Âm gian thương nhân

Chương 163: Mặt quỷ trong gương


Gương đồng giống như không dính máu, theo huyết dịch nhỏ xuống, mặt ngoài gương đồng lần nữa sạch sẽ vô cùng, bên trong chiếu rọi lấy tình cảnh bên trong gian phòng, một điểm quái dị cũng không có. Lý mặt rỗ mất kiên nhẫn trước tiên, chờ máu quạ đen nhỏ hết xuống, hắn không nhịn được nói “Trương gia tiểu ca, rốt cuộc được hay không? Gương đồng sao một chút phản ứng cũng không có.” Tôi cũng có chút thất vọng, chỉ thở dài nói chờ một chút xem. Lại tiếp tục đợi một giờ, gương đồng vẫn như cũ không có bất kỳ phản ứng nào. Tôi biết chiêu này không dùng được, đành phải đứng lên, chuẩn bị thu lại gương đồng, để Tống nữ sĩ quét dọn sạch sẽ máu quạ đen.

Nhưng khi tôi đi tới, chuẩn bị đem gương đồng thu lại, chợt phát hiện, trong gương đồng có một bóng người mông lung, đang đứng sau lưng Tống nữ sĩ. Thân ảnh kia quần áo trắng bệch, tóc dài xõa vai, giống Tống nữ sĩ mấy phần. Bởi vì khoảng cách quá xa, chỗ tôi nhìn không rõ gương mặt người kia, nhưng tôi lại có thể cảm giác được, người kia vẫn luôn nhìn chằm chằm chúng tôi. Tôi hít sâu một hơi, trái tim nhảy loạn. “Người này”, từ lúc nào đứng sau ghế sofa? Nói cách khác, vừa rồi lúc chúng tôi đang nhìn tấm gương, “người này” đã đứng sau lưng chúng tôi, chúng tôi nhìn tấm gương, “người này” lại băng lãnh cười nhìn chúng tôi, giống như là chế giễu.

Tôi không dám quay đầu, sợ quay đầu sẽ kinh động đến đối phương. Tôi thận trọng dùng tay dính một chút máu quạ trên mặt bàn, trùng điệp bôi vào trên gương đồng, hi vọng có thể có tác dụng. Mà trong nháy mắt tay của tôi đập vào trên gương đồng, trong gương bỗng nhiên dần hiện ra một gương mặt quỷ! Khuôn mặt kia đến tột cùng là như thế nào? Mặt mũi tràn đầy vết thương, máu me đầm đìa, tròng mắt bạo liệt ra, lỗ tai cũng rớt một cái, mà gương mặt quỷ kia lại nằm ngang, giống như cái cổ bị đứt gãy. Nó đột nhiên há miệng đầy máu, răng bén nhọn lộ ra, ngay sau đó một trận âm thanh bén nhọn truyền vào lỗ tai tôi. Tôi nhịn không được vứt tấm gương xuống, liên tục lùi lại. May mắn Lý mặt rỗ kịp thời đỡ tôi, nếu không tôi đã té ngã.

Tôi lập tức quay đầu nhìn sau lưng, nhưng sau lưng trống rỗng, không có người trong gương. Lại nhìn tấm gương, tấm gương cũng không có gì kì lạ. Tôi hoài nghi mới vừa rồi không phải là ảo giác, vì đám quạ đen vốn đã chết, lại tất cả đều động đậy trên mặt đất. Ly kỳ nhất chính là, trong đó có vài con vẫy cánh, bay ra ngoài. Lý mặt rỗ trợn tròn mắt “Vẫn chưa chết?” Tôi lập tức vọt tới ban công nhìn xuống dưới. Năm con quạ đen, tất cả đều giãy dụa từ trên ban công té xuống mặc cho thân thể rơi. Lúc nện trúng mấy chiếc xe, phát ra một tiếng trầm đục, làm ô tô phát còi báo động.

Tôi trở nên đau đầu, lập tức quay người nói với Lý mặt rỗ “Nhanh xuống dưới đem xác quạ đen chôn, tránh cho chúng tái sinh.” – “Không xong.” Lý mặt rỗ chưa trả lời tôi, mà thất kinh nói “Tống nữ sĩ đâu? Cô ta đi đâu rồi?” Tôi nhìn thoáng qua gian phòng, quả nhiên trống rỗng, cửa phòng khách lại mở rộng. Không cần phải nói, Tống nữ sĩ nhất định đã chạy trốn. “Đây không phải là mang thêm phiền phức cho ta sao?” Tôi mắng một câu. “Nhanh đi ra ngoài, tìm Tống nữ sĩ về.” Tôi không nói gì chạy ra ngoài, Lý mặt rỗ theo sát phía sau. Chúng tôi một mạch đuổi xuống dưới, nhưng lại không thấy Tống nữ sĩ.

Các hiện tượng giống như có điểm gì là lạ, tôi ép buộc mình tỉnh táo lại, nhắm mắt cẩn thận suy tư. Vừa rồi lúc tôi đi xem quạ đen, đã bảo Tống nữ sĩ dọn dẹp máu quạ. Mà lúc tôi từ trong phòng khách chạy ra, còn nghe được toilet có tiếng nước chảy, hẳn là, Tống nữ sĩ căn bản không có đi ra, mà là một mực trong toilet giặt khăn lau? Cửa phòng khách mở ra, chắc chắn là gương đồng đang cố ý nhiễu loạn chúng tôi, dẫn dụ chúng tôi xuống lầu để ra tay với Tống nữ sĩ. Tôi lập tức đau cả đầu, xoay người chạy vào thang máy, phát hiện thang máy còn tại lầu 12, ấn sao cũng không xuống, chỉ có thể lựa chọn đi thang bộ. Lý mặt rỗ vẫn ở sau lưng tôi hỏi thế nào rồi? Tôi nói Tống nữ sĩ khả năng gặp nguy hiểm, nhanh trở về. Lý mặt rỗ nói còn không tìm được Tống nữ sĩ, làm sao trở về lại có thể bảo vệ cô ta an toàn?

Tôi mắng Tống nữ sĩ căn bản là không chạy trốn, con nào mắt của anh thấy được cô ta đi ra ngoài rồi? Vừa rồi nếu như không phải Lý mặt rỗ nói nhảm, tôi nhất định sẽ vào toilet tìm Tống nữ sĩ. Lý mặt rỗ vỗ đầu, nói “Mẹ nó, trúng kế rồi!” Cô ta đừng chết, cô ta mà chết thì hai chúng tôi cũng không thoát khỏi liên quan. Làm chúng tôi chạy lúc trở về, phát hiện Tống nữ sĩ quả nhiên ở trong phòng, thản nhiên soi gương. Tôi nhẹ nhàng thở ra, xem ra vừa rồi quả thật là chúng tôi suy nghĩ nhiều quá. Tôi lập tức chạy lên hỏi Tống nữ sĩ có sao không. Cô ta cười nói không có chuyện gì, tôi vội vàng bảo cô ta mau đem gương đồng thu lại. Cô ta lại cười nói tại sao phải thu lại, đặt vào chỗ này đi. Cô ta bỗng nhiên có chút thích thú cái gương này, mỗi lần soi gương, thấy bên trong chính mình cũng xinh đẹp như vậy.

Tôi sửng sốt một chút, Tống nữ sĩ cho tôi cảm giác cô ta rất ngoan ngoãn, giống như so với trước đó hoàn toàn không giống… Lý mặt rỗ chọc chọc eo tôi, tôi buồn bực nhìn hắn, hắn không ngừng hướng tôi lắc đầu. Tôi biết, hắn cũng có chút hoài nghi người trước mặt này khả năng không phải là Tống nữ sĩ. Vừa rồi gương đồng dẫn dụ chúng tôi xuống dưới lầu, sẽ không phải là để đánh tráo Tống nữ sĩ chứ? Nghĩ đến khả năng này, tôi liền rùng mình. Chiếc gương đồng kia thật sự có uy lực lớn như vậy ư, có thể đem một người sống sờ sờ đổi tới đổi lui? Tôi không dám nghĩ nữa, chỉ nơm nớp lo sợ nhìn Tống nữ sĩ. Cô ta đang thận trọng lau máu quạ, động tác nhẹ nhàng linh hoạt, cẩn thận, tựa hồ còn mang chút lưu luyến không rời, có chút tham luyến màu máu quạ.

Tôi tằng hắng một cái, nói “Tống nữ sĩ, nếu không hay là ngươi trở về đi! Hai chúng tôi buổi tối hôm nay ở đây trông coi.” Tống nữ sĩ nói “Như vậy sao được, nơi này là nhà ta, mà trước đó không phải ngươi nói, gương đồng chỉ đối với ta mới có tác dụng sao?” Lý mặt rỗ kéo góc áo tôi, tôi quay đầu nhìn hắn một cái, hắn duỗi ngón tay chỉ ra cửa, giống như không muốn lại tiếp tục quản chuyện này. Thế là tôi hít sâu một hơi, nói “Tống nữ sĩ, nếu không thì hai chúng ta ban đêm lại đến?” – “Được!” Cô ta không chút do dự đáp ứng. Tống nữ sĩ này, quả nhiên không bình thường. Nếu như là Tống nữ sĩ thật nhất định không dám đơn độc ở lại đây. 

Tôi và Lý mặt rỗ đi ra, vào giữa thang máy Lý mặt rỗ lập tức nói với tôi “Không đúng, người này tuyệt không phải Tống nữ sĩ.” Tôi như có điều suy nghĩ gật đầu “Ngươi tin tưởng, trên thế giới này thật sự có 2 người hoàn toàn giống nhau sao? Hoặc là thật sự có thứ có thể nhân bản ra một người hoàn hảo đến như vậy?” Lý mặt rỗ sợ hãi, bởi vì tôi dùng từ “nhân bản”. Hắn lập tức lắc đầu “Trương gia tiểu ca, ngươi đừng làm ta sợ, ta cảm thấy có thể là tư tưởng cô ta bị gương đồng làm ảnh hưởng. Cô ta vẫn là Tống nữ sĩ, chỉ là tâm thần phân liệt thôi.”

“Nhưng điều này không thể giải thích việc trước đó ngươi đụng phải một Tống nữ sĩ khác” Tôi nói. Lý mặt rỗ không nói, chỉ là ánh mắt hoảng sợ nhìn cửa thang máy. Sau một hồi lâu, Lý mặt rỗ mới mở miệng hỏi “Ngươi chuẩn bị giải quyết chuyện này như thế nào?” Tôi nặng nề nói “Để Tiểu Nguyệt đem Thiên Lang Tiên tới cho ta đã.” Lý mặt rỗ có chút giật mình “Sao? Ngươi định tiếp tục quản chuyện này?” Tôi bất đắc dĩ gật đầu “Ta không thể thấy chết không cứu. Mà làm nghề này không có chuyện bỏ dở nửa chừng” Lý mặt rỗ chỉ có thể gật đầu.

Thế là tôi liền bảo Tiểu Nguyệt trở về gửi chuyển phát nhanh gấp cho tôi Thiên Lang Tiên. Tiểu Nguyệt biết tôi ở Bắc Kinh có mối làm ăn vô cùng lo lắng, trước khi đi liên tục dặn dò nhất định phải giữ an toàn của bản thân lên trên hết. Tôi cười ôm nàng vào trong ngực, móc ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn, đeo vào ngón tay mềm mại thon dài của nàng, vừa cười vừa nói “Khi trở về, chúng ta sẽ kết hôn.” 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: