Âm gian thương nhân

Chương 135: Ngọc Ban Chỉ (nhẫn ngọc)


Xế chiều hôm đó, Nhất Sơ liền theo Bạch Mi thiền sư rời đi. Trong lòng tôi có chút lo lắng, vu sư Thái Lan có đến báo thù không? Dù Nhất Sơ đã dặn dò, đối phương trúng Chuyển Tà thuật, chỉ sợ không chết cũng muốn mất nửa cái mạng, cần thời gian dài để hồi phục thương thế. Lý mặt rỗ trong khoảng thời gian này, hết sức bồi bổ Sở Sở, trở thành người chồng chuẩn mực. 

Tôi cũng đến thăm Sở Sở mấy lần, Sở Sở rất thông minh, mới đó đã biết lên mạng, giờ đã có thể vừa chơi game, vừa ăn hoa quả Lý mặt rỗ gọt cho nàng. Sở Sở còn biết nũng nịu, bởi khi nàng không thích uống nước dinh dưỡng Lý mặt rỗ mua, Lý mặt rỗ cũng không ép buộc nàng uống mà dỗ dành như với một đứa trẻ. Mà lão vu y thì suốt ngày ngồi ở trong sân phơi nắng, thú tiêu khiển duy nhất của lão vu y là đọc báo. Bà còn có niềm vui thú là kể cho Lý Tiểu Manh những câu chuyện ma đầy bí hiểm và thú vị. Thấy Lý Tiểu Manh choáng ngợp trong sự kinh ngạc, tôi biết lão vu y là một cao thủ kể chuyện. 

Còn tôi một mình ở tiệm đồ cổ, nơi không có sự náo nhiệt như nhà Lý mặt rỗ, cho nên tôi thường xuyên cùng Tiểu Nguyệt qua nhà Lý mặt rỗ ăn chực. Lý mặt rỗ cũng khẳng khái, mỗi lần đều chuẩn bị một bàn đồ ăn lớn, làm cho Tiểu Nguyệt rất ngạc nhiên, tự hỏi từ bao giờ mà Lý mặt rỗ từ bỏ thói keo kiệt? Mặc dù Sở Sở mỗi ngày ăn không ít thịt cá, nhưng thân thể vẫn gầy gò, lộ ra đường nét mảnh mai, tựa như là một đóa sen trắng. Lúc không có người, Lý Tiểu Manh liền gọi nàng là tỷ tỷ, nàng cũng không tức giận, cùng Lý Tiểu Manh cười cười nói nói. Cuộc sống yên tĩnh lại ấm áp, nếu như không phải là vì tìm kiếm Dạ Long Đạm, tôi thật muốn đóng cửa tiệm đồ cổ và đến sống cùng gia đình Lý mặt rỗ.

Tuy nhiên số phận của tôi đã được an bài là trập trùng sóng gió. Ngày nọ, khi mới từ nhà Lý mặt rỗ trở về, liền phát hiện trước tiệm đồ cổ có mấy tên ăn mày, mặc rách rưới ngồi trước cổng, bên cạnh còn đặt một cái cáng cứu thương, trên cáng là một tên đại mập. Trong lòng tôi liền buồn bực, đây là thời đại nào, sao vẫn còn Cái Bang? Chẳng phải đang đến ăn vạ hay sao? Tiểu Nguyệt rất lo lắng, hỏi tôi có muốn báo cảnh sát không, ngộ nhỡ bị bọn hắn quấy phá thì không tốt. Tôi chăm chú nhìn một lúc, có chút do dự. Những tên ăn xin kia phát hiện ra tôi đang quan sát, bọn họ lập tức tới gần và đi lòng vòng quanh tôi. Tôi vội vàng giấu Tiểu Nguyệt sau lưng, hỏi bọn hắn muốn làm gì? Bọn hắn nhìn tôi khẩn trương như vậy, vội vàng an ủi tôi, nói không cần phải sợ, hỏi tôi có phải là chủ tiệm hay không. 

Tôi nói “Đúng vậy a, làm sao?” Không ngờ bọn hắn lại quỳ xuống, Tiểu Nguyệt hoảng sợ, nhịn không được hét lên một tiếng. Tôi cười phá lên, đám ăn mày này định làm cái gì, sẽ không phải tôn tôi làm bang chủ Cái Bang, đem Đả Cẩu Bổng truyền cho tôi đấy chứ! “Trương lão bản, ngươi nhất định phải cứu nhi tử ta a.” Trong đám ăn xin, một lão ăn xin khóc không thành tiếng nói. Tôi không hiểu, liền đỡ hắn đỡ lên. “Chuyện gì xảy ra? Lão nhân gia ngài đứng lên hẵng nói.” Lão ăn xin lúc này mới đứng lên, nhét một cái nhẫn ngọc vào trong tay tôi. “Trương lão bản, ta biết ngài là cao nhân, có thể mua bán âm vật. Ngài giúp ta xem một chút cái nhẫn ngọc này có phải âm vật không? Nhi tử ta bị cái đồ này làm cho thê thảm.”

Nghe nói nhẫn ngọc có thể là âm vật, tôi lập tức đưa tay rụt trở về như thể bị điện giật. Tốt nhất tìm hiểu rõ tình hình trước khi chạm vào vẫn là tốt nhất! Tôi lập tức mời bọn hắn vào trong tiệm. Nhìn cách đám người này ăn mặc, tôi không khỏi âm thầm nhíu mày. Xem ra lần này xác định là không kiếm được tiền rồi, đám người này thực sự nghèo quá, trên quần áo đều là miếng vá, mà ai nấy xanh xao vàng vọt, hiển nhiên cơm ăn không đủ no. Bọn hắn nhấc tên đại mập lên, đi vào trong, kỳ quái là vừa vào cửa hàng, lão ăn xin liền dùng một mảnh vải đen che mắt tên mập lại. Tên mập bụng lớn như phụ nữ mang thai, tiếng ngáy to như sấm. Tôi tò mò hỏi “Người này xảy ra chuyện gì? Tại sao lại bịt mắt?” Tôi có chút lo lắng, lỡ bọn hắn là đội lừa đảo chuyên nghiệp thì sao, sự xuất hiện của bọn họ thực sự đáng ngờ. Lão ăn xin khoát tay “Không có gì, không cần phải để ý đến hắn”.

Nhìn đám người này bộ dạng né tránh, tôi biết sự tình khẳng định không đơn giản như vậy, dứt khoát bảo Tiểu Nguyệt vào phòng trong, dùng điện thoại quay lại toàn bộ sự việc. Tôi cho bọn hắn mỗi người một chai Cocacola, bọn hắn lại lén lén lút lút đem giấu vào trong áo. Tôi muốn mở lon coca của mình, liền bị lão ăn xin cản lại “Cái này… Trương lão bản, ngài có thể đáp ứng ta một chuyện?” Vừa nói, hắn vừa nhìn vào đồng hồ. Tôi cau mày hỏi nói “Chuyện gì?” Lão ăn xin khẩn trương nói “Nhi tử ta sắp thức dậy, chúng ta chỉ còn mấy phút ngắn ngủi nữa thôi! Chút nữa ngài tuyệt đối đừng nhắc đến đồ ăn, cũng tuyệt đối đừng để hắn trông thấy trong tiệm ngài có cái gì ăn được, được chứ?” Tôi hứng thú một chút, vì điều kiện này có vẻ kỳ quái, tôi là lần đầu nghe thấy.

Tôi cười nói “Không sao đâu, có thể ăn bao nhiêu, coi như ta mời khách, không được sao? Không cần phải lén lén lút lút như thế.” Người trẻ tuổi bên cạnh khinh thường cười cười “Sợ ngài mời không nổi.” Người tuổi trẻ kia vừa nói, lão ăn xin lập tức ngăn cản hắn “Nhị Khuê, đừng nói lung tung.” Người trẻ tuổi bất mãn liếc nhìn về phía tên mập nằm trên cáng cứu thương, dứt khoát cúi đầu xuống không nói gì thêm. “Các vị đã đến cửa tiệm của tôi, có thể cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra không?”  Tôi cười khổ, thật sự là không nhịn được lòng hiếu kỳ. “Ai.” Lão ăn xin kia lại bắt đầu yên lặng rơi nước mắt “Ngài trước tiên xem giúp ta cái nhẫn ngọc này đi! Nhìn xem có phát hiện được vấn đề gì không.” Nói xong, lão ăn xin liền đem nhẫn ngọc đưa cho tôi. Vốn dĩ tôi chưa muốn cầm nó nên dứt khoát đặt nhẫn ngọc trên bàn trà.

Tôi thử quan sát kỹ một chút, cái này nhẫn ngọc hẳn là một món đồ cổ! Mặt ngoài ôn nhuận bóng loáng, màu sắc sáng ngời, bên trong còn lộ ra những tơ máu rất mịn, xem xét sơ qua thì đây là nhẫn bằng ngọc bích màu mỡ cừu cực kỳ trân quý, trên thị trường có giá tối thiểu là sáu chữ số. Tuy có được bảo vật trân quý nhưng gia tộc của hắn vẫn sa sút thế này làm tôi có chút sầu não. Vừa nghĩ tới cái nhẫn ngọc này có thể là âm vật, tôi liền lập tức quan sát kĩ lưỡng, dùng kính lúp nhìn nửa ngày, vẫn không thể nhìn ra có gì đặc biệt trên chiếc nhẫn. Không có cách nào khác, tôi chỉ có thể hỏi bọn hắn “Lão nhân gia, ngài sao lại kết luận cái nhẫn này là âm vật?” Lão ăn xin còn chưa trả lời, người trẻ tuổi bên cạnh thình lình ngẩng đầu lên “Khỉ thật, quỷ chết đói đã tỉnh…”

Tôi lập tức nhìn về phòng khách, tên mập kia quả nhiên đã tỉnh. Da đầu tôi tê dại khi hắn lao về phía thùng rác bới tìm thức ăn, giống như một con lợn! Đây là cái dạng gì, có thể ăn cả rác? Người bên cạnh kêu thảm một tiếng, vội vội vàng vàng chạy tới, túm đầu tên mập từ trong thùng rác lôi ra. Lão ăn xin tiện tay từ trong túi móc ra một cuộn dây kẽm, trói hai tay, hai chân tên mập lại. Thấy dây kẽm quấn quanh tên mập, cánh tay bị siết chặt, không khỏi cảm thấy đau lòng. “Lão nhân gia, các ngươi rốt cuộc muốn làm gì a? Vì sao lại làm như thế, nếu như thiếu tiền ăn cơm, ta có thể mua cho hắn.” – “Ăn cơm? Ta muốn ăn cơm.” Tên mập phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt. “Nhanh cho ta ăn cơm, ta sắp chết đói.” Tôi lập tức che miệng lại, hối hận không kịp khi nói ra hai chữ “ăn cơm”.

Người trẻ tuổi tức giận nhếch mép cười nói “Lần này xong rồi, bây giờ không ai có thể ngăn cản được con heo này nữa rồi” – “Nhị Khuê, ngươi đang nói gì vậy? Trong chừng đại ca ngươi, ta cùng Trương lão bản đi vào nói chuyện.” Lão ăn xin đứng dậy, nhìn tôi một chút, ánh mắt tràn đầy bi thương và bất đắc dĩ, tôi biết đó là ánh mắt của phụ thân lòng đầy chua xót. “Trương lão bản, chúng ta vào phòng nói đi.” Lão ăn xin chỉ phòng ngủ. “Đừng để Nhị Khuê trông thấy.” Tôi lập tức gật đầu “Được.” Người nhà này thần thần bí bí, khiến cho tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Sau khi tiến vào phòng ngủ, lão ăn xin lại một lần nữa quỳ xuống, không nói gì, từ trong ngực móc ra một chiếc túi. Mở ra bên trong là mấy chồng tiền, chí ít phải hơn mười vạn. Tôi kinh ngạc, có tiền như vậy còn đi ăn mày, lão có thể vỡ bụng với số tiền đó.

P.S: Đầu đề phần này nguyên văn không hẳn là “nhẫn” mà là “ban chỉ” – một loại nhẫn tạc bằng ngọc hay đeo vào ngón cái.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: