Âm gian thương nhân

Chương 133: Trụ Vương Đỉnh


Trước đó tôi cũng thoáng để ý, dưới đỉnh đồng có điêu khắc hoa văn rất tinh xảo, bởi vì có lẫn màu xanh đồng nên lúc đó cũng không để ý lắm. Lúc này tôi quan sát kỹ thì mới phát hiện ra, đích thực là có một chữ cổ ở dưới đáy đỉnh đồng, nhưng cụ thể là chữ gì, tôi không thể nào đoán ra được. Lão bà vừa cười vừa nói “Đây là một chữ Trụ.” Trụ? Một cái đỉnh đồng đẹp thế này mà dưới đáy tại sao lại khắc một chữ Trụ? Lão vu y tiếp tục nói “Biết Trụ Vương không? Đó là vị vua cuối cùng của nhà Thương, nổi danh hôn quân tàn bạo, móc mắt, móc tim, các loại cực hình đều là do hắn nghĩ ra. Năm đó hắn giết chết Bá Ấp, con trai của Tây Bá Hầu Cơ Xương, đem thi thể chặt thành từng khúc, luộc thành canh thịt, chính là dùng chiếc đỉnh này.”

Sau khi nghe lão bà bà kể chuyện, trong lòng tôi kinh hãi một hồi mới lấy lại được bình tĩnh. Cái đỉnh đồng này vậy mà lại liên quan đến Thương triều, đại khái đây là một món đồ âm vật có lịch sử niên đại cổ xưa khó lường. Điển tích Cơ Xương ăn bánh thịt của nhi tử rất nổi tiếng trong dân gian. Nghe nói năm đó Trụ Vương sợ hãi Tây Bá Hầu Cơ Xương tạo phản, liền nhốt vào đại lao. Đồng thời đem nhi tử của Cơ Xương là Bá Ấp giảm lỏng trong cung làm con tin, ngày đêm dạy đàn và tấu nhạc cho Đát Kỉ. Ấy vậy mà chỉ vì để làm nhục Cơ Xương, Trụ Vương lại tìm một đỉnh đồng lớn đem Bá Ấp luộc sống, nấu canh thịt băm, đưa cho Cơ Xương ăn. Bởi vì hắn nghe nói Cơ Xương là thánh nhân, mà thánh nhân sẽ không ăn thịt con mình. Ai ngờ Cơ Xương chịu nhục, cuối cùng vẫn ăn hết chén canh thịt kia! Từ đó lấy được tín nhiệm của Trụ Vương, rất nhanh được thả về nước.

Trước khi Cơ Xương đi, Trụ Vương còn cố ý mời hắn đến xem đỉnh đồng dùng để đun nấu thi thể Bá Ấp, thi thể Bá Ấp đã bị băm, đầu người còn bên trong đỉnh đồng. Cơ Xương trong lòng biết rõ, đầu người bị nấu nát kia, chính là nhi tử Bá Ấp của mình. Nhưng hắn không vì thế mà phát cuồng, ngược lại thỉnh cầu Trụ Vương đem đỉnh đồng ban thưởng cho mình. Sau khi trở về, Cơ Xương ôm đỉnh đồng khóc rống ba ngày ba đêm, thề báo thù cho nhi tử, tại đáy đỉnh đồng, khắc một chữ “Trụ”! Quả nhiên, vài năm sau, Cơ Xương đã lật đổ Thương triều, Trụ Vương cũng bị buộc phải phóng hỏa tự thiêu.

Nhìn qua đỉnh đồng, tôi chỉ cảm thấy trong lòng run sợ. Một đỉnh đồng vẻ ngoài không có gì đặc sắc, phía sau lại ẩn tàng một giai thoại tàn ác và vô nhân tính. Khó trách đêm qua đỉnh đồng cứ hướng vào đầu của Lý mặt rỗ mà xông tới, chẳng lẽ muốn đem đầu của lão Lý nấu lên? Bạch Mi thiền sư không chịu nổi, liên tục niệm A di đà phật, rồi vội đi ra ngoài. Còn Sở Sở thì trợn tròn 2 mắt, há hốc mồm, dù gì Quỷ Y của nàng là cứu người, mà đỉnh đồng lại là giết người. Mặc dù nàng từ nhỏ lớn lên tại Bạch Sa thôn gian ác, nhưng chuyện ác của thôn dân dù thế nào cũng đều là chuyện hàng xóm láng giềng không đáng lưu tâm, còn về loại tuyệt diệt nhân tính như thế này xưa nay không làm. Cho nên sau khi nghe lão vu y kể chuyện, Sở Sở hai mắt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi.

Đối phương đã chọn đỉnh đồng này làm âm vật, chắc hẳn là bỏ công sức ra khá nhiều! Cái đỉnh đồng này nếu là nộp cho chính phủ, tuyệt đối là bảo vật quốc gia, có thể bán được với giá cao. Nhưng tôi cũng không định bán đỉnh đồng này, dù sao thứ này quá lợi hại, vạn nhất rơi vào tay người tâm thuật bất chính, sợ là sẽ gây họa sát thân. Lão bà buông đỉnh đồng xuống, rồi dẫn Sở Sở ra cửa, nói là muốn đi mua một vài thứ. Tôi lo lắng hai người đi ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm, muốn đi cùng bọn họ, khi gặp chuyện cũng dễ ứng phó. Tuy nhiên lão bà bà lại bắt tôi ở lại trong tiệm trông chừng lão Lý cẩn thận, ngàn vạn không để kẻ nào tới gần! Nếu không vạn nhất sẽ là vô phương cứu chữa. Tôi gật đầu, ở bên cạnh canh chừng Lý mặt rỗ. 

Lão bà bà lo lắng không phải hoàn toàn không có đạo lý, tôi phát hiện có một vài kẻ xa lạ đứng ở cửa tiệm lén lén lút lút nhìn ra nhìn vào. Tôi nghĩ bụng bắt lấy bọn chúng, thẩm vấn một phen, nhưng lỡ như không có bằng chứng, lại làm sự việc thêm rối ren kinh động đến cảnh sát. Tôi đành nhịn, mắt không dám rời Lý mặt rỗ dù chỉ một khắc. Màn đêm bắt đầu buông xuống, tất cả mọi người đều ở trong phòng. Tôi nhìn thoáng qua lão bà bà, phát hiện lão bà bà chỉ mua một sợi dây đỏ và một con gà trống. Tôi không hiểu, rốt cuộc là lão bà bà muốn làm gì? Lại nhìn Sở Sở, nàng thần sắc lo lắng vô cùng. Có vẻ không được lạc quan cho lắm. Lão bà bà nói cái gì đó với Sở Sở, tôi không thể nghe thấy, cũng không có tâm tư đi hỏi. Lão bà bà đã không muốn nói, cố gắng gạ hỏi chẳng phải sẽ gây khó chịu sao?

Sau khi ăn xong cơm tối, lão bà bà bắt đầu hành động. Lão bà bà dùng dao cắt mào gà, mào gà bị cắt mất lập tức máu tươi nhuộm đỏ đầu gà, gà trống giãy dũa rất thống khổ. Sau đó lão bà bà lệnh cho tôi đào một cái hố trong sân, dùng dây đỏ buộc hai chân gà, sau đó lấp đất chôn đi. Tôi hít sâu một hơi, không hiểu vì sao lão bà bà làm như vậy? Tôi còn tưởng rằng sẽ dùng con gà vào việc gì đó. Nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn đem gà trống chôn ở hậu viện. Lo gà trống chưa chết, lão bà bà còn dẫm lên đất đến khi không còn động đậy mới về phòng, để mào gà vào trong đỉnh đồng. Tôi bỗng nhiên nảy ra chút nghi hoặc, lúc trước Tây Bá Hầu Cơ Xương không phải chỉ mang về một cái đỉnh đồng thôi hay sao? Vì sao giờ lại có đến hai cái, đây là thế nào? 

Lão bà bà vẫn luôn chiếu cố Lý mặt rỗ, nên tôi cũng không hỏi nhiều. Vừa hay Sở Sở ở bên cạnh tôi, tôi liền đánh liều ghé sát vào tai hỏi Sở Sở. Sở Sở khẽ cười nói “Ngươi làm việc gì cũng chậm như vậy sao. Tới tận bây giờ mới nhận ra điều mờ ám.” Tôi bất đắc dĩ đáp, “Có việc ta nhanh nhưng có việc ta chậm, lúc này là quá lo lắng lão Lý cho nên không thể nghĩ nhiều được.” Khi đó Sở Sở mới nói cho tôi hay, một cái đỉnh đồng khác thật ra là do hậu nhân mô phỏng cách làm của Trụ Vương, đúc nên một cái đỉnh đồng khác. Tôi cả kinh câm nín không thốt nên lời. Vì không có việc gì cho nên tôi và Sở Sở ra ngoài giữ cửa. Nhất Sơ, Bạch Mi thiền sư và lão bà bà ngồi cạnh Lý mặt rỗ, hợp thành một hình tam giác. Cứ như vậy đến mười một giờ đêm, tôi chợt nghe trong hậu viện truyền đến âm thanh gà gáy lúc bình minh.

Tôi lập tức nhìn ra hậu viện, kết quả bị dọa đến hồn phi phách tán! Con gà bị chôn ở dưới đất đã sống lại, đang đứng tại chỗ đất chôn nó, đầu gà còn đang chảy máu, mắt của nó vẫn còn đang thấm ướt. Mắt gà đỏ lên, nhìn chằm chằm tôi, phảng phất tràn đầy nỗi cừu hận… Tôi sợ hãi đến nỗi không thể xoay đầu lại. Lão bà bà bỗng nhiên nói một câu “Đến rồi!” Lập tức trong gian phòng, ba người tất cả đều ngồi thẳng, híp hai mắt, không nhúc nhích, dáng ngồi như nhau.

Trong cổ họng gà trống không ngừng phát ra tiếng ‘khanh khách’, bắt đầu đi lòng vòng trong hậu viện. Đi được một lúc, bỗng nhiên nó ngừng lại, nhảy một cái, thoáng chốc đã lên trên vai tôi. Tôi bị dọa sắp tè ra quần, vô thức xua tay đuổi gà trống đi. Sở Sở lập tức nói “Đừng nhúc nhích!” Tôi đành phải tuân lệnh. Sau tiếng gọi của Sở Sở, toàn thân trên và dưới tôi đều ướt đẫm. Con gà trống này muốn làm gì? Nó rõ ràng đã chết, là cái gì làm nó sống lại? Tôi lo sợ nhìn lão bà bà, hi vọng bà có thể mau chóng làm gì đó để giải quyết con gà này.

P.S: Cái đỉnh thời Chu đại diện cho thiên hạ của nhà Chu, thời đó Chu Vương định ra thiên hạ có 9 châu nên đúc 9 cái đỉnh đồng tượng trưng cho 9 châu, từ đó có ý hiểu ngầm là ai có 9 cái đỉnh là có cả thiên hạ. Về sau qua chiến loạn cuối cùng 9 cái đỉnh này về tay nhà Tần.

Đỉnh đồng thời cổ

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Đừng quên mời dịch giả/editor ly cafe để họ có thêm động lực ra chương liên tục nhất có thể nhé: