Âm gian thương nhân

Chương 171: Nhà số 81 kinh thành


Nhất Sơ sắc mặt lạnh lùng nói “Đi, điều tra xem Mộc Uyển sống ở chỗ nào, Lý Mặt Rỗ khả năng đã bị Mộc Uyển bắt rồi.” Tôi giật nảy mình, Mộc Uyển nhìn nhu nhu nhược nhược, sao có thể ép buộc được Lý Mặt Rỗ? Nhưng tôi biết Nhất Sơ không hay nói đùa, lập tức chạy theo hắn ra ngoài. Chúng tôi từ bệnh viện điều tra được địa chỉ của Mộc Uyển, tôi ăn mặc thành nhân viên chuyển phát nhanh, đến trước cửa. Linh đường của chồng Mộc Uyển đã dựng lên, người nhà khóc lóc hôn thiên ám địa, tôi dưới lốt nhân viên chuyển phát nhanh có chút ngượng ngùng bước vào cửa.

Tôi hít sâu một hơi, đi đến hỏi mẹ chồng của Mộc Uyển cô ta có ở đây không. Vừa nghe đến tên Mộc Uyển, bà ta lập tức nghiến răng nghiến lợi, nói Mộc Uyển đã sớm cùng con trai bà ta ly hôn, còn tới chỗ này tìm cô ta làm gì? Tôi vội vàng nói mình đến chuyển phát nhanh, vừa nghe đến đây, bà ta lập tức kích động “Tôi biết rồi, hồ ly tinh kia nhất định mua độc dược trên mạng hạ độc con tôi, bằng không con tôi làm sao còn trẻ lại chết được? Đồ chuyển phát đâu?”

Nghe bà ta nói, người tham gia tang lễ lập tức đi tới, muốn vây tôi lại. Mẹ nó, tôi chỉ giả mạo nhân viên chuyển phát nhanh viên mà lại quên mất chuẩn bị đồ. Tôi thấy tình huống không ổn, lập tức nói tôi ra ngoài lấy đồ sau đó lên xe chuồn đi. Xem ra nhà này lòng người oán thán, mấy chuyện như hạ độc cũng có thể nghĩ ra, đoán chừng là xem kịch Phan Kim Liên hại Võ đại lang quá nhiều mất rồi?
Nhất Sơ không hiểu hỏi tôi sao lại chật vật chạy ra ngoài như vậy? Tôi thở dài, kể lại cho anh ta, Nhất Sơ chỉ lãnh đạm ồ một tiếng, lại tiếp tục rơi vào trầm tư. Tôi bất đắc dĩ hỏi Nhất Sơ, tiếp theo đi đâu tìm Lý Mặt Rỗ?

Nhất Sơ nói “Tìm không thấy, chỉ có thể chờ anh ta trở về…” Tôi lập tức gấp gáp, Lý Mặt Rỗ rõ ràng là bị đối phương bắt, sao có thể tự mình trở về? Nhất Sơ hỏi lại tôi “Anh cảm thấy Mộc Uyển là người tâm ngoan thủ lạt sao?” Tôi lập tức nói “Biết người biết mặt không biết lòng, nhìn bề ngoài vô cùng đáng thương, nhưng tâm địa có thẻ ác độc hơn bất kì ai.” Nhất Sơ lắc đầu “Tôi nhìn người không sai đâu, cô ta hẳn là sẽ không hại Lý Mặt Rỗ.” – “Ai!” Tôi bất đắc dĩ thở dài, Nhất Sơ đã nói như vậy, tôi còn gì phản bác? Chỉ có thể trầm mặc không nói, đi theo Nhất Sơ về bệnh viện. Nghe lời Nhất Sơ chờ Lý Mặt Rỗ trở về.

Đồng thời trong lòng tôi quyết định chủ ý, nếu sáng mai vẫn không thể tìm được Lý Mặt Rỗ thì sẽ báo công an. Tôi nhịn cả một đêm, vẫn không thể đợi đến lúc Lý Mặt Rỗ trở về, lòng nóng như lửa đốt, hỏi Nhất Sơ hay là báo công an. Nhất Sơ lần này cũng có chút không bình tĩnh, rốt cuộc nhẹ gật đầu. Tôi lập tức lấy điện thoại ra chuẩn bị báo công an.

Nhưng khi tôi vừa móc điện thoại ra, mới phát hiện Lý Mặt Rỗ gửi tin nhắn “Đến bệnh viện gặp tôi.” Mẹ kiếp, thằng khốn này thế nào lại chạy tới bệnh viện? Tôi không chút nghĩ ngợi gọi cho Lý Mặt Rỗ nhưng chuông vang rất lâu vẫn không ai nghe máy. Cuối cùng đành phải chạy tới bệnh viện nơi gặp Mộc Uyển. Đến cửa sau bệnh viện, xa xa đã thấy một người ngồi xổm, hai tay ôm đầu gối, ngồi xổm trên mặt đất ngủ.

Không phải Lý Mặt Rỗ thì là ai? Tôi lập tức chạy lên, kết quả Lý Mặt Rỗ còn chưa tỉnh, tôi tức giận tát lên mặt hắn hai cái, Lý Mặt Rỗ lúc này mới mở mắt ra, không hiểu gì nhìn chung quanh. “Anh thế nào lại chạy đến đây ngủ?” Tôi phẫn nộ mắng “Có biết tôi tìm anh vất vả thế nào không?” Lý Mặt Rỗ bỗng nhiên thanh tỉnh, nơm nớp lo sợ nhìn bốn phía một chút, sau đó kéo cánh tay tôi, lôi đến trên xe. 

“Xảy ra chuyện lớn, Trương gia tiểu ca, xảy ra chuyện lớn…” – “Xảy ra đại sự gì?” Tôi hỏi. Lý Mặt Rỗ nuốt nước miếng một cái, nói “Mộc Uyển căn bản cũng không phải là người, mà là quỷ!” Tôi yên lặng một trận “Lý Mặt Rỗ, anh phát sốt rồi hả? Cái gì quỷ với không quỷ, Mộc Uyển là người sống sờ sờ, quỷ làm sao dám giữa ban ngày đi lại.” Lý Mặt Rỗ cũng sửng sốt “Thế nhưng tôi hôm qua nhìn thấy cô ta, rõ ràng là quỷ.”

Nhất Sơ bảo Lý Mặt Rỗ đừng kích động, đem chuyện đêm qua nói cho chúng tôi biết. Lý Mặt Rỗ chờ tâm tình bớt kích động mới nói cho chúng tôi. Thì ra hôm qua Lý Mặt Rỗ một đường theo dõi Mộc Uyển, đi tới nhà chồng cô ta. Kết quả Mộc Uyển lại bị bà mẹ chồng nhục mạ đủ kiểu, bảo cô ta cút ra khỏi nhà! Nén đau thương và tức giận, cô ta thu dọn đồ đạc rời đi. Mộc Uyển một người lẻ loi hiu quạnh trên đường đi tới, còn mua hai cái màn thầu ăn, Lý Mặt Rỗ nhìn thấy rất đau lòng. 

Về sau đường Mộc Uyển đi càng vắng vẻ, Lý Mặt Rỗ ở phía sau theo dõi, lại dần dần quên đi thời gian. Chờ đến rạng sáng, Bắc Kinh đã bắt đầu xuất hiện sương mù, mà sương mù càng lúc càng dày, điều này càng tiện cho Lý Mặt Rỗ theo dõi. Lý Mặt Rỗ đi cách Mộc Uyển chỉ mười mấy mét, có thể là Mộc Uyển quá thương tâm, cho nên một mực cũng không phát hiện Lý Mặt Rỗ ở phía sau. Cuối cùng Mộc Uyển lên xe buýt rời đi, Lý Mặt Rỗ cũng tranh thủ thời gian đón một chiếc taxi đuổi theo. Tới nơi Mộc Uyển xuống xe, Lý Mặt Rỗ lập tức toàn thân giật mình. Bởi vì trước mắt là địa danh quỷ ám nổi tiếng Bắc Kinh, căn nhà số 81! 

(search Nhà số 81 kinh thành – 京城81号để tìm hiểu thêm)

Mộc Uyển đứng ở cửa ra vào trong chốc lát liền đi vào. Mặc dù Bắc Kinh đã cũng kĩ khắp nơi đều là dấu vết con người, nhưng duy chỉ có căn nhà số 81 này dị thường quạnh quẽ, tòa nhà gần nơi này nhất cũng sớm đã tắt đèn. Chỉ có mấy ngọn đèn đường mờ vàng, miễn cưỡng chiếu sáng tòa quỷ trạch (ngôi nhà quỷ ám) này.

Lý Mặt Rỗ trơ mắt nhìn Mộc Uyển tiến vào tòa quỷ trạch kia, bèn quyết định không tiếp tục theo dõi, mà tìm nơi nghỉ chân nhìn xem Mộc Uyển đến rốt cuộc muốn làm gì? Lúc ấy Lý Mặt Rỗ cũng chưa nghĩ tới Mộc Uyển là quỷ, đơn thuần cảm thấy cô ta quá đáng thương, bị nhà chồng vứt bỏ, thậm chí ngay cả tiền ở trọ tiền cũng không có, muốn ở lại tòa quỷ trạch hoang phế này. Nhưng không biết chuyện gì xảy ra, Lý Mặt Rỗ vừa định quay người rời đi, lại chợt nghe trong quỷ trạch truyền đến tiếng Mộc Uyển khóc thê thảm.

Nghe thấy Mộc Uyển khóc Lý Mặt Rỗ liền mềm lòng. Một cô gái lẻ loi hiu quạnh, đêm hôm khuya khoắt ở trong quỷ trạch, nói không sợ là giả. Cho nên Lý Mặt Rỗ lúc ấy đầu óc cũng không biết nghĩ như thế nào, lại ma xui quỷ khiến đi vào, nghĩ thầm đưa cô ta đến ở trong một khách sạn thật tốt, cho cô ta một chút tiền, trực tiếp hỏi rõ chuyện của cô ta không phải là xong rồi sao? Nhưng Lý Mặt Rỗ vừa đi đến cửa, chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng Mộc Uyển “Anh theo dõi tôi làm gì?”

Lý Mặt Rỗ bị dọa toàn thân run lên, xem ra đã bị phát hiện. Hắn đành phải kiên trì đi vào, chuẩn bị giải thích với Mộc Uyển. Nhưng khi Lý Mặt Rỗ vừa mới vào tới đại sảnh lại bị dọa đến tè ra quần. Mộc Uyển bị treo trên một cây Hồng Lăng, thân thể như có như không, hai con mắt gắt gao lồi ra, vô cùng oán hận nhìn chằm chằm Lý Mặt Rỗ. Bộ dáng mảnh mai đáng thương biến thành mặt quỷ kinh khủng dữ tợn. Thất khiếu chảy máu, trên người còn mặc váy đỏ, một trận gió thổi tới, thân thể của nàng liền lay động… Mà bên cạnh Mộc Uyển vẫn đứng đó sáu đạo bóng đen, Lý Mặt Rỗ không thấy rõ bóng đen, chỉ thấy bọn chúng là bay trên đường, cười lạnh bay về phía Lý Mặt Rỗ. 

Dưới tình huống đó, lá gan có lớn cũng sợ đến mức vỡ ra. Lý Mặt Rỗ hét lên một tiếng, liền cảm giác khí huyết không thuận, mắt tối sầm lại, sau đó hôn mê bất tỉnh. Lúc hắn mở mắt ra đã nhìn thấy chúng tôi. Đến lúc này, Lý Mặt Rỗ vẫn còn sợ hãi, thân thể run rẩy kịch liệt. Tôi cũng bị dọa cho trong lòng run sợ, hỏi Nhất Sơ thấy Mộc Uyển rốt cuộc là người hay quỷ. Nhất Sơ hỏi Lý Mặt Rỗ “Anh sao không bẻ gãy thanh tiểu kiếm gỗ đào?”

Lý Mặt Rỗ lập tức nói có bẻ, đã bẻ từ sớm, nghe nói gỗ đào có tác dụng trừ tà, hắn còn bẻ gãy tiểu kiếm gỗ đào ném về phía những bóng đen kia. “Sau đó thì sao?” Nhất Sơ hỏi. Lý Mặt Rỗ nói “Không có sau đó, tôi liền ngất đi.” – “Tiểu kiếm gỗ đào ném vào những bóng đen kia không có bất kỳ hiệu quả gì sao?” Nhất Sơ nói. Lý Mặt Rỗ do dự một chút, cuối cùng dùng sức lắc đầu “Bọn chúng căn bản cũng không sợ hãi, giống như tiểu kiếm gỗ đào đối với bọn chúng căn bản không có tác dụng.”

Nhất Sơ hít sâu một hơi, sau đó nói với tôi “Đi, đi căn nhà số 81.” Tôi lập tức gật đầu, cùng Nhất Sơ lên xe, tiến về căn nhà số 81. Trước đó tôi từng xem qua Lâm Tâm Như đóng vai chính bộ phim kinh dị “Nhà số 81 kinh thành”, đối với lịch sử kiến trúc căn nhà này, ít nhiều biết một chút. Căn nhà được xây vào triều Thanh, là thương nhân nào đó lấy làm trụ sở, nhưng về sau vì có người chết liền dọn ra ngoài. Những người vào ở sau đó không ai có kết cục tốt, có người tự sát bằng kéo, có người đốt than tự sát, có tự sát trong bồn tắm… cho nên bên ngoài đều nói căn nhà này là quỷ trạch. Mộc Uyển cùng với tòa quỷ trạch này đến rốt cuộc có liên quan gì với nhau?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: