Âm gian thương nhân

Chương 173: Quỷ nhập tràng


Lão Thử tiền bối nói “Còn có thể là độc gì, đương nhiên là thi độc.” – “Thi độc?” Tôi một trận yên lặng “Thi độc trên người cương thi sao?” – “Kiến thức về âm vật của cậu đều là từ phim Hồng Kông mà ra à?” Lão Thử tiền bối ngữ khí trào phúng nói “Cậu không cho là chỉ có trên người cương thi mới có thi độc chứ! Nếu là loại thi độc cương liệt đó, chỉ sợ hắn đã biến thành cương thi, cắn cậu rồi…” Tôi lúng túng cười cười “Giữa đường xuất gia, giữa đường xuất gia.” (Hiểu biết nửa vời). “Tổn thương này rất có thể là do bị âm vật đâm phải.” Lão Thử tiền bối vừa xử lý vết thương, vừa nói với tôi. “Mộc Uyển không phải có âm vật khắc chồng sao?” Tôi giật mình “Lão tiền bối, ông nói cô ta khắc chồng, có phải là dùng thủ đoạn gì khác, tự mình có mục đích, mà không hề liên quan đến âm vật không?” Lão khinh thường nở nụ cười “Nói cậu ngu thì cậu đúng là ngu thật, nếu như dùng thủ đoạn đặc thù thì không gọi là khắc chồng mà là mưu sát. Nếu như là mưu sát, lão phu đã sớm nhìn ra.”

Tôi càng không hiểu, cảm giác mình trước mặt Lão Thử tiền bối ngây thơ giống như học sinh. Lão Thử tiền bối bị chọc đúng ổ, không ngừng lẩm bẩm, Nhất Sơ sao lại nguyện ý giúp đỡ tôi? Đã ngu đần như vậy, lại nghèo lại xấu, nhất là lại còn là đàn ông… Nghe lời Lão Thử tiền tôi vừa tức vừa buồn bực. Đành không nghe lời của lão nữa, cẩn thận nhìn chằm chằm Lý Mặt Rỗ.

Lão Thử tiền bối dùng một thứ gì đó rất thúi, giống như phân bôi lên vết thương một chút, sau đó liền dán lên một khối thuốc cao bẩn thỉu. Lão nhìn rất mệt mỏi, dứt khoát ngồi trên mặt đất. Tôi vội vàng hỏi những thứ này, đều là thuốc cao tổ truyền ư? Tôi nhìn khối vải dán thuốc có chút bẩn, có thể lây nhiễm vết thương. Lão Thử tiền bối lập tức cười ha hả nhìn tôi “Chính là tổ truyền bí phương có tiền cũng không mua được. Thế nào, chỉ mười vạn là bán cho cậu phối phương (công thức)?”
Tôi lập tức liền hứng thú, nếu chỉ là mười vạn là có thể mua được bí phương tổ truyền vẫn là rất có lời. Tôi lập tức hỏi Lão Thử tiền bối bí phương này rốt cuộc  chữa được bệnh gì? Lão Thử tiền bối nói “Lão không dám hứa chắc, phát sốt cảm mạo gì đó cũng không phát huy được tác dụng. Nhưng món đồ chơi này có thể nhổ thi độc, trừ âm tà, người nuốt vào có thể che giấu khí tức trước mặt quỷ quái, cậu nói lợi hại hay không?” Đậu đen rau muống, cái này đương nhiên lợi hại. Chỉ là trên người tôi không có tiền, Lão Thử tiền bối cũng nhất khái cho tôi viết phiếu nợ, nói lúc nào đưa lão cũng được, lão ta muốn kỳ thật không phải tiền, chỉ là hưởng thụ quá trình giao dịch.

Nhưng khi tôi biết bí phương nay là gì lập tức cảm giác bị lừa, bởi vì cái thứ giống như phân kia căn bản chính là phân. Nhưng không phải là phân người bình thường, mà là khi người chết, trong vòng bốn mươi tám giờ, thi thể sinh ra phản ứng mà tạo ra phân, phải lấy thứ phân đó ra mới tính. Khối vải dán thuốc cao kia cũng không đơn giản, nhất định phải là vải liệm quấn trẻ con chết trong vòng hai tuần…

Tôi thật sự cảm thấy buồn nôn thay Lý Mặt Rỗ, nếu để hắn biết chân tướng, hắn không rõ sẽ buồn nôn thành bộ dáng gì. Nhưng vật kia mặc dù buồn nôn, lại rất có tác dụng, Lý Mặt Rỗ hôn mê chừng một giờ, liền chậm rãi tỉnh lại, mơ mơ màng màng liền hỏi tôi vừa rồi là sao? Giống như có người đánh hắn một côn. Tôi lập tức nói không có chuyện gì, vừa rồi là một bịch nước truyền rơi xuống, đúng lúc nện trúng cổ hắn. Lý Mặt Rỗ mặc dù chất vấn, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ hỏi Sở Sở có sao không. Tôi vội vàng nói không việc gì.

Lý Mặt Rỗ tựa hồ cảm giác cổ không thoải mái, liền đến trước gương soi, hỏi tôi khối này vải rách sao giống như vải liệm? Bệnh viện đúng là mẹ nó ki bo, băng gạc cũng không nỡ dùng sao? Hắn còn chuẩn bị đi tìm bệnh viện tranh cãi, nhưng bị tôi cản lại, nói đây là đồ miễn phí, đồ miễn phí có thể tốt sao. Lão Thử tiền bối cũng không về nhà, nói là ban đêm muốn cùng nhau đi căn nhà số 81 dò xét hư thực.
Nhưng chờ đến mười một giờ khuya, Lão Thử tiền bối đối với chuyện ở căn nhà số 81 vẫn không nhắc một lời. Tôi không thể làm gì khác hơn là hỏi Lão Thử tiền bối, lúc nào đi? Lão nhỏ giọng nói, cứ đợi tự nhiên sẽ có người đưa bọn tôi đi để tôi đừng hốt hoảng. Tôi liền nghi ngờ, Nhất Sơ đến bây giờ còn chưa trở về, ai sẽ đưa bọn tôi đi? Ngay lúc tôi đang suy nghĩ vấn đề này, Lão Thử tiền bối bỗng nhiên chọc chọc tôi, ra hiệu bảo tôi nhìn Lý Mặt Rỗ.

Tôi lập tức nhìn về phía Lý Mặt Rỗ, phát hiện hắn đang ngủ gật, nước bọt chảy ra. Tôi chuẩn bị đánh thức hắn nhưng Lão Thử tiền bối bắt lấy tay tôi, bảo tôi đừng lộn xộn, quan sát xem Lý Mặt Rỗ muốn làm gì. “Còn có thể làm gì? Hắn đang ngủ gật.” Tôi nói. “Thật sao?” Lão Thử tiền bối kì quái cười lạnh một tiếng, vẫn nhìn chằm chằm Lý Mặt Rỗ. Từ bóng phản chiếu trong ánh mắt Lão Thử tiền bối, tôi lại bỗng nhiên trông thấy, Lý Mặt Rỗ cọ một chút rồi nhảy dựng lên. Trong lòng tôi kinh hãi, lập tức ngó qua.

Quả nhiên, Lý Mặt Rỗ đã rời khỏi cái ghế bước đi nhưng mắt vẫn nhắm như cũ, Lão Thử tiền bối ra hiệu cho tôi nhìn mũi chân của hắn. Lý Mặt Rỗ mũi chân chạm đất, thân thể lung la lung lay mấy lần, rất nhanh liền đứng vững. “Quỷ nhập tràng.” Tôi giật nảy cả mình. Lão Thử tiền bối cũng đứng lên, cởi áo Lý Mặt Rỗ, móc trong túi ra một lá bùa màu đen, nhổ một ngụm nước bọt, đập vào trước ngực Lý Mặt Rỗ, sau đó lại nút thắt lên. Lý Mặt Rỗ giống như không có cảm giác chút nào, vẫn như cũ từ từ nhắm hai mắt, lung lay mấy lần, liền bắt đầu đi ra ngoài.

Tôi cùng Lão Thử tiền bối lập tức đi theo. Mặc dù Lý Mặt Rỗ nhắm hai mắt, nhưng lại có thể nhận biết đường đi, vòng qua mấy chướng ngại vật liền đi thẳng ra cửa sau bệnh viện. Tôi cùng Lão Thử tiền bối vẫn theo sát phía sau. Trong lòng tôi sợ hãi, hỏi Lão Thử tiền bối Lý Mặt Rỗ sẽ không gặp vấn đề gì chứ? Lão Thử tiền bối nói tôi cứ việc yên tâm, đây hết thảy đều nằm trong an bài của Nhất Sơ. Nghe được hai chữ Nhất Sơ, lo lắng trong tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

Cứ như vậy, Lý Mặt Rỗ lung la lung lay lên một cái xe buýt, chính là đi về hướng căn nhà số 81. Tôi cũng lập tức cùng Lão Thử tiền bối lên xe ô tô đi theo xe buýt tới căn nhà số 81. Xe bus dừng lại, Lý Mặt Rỗ xuống xe, vẫn là nhắm hai mắt, đi vào kia tòa quỷ trạch đó. Tới nơi này lần nữa, tôi mới phát hiện căn nhà này so với chúng tôi nghĩ khủng bố hơn nhiều lắm! Dây leo bò đầy tường cũ, gian phòng đen ngòm, cửa sổ vỡ vụn, ngẫu nhiên có một trận cổ quái tà phong thổi tới, xuyên qua khe tường phát ra tiếng “Ô ô”, cảm giác như có người nhẹ giọng khóc nức nở.
Trong đầu tôi không tự chủ được hiện ra hình ảnh bộ phim “Kinh thành nhà số tám mươi mốt”, từng đôi thi thể chết không nhắm mắt, bị treo lít nha lít nhít trong đại sảnh, có một cái cô gái nhỏ không có gương mặt trong phòng đi tới đi lui… Quả nhiên là dọa chết người. Tôi cùng Lão Thử tiền bối lập tức tìm chỗ trốn đi, trơ mắt nhìn cái xác không hồn Lý Mặt Rỗ đi đến phía trước tòa quỷ trạch, sau đó nhẹ nhàng gõ lên phiến cửa rách nát không chịu nổi.

Phiến cửa lớn thiếu hẳn một tấm, hắn hoàn toàn có thể từ bên cạnh đi vòng vào, nhưng hắn cứ kiên trì gõ cửa. Lòng tôi khẩn trương, nhìn chòng chọc không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? Đúng lúc tôi lo lắng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, một cánh tay bỗng nhiên đập vào sau lưng. Tôi kinh hãi quay đầu, thì ra là Nhất Sơ. Nhất Sơ lập tức ra hiệu cho tôi im lặng, sau đó cũng ngồi xổm xuống, cẩn thận nhìn chằm chằm Lý Mặt Rỗ.

Lý Mặt Rỗ gõ cửa trong chốc lát, cánh cửa bỗng nhiên mở ra từ bên trong, một cô gái mảnh mai mặc váy đỏ đứng ở cửa ra vào. Đó rõ ràng là Mộc Uyển. Mộc Uyển nhẹ nhàng nói một câu “Tới rồi?” Lý Mặt Rỗ nhẹ gật đầu, hai người tay trong tay đi vào. Trong lòng tôi kinh ngạc, biết Mộc Uyển nhất định là sẽ làm gì đó với Lý Mặt Rỗ, liền vội vàng thúc giục Nhất Sơ, tranh thủ thời gian đi vào. Nhất Sơ chưa đồng ý, móc trong ngực ra một con rắn nhỏ màu trắng thả trên mặt đất, ngón tay bắn ra một chỉ quyết kỳ quái, đặt trên đầu con rắn. Con rắn lập tức thống khổ giãy giụa, cuối cùng giống như đã chết, nằm không nhúc nhích.

Nhất Sơ lập tức duỗi hai ngón tay, như dao cắt bụng con rắn, lấy ra mật rắn, ấn vào trán tôi. Tôi theo bản năng né tránh, Nhất Sơ lập tức nói mật của loại rắn này giúp che dấu dương khí trên người, đi vào sẽ không bị phát hiện. Lão Thử tiền bối còn nửa đùa nửa thật nói nếu không quen dùng mật rắn, có thể nuốt một loại bí phương tổ truyền của lão, miễn phí.

Chúng tôi mỗi người ấn lên trán mật rắn xong, liền tiến vào tòa quỷ trạch. Ánh trăng lạnh lùng chiếu xuống gian phòng, khiến cho âm khí âm u quỷ trạch lộ ra càng thêm dọa người. Không biết tại sao, vừa tiến vào tôi liền cảm giác được sau lưng có cái gì đi theo. Lúc quay đầu lại nhìn thấy một cái bóng lóe lên một cái rồi biến mất, không biết liệu có phải là ảo giác? Mấy gian phòng bên trong mang theo màn cửa và treo đèn thủy tinh, thậm chí có nhiều chỗ còn phất phới treo ngược dây thừng trắng. Gió thổi qua làm tả hữu phiêu động làm cho người ta không nhịn được tràn ngập các loại cảm giác mơ màng.

Nhất Sơ không để chúng tôi kịp mơ màng liền kéo chúng tôi đi lên lầu. Tôi cực lực tìm kiếm thân ảnh Lý Mặt Rỗ, cũng không phát hiện ra, trong lòng nghĩ Lý Mặt Rỗ không phải là bị Mộc Uyển đưa đến lầu cao nhất đấy chứ? Mái nhà rất nguy hiểm, vạn nhất Mộc Uyển nổi sát tâm, đẩy Lý Mặt Rỗ từ mái nhà xuống, Lý Mặt Rỗ không chết cũng tàn phế. Rất nhanh, chúng tôi đã đến mái nhà. Nhưng cũng không đi lên mà là ẩn núp ở đầu bậc thang, vụng trộm quan sát. Tôi đã phát hiện ra Lý Mặt Rỗ. Hắn cùng Mộc Uyển, đang ngồi ở một cái bàn trước mái nhà, không nói một lời, cứ như vậy nhìn nhau.

Làm cái quỷ gì vậy? Tôi bị hai người họ làm cho hồ đồ rồi, đây là đang kết nối tình cảm sao? Tôi còn phát hiện một chuyện kỳ quái khác, chung quanh cái bàn kia lại bày đầy ghế, đếm qua thấy có bảy cái ghế. “Một, hai, ba, bốn, năm…” Lúc này, Mộc Uyển bỗng nhiên nhẹ giọng đếm. Tôi giật nảy mình, cô ta đang đếm cái gì thế? Lúc đếm tới năm, Mộc Uyển khóe miệng cười lạnh rõ ràng nhìn Lý Mặt Rỗ. Lý Mặt Rỗ ngữ khí băng lãnh đếm một tiếng “Sáu.” – “Ừm, sáu, đủ.” Mộc Uyển nói “Phu quân, thiếp mệt mỏi rồi, chúng ta nhanh nghỉ ngơi đi.” Lý Mặt Rỗ chất phác gật đầu “Được, chúng ta nghỉ ngơi.” Nói xong, Lý Mặt Rỗ đứng lên, ôm lấy Mộc Uyển đặt ở trên bàn, có ý cởi lớp váy đỏ trên người Mộc Uyển.

Mộc Uyển phong tình vạn chủng cười duyên, đưa tay ngăn cản Lý Mặt Rỗ, sau đó cô ta chủ động cởi bỏ quần của Lý Mặt Rỗ, dùng tay giúp Lý Mặt Rỗ giải quyết. Tôi nhìn trợn mắt há hốc mồm, con mẹ nó, đây là định làm gì. Tôi khẩn trương hỏi Nhất Sơ, lúc này còn không đi ra sao? Lý Mặt Rỗ sớm muộn sẽ bị Mộc Uyển làm cho chết mất. Nhất Sơ bảo tôi bình tĩnh, tiếp tục nhìn, hắn muốn xem Mộc Uyển rốt cuộc chuẩn bị làm cái gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: