ của tôi.

(nội chiến Quốc Cộng xảy ra những năm 1927-1950 giữa Đảng Cộng sản và Quốc dân đảng kết thúc với việc Tưởng Giới Thạch dẫn tàn quân chạy ra đảo Đài Loan – maxpayne_09)

Ngồi trên đoạn đầu đài một lát, tôi lại cảm giác quần ướt sũng, tôi sửng sốt một chút sờ vào không ngờ lại thấy máu. Không xong, sao bên trên đoạn đầu đài lại có máu? Tôi lập tức nhảy dựng lên, dùng đèn pin chiếu lên đoạn đầu đài. Tôi lập tức đầu váng mắt hoa, vạn vạn không ngờ tới, lúc ban ngày còn sạch sẽ giờ lại bắt đầu ‘đổ máu’. Máu giống như từ trong đá chảy ra, hội tụ thành từng vết máu, giống như huyết lệ từ trên đoạn đầu đài chảy xuống.

Đám người phát hiện được tôi có động tác cổ quái, đều không hiểu gì. Khi bọn hắn phát hiện đoạn đầu đài bắt đầu ‘đổ máu’,  trong đám người lập tức dao động. “Huynh đệ, đây là chuyện gì?” Lâm Long Sơn lập tức chạy tới, cuống cuồng hỏi tôi. Tôi không nói gì, chỉ đưa tay sờ một chút vậy mà phát hiện tảng đá có chút ấm, máu cũng ấm. Tôi lập tức lấy rìu từ tay Lâm Long Sơn, hung hăng chặt lên đoạn đầu đài. Trên đoạn đầu đài chỉ lưu lại một vết hằn rất nhỏ. Tôi nhìn thấy bên trong tảng đá cũng đều là máu. Điều này chứng minh máu quả thật là từ trong tảng đá chảy ra.

“Đây là đá bọt biển.” Tôi lập tức trấn an mọi người nói “Loại đá này có thể hút máu, lúc ban ngày nhất định có người đổ máu lên trên, máu bị tảng đá hấp thu. Đến ban đêm chúng ta đốt lửa làm tảng đá nóng ra, máu bên trong tự nhiên là chảy ra ngoài…” – “Đây là máu người chết?” Có người hỏi. Tôi lắc đầu, nói đây là máu gà. Tôi lập tức cùng Lý mặt rỗ liên thủ, tại vị trí đoạn đầu đài đào xuống. Đào mười mấy phút, móc ra một cái rương cũ, cái rương rách mướp đã bị máu thấm đẫm, bên ngoài hỗn tạp toàn bùn đất.

Lòng tôi nhảy lên một cái, bởi vì tôi biết trong rương này chứa cái gì. Tôi thận trọng mở rương, quả nhiên, giống như tôi đoán, bên trong toàn là đầu gà. Tôi có thể tưởng tượng nơi đây lúc ban ngày rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Một kẻ lén lút mang theo mười mấy con gà, đem đầu của bọn nó chặt xuống, để trên đoạn đầu đài, kết quả đầu gà đều từ trên đoạn đầu đài rơi xuống. Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh mười mấy con gà này đại diện cho người đều không qua được khảo nghiệm của đoạn đầu đài, dựa theo quy củ bọn họ đều phải bị chặt đầu. Cũng tức là những người tôi mang tới không ai sống sót!

Lý mặt rỗ và Lâm Long Sơn hiểu rõ nội tình, nhìn thấy những đầu gà này nơm nớp lo sợ liếc nhau một cái, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Tôi lập tức nháy mắt với hai người, ra hiệu bọn hắn tuyệt đối đừng nói ra, nếu không những người này sợ hãi mất đi đấu chí, vậy mọi người nhất định phải chết ở đây. Tôi thận trọng lấy đầu gà ra đếm một lần, phát hiện đầu gà có mười lăm cái. Mà chúng tôi có mười chín người. Tôi chợt nhớ tới một khả năng. Ở đây chỉ có mười lăm cái đầu gà, phải chăng là bốn cái đầu gà còn lại đã qua được khảo nghiệm, bốn người trở thành thổ phỉ?

Rốt cuộc là ai được chọn làm thổ phỉ? Rốt cuộc là ai ở đây thả đầu gà? Tôi lập tức hỏi Lâm Long Sơn “Toàn bộ số người tới hết chưa?” Lâm Long Sơn lập tức lắc đầu “Còn năm sáu người không đến, sao vậy?” – “Bọn hắn vì sao không đến?” Tôi hỏi. “Bọn hắn nói là về nhà.” Lâm Long Sơn nói. “Vậy ngươi trả lương cho bọn hắn rồi sao?” – “Không.” Lâm Long Sơn buồn bực nhìn tôi, không rõ ý tôi là gì. “Ngươi còn thiếu bọn hắn bao nhiêu tiền?” – “Đại khái hơn hai vạn.” – “Bọn hắn rất giàu có ư? Hai vạn cũng không cần?” Lâm Long Sơn nói “Không thể, bình thường mấy người này đều nhịn ăn nhịn mặc, tiền so với sinh mạng còn quý hơn.”

Tôi hít sâu một hơi, nói “Gọi điện thoại cho bọn họ xem có liên hệ được không!” Lâm Long Sơn thận trọng hỏi “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Tôi nói “Có nói ngươi cũng không hiểu, cứ làm theo lời ta là được!” Lâm Long Sơn lại lắc đầu “Nơi này không có tín hiệu, căn bản là không gọi được.” – “Ai!” Tôi bất đắc dĩ thở dài, nói “Thôi bỏ đi, chỉ sợ hung thủ là một trong số mấy người đó.” – “Cái gì?” Lâm Long Sơn giận tím mặt “Mấy tên vương bát đản đó dám? Nhưng sao ngươi biết?” – “Nếu ta đoán không sai, một người trong số bọn hắn hẳn là hậu duệ của thổ phỉ.” Tôi nói “Hắn có lẽ là muốn liên hợp mấy người trùng chấn quang huy của tổ tiên, cho nên mới chọn lựa người thích hợp trong số các ngươi làm thổ phỉ. Những đầu gà này là minh chứng.”

Lâm Long Sơn càng phẫn nộ “Mẹ kiếp, đừng để cho lão tử bắt được, nếu không lão tử sẽ lột da hắn.” Những người Lâm Long Sơn mang tới nghe nói là có người giở trò quỷ, cũng đều lỏng phẫn nộ chửi mắng mấy tên kia. “Tất cả mọi người cẩn thận một chút.” Tôi nói “Quan sát chung quanh, nếu có người lập tức nổ súng!” Đám người lập tức gật đầu, quan sát bốn phía. Máu trên đoạn đầu đài càng ngày càng nhiều, không bao lâu sau, toàn bộ đoạn đầu đài đều bị máu tươi bao trùm. Tôi thẳng thắn móc ra tiền đồng cùng dây đỏ, dùng dây lồng tiền đồng cuốn lấy đoạn đầu đài.

Nhưng đúng lúc này, tôi chợt nghe một trận tiếng súng, một người huýt sáo nói “Bên kia có người.” Tôi lập tức theo hướng đó đi qua, quả nhiên, một bóng người bị treo ở trên một cây đại thụ, lung la lung lay. Đạn bắn lên cũng không tổn hại đến đối phương, đối phương cứ trên đại thụ nhẹ nhàng lắc lư mấy lần, sau đó dừng lại. “Ngươi là ai?” Tôi nghiêm nghị quát. Đối phương cũng không đáp lời. “Nơi này còn có một người nữa.” Một người khác hô một tiếng, tôi lần nữa quay đầu lại, phát hiện sau lưng không xa trên một cây đại thụ, cũng treo một bóng người.

Hắn không chút do dự nổ súng, đạn trực tiếp xuyên qua bóng đen, không có động tĩnh gì. Nhưng đạn đậu nành bắn tới, trên người bóng đen sáng lên mấy điểm, bóng đen tựa hồ có chút thống khổ, vùng vẫy một hồi, nhưng rất nhanh đã dừng lại, theo gió lắc lư. Càng ngày càng nhiều bóng đen bắt đầu xuất hiện… Những bóng đen kia đều bị treo trên cây, có treo cổ, có treo ngược lên, tình cảnh rất kinh khủng. Không ít người bắt đầu thất kinh, chuẩn bị bỏ chạy.

Càng lúc quan trọng thì càng không thể loạn, tôi cảnh cáo bọn hắn, nếu như ai bỏ chạy làm nhiễu loạn kế hoạch của tôi, khẩu súng trong tay tôi sẽ không lưu tình. Đám người bất đắc dĩ, đều nổ súng xạ kích. Càng ngày càng nhiều bóng đen bị bắn trúng, thanh âm quỷ khóc sói gào vang lên liên tiếp. Nhưng bọn hắn cũng rất thông minh, rất nhiều bóng đen đều trốn phía sau đại thụ, công kích của chúng tôi đều không có tác dụng.

Tôi vừa nhẹ nhàng thở ra, lại chợt nghe Lâm Long Sơn nhẹ giọng hô một câu “Nhị Hổ, con mẹ nó ngươi đứng lên làm gì? Mau ngồi xuống.” Tôi lập tức quay đầu, hoảng sợ phát hiện Nhị Hổ móc ra một thanh yêu đao, đang muốn tự cắt cổ. Tôi lấy tốc độ nhanh nhất một cước đạp Nhị Hổ ngã lăn, sau đó đoạt lấy súng săn trong tay hắn. Nhưng cũng không kịp, mặc dù đầu hắn không bị cắt rời nhưng yết hầu Nhị Hổ đã bị cắt đứt, máu không ngừng phun ra ngoài, đám người lập tức luống cuống tay chân, muốn co lại thành một đoàn.

Lý mặt rỗ lập tức bắn một phát súng chỉ thiên “Mẹ nó, ai dám lại lùi lại một bước, đừng trách lão tử lòng dạ độc ác!” Lý mặt rỗ cuối cùng cũng chấn nhiếp được đám người. Tôi lập tức đi kiểm tra Nhị Hổ, nhìn xem còn cứu được hay không. Nhưng còn chưa kịp kiểm tra, liền lại nghe được có người hô to một tiếng “Lão Hồng, ngươi định làm gì?” Tôi không để ý tới Nhị Hổ, vội vàng đứng lên, phát hiện một người đang chuẩn bị cắt yết hầu của hắn. “Mẹ nó!” Tôi không nói hai lời, trực tiếp lấy súng đập tới, đánh lên cánh tay lão Hồng. Lão Hồng một tiếng hét thảm, mềm nhũn ngã co quắp trên mặt đất.

Tôi phất phất tay, nói mọi người cẩn thận, sau đó băng bó vết thương cho lão Hồng. Nhưng tôi vừa đi khỏi, lão Hồng lại vươn tay kẹp cổ tôi “Ta bóp chết ngươi, ta bóp chết ngươi…” Đây là bị quỷ ám rồi. Tôi không chút do dự rút Thiên Lang Tiên, thật nhanh ghìm chặt cổ lão Hồng, Lý mặt rỗ cũng đè xuống hai chân lão Hồng, cố hết sức không cho hắn giãy dụa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: